Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Đức Mạnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Đức Mạnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2023

HỘI BA HỜ (HHH)




Chỗ tôi có hội ba chữ hờ
Múa may, hát hỏng, cả ngâm thơ
Trống, phách, micrô hoà sáo, nhị
Trầm bổng, khàn khàn, chân tay huơ
Hầm hập quân hành dồn dập sóng
Mơ màng đào liễu điệu í… ơ…
Thi hứng nổi lên nhà thơ xóm
Ghép vần, ghép ý, góp dòng mơ.

Đỗ Đức Mạnh

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2022

TỰ SỰ

 

Đời người thoáng chốc bạc đầu
Trán nhăn, mặt héo nhuốm mầu thế gian
Lúc cười cười, lúc nhăn nhăn.
Công danh, sự nghiệp, miếng ăn gọi là.
Nghĩa tình trên dưới gần xa
Trước sau đầm ấm tình nhà, nghĩa dân.
Cháu , con gắng sức lập thân
Xứng tầm non nước, con dân Lạc Hồng.

11/10/2022
Đỗ Đức Mạnh

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2022

PHỐ NÚI CỦA TÔI.

(Kính tp CHÍ LINH)


 
Tôi trở về phố núi của tôi .
Cây trái xum xuê tỏa núi đồi
Ngan ngát hương tinh thơm làng phố
Suối đàn,chim hát nghĩa Anh Tôi.
*
Lục Đầu Giang ngút trời sóng dậy ,
Núi Côn Sơn tỏa sáng ngời ngời,
Phượng Hoàng sải cánh giải gương soi.
Ngơ ngẩn hoài...PHỐ NÚI CỦA TÔI!

Sao đỏ,14.9.2022
Đỗ Đức Mạnh

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

Gửi tác giả " Thao Thức"



Kim Thư đích thực sách vàng
Văn, thơ, ca nhạc ngập tràn tình yêu
Cho dù cách trở đôi chiều ( - ; + )

Tình yêu vẫn nở sớm chiều thiết tha
               24-6-2016
             Đỗ Đức Mạnh

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2016

TỰ TRÀO ( 2 )


Tớ nay tuổi đã bảy lăm
Có người bảo tớ " hâm hâm " thế nào
Thơ thơ, thiếc thiếc ra vào
Bàn luận thế sự nao nao cõi lòng
Tấm lưng nay đã lòng khòng
Răng rụng gần hết còn mong nỗi gì
Gì gì là cái gì gì
Gì gì là cái du di cuộc đời
          23-6-2016
        Đỗ Đức Mạnh

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2016

TỰ TRÀO


Nhà kia có con gà tre
Mình ve, cổ ngắn te te suốt ngày
Tre ơi tớ cũng như mày
Đầu to, óc nhỏ cả ngày ngẩn ngơ
Vần vèo chắp nối làm thơ
Là " Nhà thơ lớn" đang chờ tớ đây

             19-6-2016
              Đỗ Đức Mạnh

Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2016

ĐỌC THƠ



Đọc thơ người bố bơ phờ
Mặt nhăn, mắt nhắm, đôi bờ mày chau
Con ơi! Con lại đây mau
Để Ông cắt nỗi sầu đau thơ đời
              15-6-2016
              Đỗ Đức Mạnh

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

MỘT CON NGƯỜI



                                LỜI NÓI ĐẦU
Cách nay gần một tháng, tôi nhận được bài thơ của anh Đậu Văn Thông, giáo viên trường T H P T Chí Linh thị xã Chí Linh gửi tặng. Xin được đăng lên Tri ân cuộc đời để được tri ân anh.
                                              ( Đỗ Đức Mạnh)

Bài thơ của anh Đậu Văn Thông
                                MỘT CON NGƯỜI
     ( Tặng anh Mạnh, giáo viên trường cấp 3 Chi Linh Hải Dương)

Về đất Hải Hưng tôi gặp nh
Giữa ngày giá rét buốt tê cành
Giường đơn, chăn chiếu đơn sơ quá
Tập thể một gian ấm tiếng anh
               *
Hiền lành độ lượng với xung quanh
Trò mến trò thương đã trưởng thành
Duyên may vừa đến rồi "đi mất"
Cuộc đời cố mãi chẳng thành danh
                *
Về hưu con cái đã trưởng thành
Vợ còn khỏe mạnh mãi bên anh
Vui bên trang sách mà thắp sáng
Khỏe mãi hồn Anh đấy là DANH!
                20-2-2003
            Đậu Văn Thông

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2015

LỜI TỰA CHO " VĂN THƠ CỦA MẠNH"


Chỉ chút chút nỗi niềm trần thế
Đệ đôi lời vào bể nhân gian
Buồn, vui, dở dở, gàn gàn
Góp dăm ba chữ luận bàn thêm rôm
                 Đỗ Đức Mạnh
               Tác giả cẩn chí

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

MỘT VÀI CẢM NGHĨ KHI ĐỌC TRUYỆN NGẮN: "NGƯỜI ĐÀN BÀ HÁT RU" CỦA LÊ THANH KÌ



        Anh Lê Thanh Kì bộc bạch: " Chuyện viết là có thật về những con người cụ thể mà anh đã được gặp nhiều lần". Anh viết ra để tri ân họ, những nữ thanh niên xung phong.
         Xin cám ơn Lê Thanh Kì. Anh đã đại diện cho nhiều người ( trong đó có tôi) nói lên lòng kính trọng đối với các nữ thanh niên xung phong ( TNXP). Anh viết: " Vẫn biết nó chỉ như một lời tri ân suông tình thế thôi". Không! Không "suông" đâu. Với tôi, nó như một nén hương thơm. Làn khói bốc lên từ nén hương mong manh nhưng sự thực nó mang trong mình sức mạnh thiêng liêng gắn kết mọi người lại với nhau, cả người sống và người chết.
        Anh viết về những nữ công nhân trồng chè vùng sông Côi ( có một thời, nước ta tồn tại rất nhiều nông trường kiểu như nông trường chè sông Côi). Họ là những nữ TNXP sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ ở tuyến lửa trở về với tinh thần cháy bỏng xây dựng CNXH. Họ nói:" Tôi không đồng ý khoán hộ. Khoán hộ là đi theo thằng tư bản" và " Chị em chúng tôi sẽ nhận chung hai quả đồi của đội bốn, chúng tôi sẽ chơi đến cùng, chưa biết ai thắng ai."
        Họ, những TNXP mang tinh thần rực lửa vào công việc: Họ làm cật lực ( ba mươi nữ TNXP nhận hai quả đồi, vẫn làm theo cách làm cũ, quản lý theo kế hoạch. Phân công lao động, phân phối sản phẩm chia đều cho mọi người, lọt sàng xuống nia, trên tinh thần vì tình đồng chí với nhau).
        Họ là phụ nữ Việt Nam theo truyền thống ngàn đời: " Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh". Họ là những TNXP trong cuộc chiến giành độc lập dân tộc, họ không tiếc máu xương, trong công cuộc xây dựng đất nước ấm no hạnh phúc, họ- những nữ TNXP không quản gian lao.
        Cám ơn các chị, những nữ TNXP! Tuy vậy và rất kính trọng vẫn phải nói rằng các chị là những con người duy ý chí. Câu nói: " Ai thắng ai" là một dạng không xác định được phát ra từ miệng của ai đó vô trách nhiệm ( mà các chị không nhận ra) neo đậu, bám chặt vào các chị, gây nhiều hệ lụy. Hệ lụy lớn nhất là đánh mất thiên chức làm vợ, làm mẹ của chính các chị.
         Các nữ TNXP cũng khát khao làm vợ, làm mẹ lắm chứ. Cái tinh thần " Ai thắng ai" cứ chấp chới, chấp chới...Cứ chơi vơi, chơi vơi...biến những tấm thân căng đầy sức sống của các chị dần teo tóp đi ( còn hơn thế nữa). Ai muốn có chồng có con thì phải vụng trộm rồi sống vật vờ. Có người nói: " Ai cấm họ lấy chồng, sinh con?" Vâng, không ai cấm nhưng lấy đâu ra đàn ông để lấy làm chồng, sinh con?
          Họ, những TNXP được ưu ái sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở tuyến lửa được đưa thẳng về nông trường, nơi có công ăn việc làm. Nhưng thật đa đoan! Đàn bà thì có, lại có nhiều ấy chứ, đàn ông thì không. Kể ra cũng có đàn ông đấy nhưng thuộc số ít và đã yên bề gia thất.
          Từ tuyến lửa trở về, "chiến lợi phẩm dành cho các chị là những nông trường tập thể. Lại tiếp tục một cuộc trường chinh trong hòa bình âm thầm và bi kịch trong mỗi cuộc đời người đàn bà bị chiến tranh cuốn vào."
           Buồn quá!
           Xin thắp một nén tâm nhang!

                                                                 Sao Đỏ 18-4-2015
                                                                 Đỗ Đức Mạnh

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

ĐÁP LỜI BÀI: " Xin cho chữ béo" CỦA ĐỖ ĐÌNH TUÂN



- " Ngoài đời thày Mạnh to con
Cớ sao lên mạng chữ mòn mỏi đi"
- Thưa rằng: Đầu bé tí ti
Chân tay run rẩy biết đi lối nào?
Cuộc đời " con kiến ra vào"
Quẩn quanh, quanh quẩn tự hào nỗi chi
Người to chữ bé li ti
Chắc là đầu óc có gì bên trong?
                 8-2015
                 Đỗ Đức Mạnh

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2015

BÀI THỨ 4 Theo thể Hai - Ku



Tháng bảy trời đổ lửa cháy cả ruộng đồng
Tháng tám trời đổ mưa sầm sập sạt núi, đổ nhà
Khổ! Lo! Lo! Rất lo!
                8-2015
                Đỗ Đức Mạnh

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

BÀI THUỐC HẠT MÍT



Nặng lòng, ăn hạt mít
Ăn xong nghe tiếng " Phịt"
Bụng nhẹ nhàng ra phết.
                           Tuyệt!

                8-2015
          Đỗ Đức Mạnh

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

GẶP CÔNG CHÚA MỴ CHÂU






                                                 ( Truyện ngắn của Đỗ Đức Mạnh)

   Đưa tay lên giá định lấy quyển sách, bà giáo Minh nghe ồn ào ngoài cổng: “ Cô ơi…! Cô ơi… Chúng em đến thăm cô…
Bà giáo vội bước ra cửa:
       - Vào đi! Vào đi! Mang cành lá làm gì đấy? Làm hỏng cây cối thôi!
-         Không phải cành đâu cô. Chúng em mang đến để cô “ gây rừng”.
-         Cô gái có dáng mảnh mai, tươi cười:
-         Cô ơi cây cảnh đấy. Lại còn có mấy con cá để cô thả vào bể.
Thế rồi, như ngày nào, cả nhóm đứng nghiêm cùng nói: “ Nhân ngày 20-11, chúng em chúc cô và gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc”
-         Cám ơn các em! Nào, ngồi xuống đi! Thu,( cô gái mảnh khảnh)mở tủ lấy sữa ra cho các bạn, sữa chua cô tự làm đấy.
Chàng trai có vẻ ít lời bỗng nói:
-   Khoan đã, khoan đã cô chỉ cho chúng em chỗ trồng cây đi. Làm xong đã cô ạ.
Thày trò vừa làm vừa cười nói râm ran. Chợt cô Minh bảo:
-         Hùng, Hoàng vào bếp lấy rổ mang ra vườn sau hái ổi. Ồ mà sao không thấy Hùng nhỉ?
Thu vội chạy vào nhà lấy trong túi phong bì ra đưa cô giáo:
- Bạn Hùng có thư cho cô. Chắc bây giờ bạn ấy đang cưỡi sóng ra Trường Sa. Hùng bảo chúc cô giáo hộ mình.
Hoàng xen vào:
-         Sau ngày về thăm cô, bên quân đội tuyển một số có trình độ, Hùng đầu quân ngay và lập tức đi vào luyện tập.
Mặt bà giáo rạng rỡ hẳn lên. Nhóm học trò lại nhao nhao:
-         Chúng em cũng đã đăng kí với bên quân đội rồi. Khi nào có lệnh chúng em lên đường.
-         Thế là phải. Cảm ơn các em. Xong rồi. Thế là cô đã có cả “ rừng và biển”.
Bà giáo Minh quá ngạc nhiên: Trước mắt bà là biển cả mênh mông. Gió lồng lộng đưa những con sóng ập vào bờ rồi vội vã rút ra xa. Tàu thuyền rẽ sóng ra khơi. Có tiếng còi tàu âm vang và những cánh buồm căng gió. Còn ngay đây, trên bờ biển, người thì phân loại cá, người thì chuyển cá lên xe, ồn ào vui vẻ..
Cái mênh mông ồn ào làm cho bà giáo có cái thắc mắc ban đầu của mình là: Sao mình lại đến được đây? Bà giáo mải mê dõi mắt ra xa. Ngoài kia là Hoàng Sa, Trường Sa- máu thịt không thể tách rời. Mải mê với những suy nghĩ về quá khứ của cha ông, mặt trăng đã lên, tỏa ánh vàng lung linh trong không gian, trên mặt biển lấp lánh, trên những ngọn sóng. Bãi biển chỉ còn lác đác mấy người. Phải rồi, sau một ngày lao động vất vả, đêm về phải nghỉ ngơi cho lại sức để chuẩn bị cho một ngày lao động mới.
            Bà giáo dõi mắt về phía phải thấy dáng một người con gái từ từ bước tới:
-         Chào bà giáo.
Bà giáo quá ngạc nhiên. Sao cô ta lại biết mình? Ta đã gặp cô ở đâu ? Một cô gái rất xinh. Khuôn mặt thanh tú với dáng đi rõ ra là quyền quý. Chỉ có điều là quần áo «  mớ ba mớ bẩy » . Ngỡ ngàng lúng túng, bà giáo lập bập :
-         Vâng…Chào cô…Cô… ?
-         Chúng ta đã gặp nhau không phải một lần thôi đâu. Và cùng với những học trò thân yêu của bà.
Bà giáo càng ngạc nhiên hơn. Ta đã gặp cô ấy ở đâu ? Mình già quá rồi chăng ? Sao đầu óc chẳng nhớ ra được ? Đoán ra bà giáo đang băn khoăn, cô gái mỉm cười :
-         Dần dần bà sẽ nhận ra ta. Đầu óc bà đang bận hướng ra Hoàng Sa, Trường Sa với những người thân yêu đang làm nhiệm vụ.
-         Kì quá. Sao cô thông minh thế ! Bà giáo càng ngạc nhiên. Sao không lo lắng ở ngoài đó là biển đảo thiêng liêng và những người thân yêu. Sao không tự hào chứ. Ở đó là những chàng trai, những cô gái đất Việt đã cố gắng rèn rũa và sẵn sàng nhận những công việc khó khăn, thậm chí là nguy hiểm. Ôi những chàng trai, cô gái của tôi ! Phải, tôi hạnh phúc, tôi tự hào… Ơ…Hình như cô là một diễn viên chèo? Ở đoàn nào? Cô xinh quá!
-         Ta…Ta…Mặt cô gái bỗng xịu hẳn. Ta là một tội đồ. Ta đã bị trừng phạt. Ta không oán hận. Có điều lúc đó ta còn trẻ quá. Ta chỉ là cô gái mới lớn đang ở tuổi trăng rằm. Ta đã ngộ ra : Đừng có nông nổi tin cái thằng Tàu. Cái bọn mà ngay trong những lời nói ngọt ngào cũng chứa đựng những độc tố chết người. Ta ân hận lắm. Từ ngày đó ta luôn cố gắng tìm cách đền tội.
Càng nghe mỗi lúc bà giáo càng ngạc nhiên hơn. Sao thế nhỉ ? Cô gái bí ẩn quá. Cô ta là ai ? Đầu óc nàng có bình thường ?
-         Bà vẫn chưa nhận ra ta sao ?
-         Hình như… cô đóng vai công chúa Mỵ Châu ?
-         Không phải là đóng mà ta chính là công chúa Mỵ Châu.
-         Mỵ Châu chết lâu rồi mà. Nàng…
-         Phải ta đã bị vua cha chém đầu.
Lặng đi, cô gái xúc động, lời nói chỉ còn thầm thì thoảng trong gió. «  Cha ta cũng đã gieo mình xuống biển để sóng nước cuốn đi. Thế là tan tành sự nghiệp. Đất nước lại bị bọn phương Bắc xoáy vào vòng lao lung »
-         Công chúa. Công chúa đừng quá xúc động. Dù sao sự việc đã lui vào dĩ vãng.
Mỵ Châu tức giận to tiếng :
-         Sao bà cho là dĩ vãng? Từ bấy đến nay và có lẽ là mãi mãi về sau bọn chúng vẫn muốn đè nén dân ta. Hai tay Mỵ Châu chắp lại, hướng lên trời, miệng lẩm bẩm : «  Nhờ ơn tổ tiên, hồn thiêng sông núi đã nâng đỡ con, giúp con vượt qua sóng gió… »
Qua cơn xúc động, Mỵ Châu trở lại bình thường. Nàng quay lại nói với bà giáo :
-         Bà đừng tưởng ta đã chết. Chỉ có thân xác là mất đi. Bà có nghe thấy gì không ?
-         Hình như có tiếng tù và. Nhưng hơi khác. Nó trầm hùng, âm vang nhưng mênh mông quá.
-         Cũng là tù và, khác là nó được làm từ vỏ ốc to được gọi là Ốc- U.
Tiếng Ốc- U mỗi lúc một dồn dập giục giã lòng người. Ở Lý Sơn và nhiều nơi khác ven biển của ta đã lập ra những đội Hoàng Sa, đội Bắc Hải. Tiếng Ốc-U vang lên là lúc đội Hoàng Sa, Bắc Hải vượt sóng ra bãi cát vàng ( Hoàng Sa) và Vạn lý Trường Sa( Trường Sa) đi làm nhiệm vụ.
-         Công chúa, ngoài kia có những con thuyền vun vút ra khơi.
-         Họ đấy, những chiến binh ( binh lính và dân binh) đội Hoàng Sa và đội Bắc Hải , bà thấy dũng mãnh không ?
-         Có ! Có !
Hai người lặng đi, mắt đăm đăm nhìn ra biển khơi xa
Hồi lâu bà giáo lên tiếng :
-         Công chúa. Công chúa.
Không thấy tiếng trả lời, bà giáo quay sang bên, thấy công chúa không còn đâu. Sợ hãi, bà giáo ú ớ không thành tiếng. Bỗng văng vẳng trong không trung, một tiếng nói như mơ hồ xa xăm, như vang vọng từ quá khứ mà lại rõ ràng từng tiếng :
-         Đừng sợ. Đừng sợ. Ta chỉ nhắc lại mình cái khoảnh khắc mình phải đền tội để nhắc nhở mình thôi mà. Không được quên kẻ thù truyền kiếp và phải xứng đáng với sự bao dung của dân tộc.
-         Lúc nãy, tôi đã thấy công chúa đến đảo Lý Sơn động viên khích lệ các đội Hoàng Sa và Bắc Hải. Không chỉ với các đội Hoàng Sa và Bắc Hải xưa, mà ngay trên những con thuyền và con tàu hiện đại bây giờ, công chúa luôn có mặt, động viên, khích lệ họ đấy thôi.
-         Bà cũng thấy à ? Ta còn ra cả Hoàng Sa, Trường Sa nữa đấy. Không chỉ một lần, thường xuyên đấy. Ta không lừa bịp đâu. Khi linh hồn còn ẩn nấp trong xác thịt thì nặng nề, chậm chạp, khi đã thoát khỏi thể xác thì di chuyển nhẹ nhàng nhanh nhẹn lắm. Ở đó bọn Tầu đang gây chuyện. Ta, ta chỉ mong muốn làm được nhiều việc có ích để trả nghĩa non sông. Ta là kẻ có tội. Công chúa lại quá xúc động, hai tay ôm mặt.
-         Công chúa đừng quá xúc động. Lâm vào cảnh nát tan ấy đâu chỉ có công chúa phải chịu trách nhiệm. Nó là hậu quả của chuỗi những nguyên nhân đáng xấu hổ của nhiều người.
Bà giáo trầm tư suy nghĩ mà thấy nặng trĩu trong lòng. Nếu không có tâm lý xả hơi, chủ quan, mất cảnh giác thì làm sao có cơ hội cho cái bọn vốn trong đầu óc chỉ nhung nhúc những dòi bọ, cùng những âm mưu muốn chui sâu, leo cao phá hoại. Bọn chúng dám bổ cả đầu bố cả đầu bố chúng nó nếu điều đó mang lại chút lợi lộc cho chúng. Cho nên, chúng sẵn sàng vơ vét của dân của nước, thậm chí sẵn sàng bắt tay với ngoại bang để xâu xé non sông đất nước này. Để rồi những cô gái đẹp như tiên lại phải chết tức tưởi.
Mỵ Châu phải vỗ vỗ vào lưng, bà giáo mới sực tỉnh.
-         Đã đến lúc ta phải đi đây. Đi để chuộc lại lỗi lầm. Đi để trả ơn mọi người đã tha thứ cho ta. Ngoài kia biển đảo, người Tầu đang quấy nhiễu. Chưa bao giờ chúng từ bỏ dã tâm xâm chiếm nước khác. Những kẻ thâm hiểm, lắm mưu nhiều kế, lúc giở thói côn đồ, lúc ngọt ngào lừa đảo.
Bà giáo gật gù, phụ họa theo :
- Bây giờ chúng muốn độc chiếm Biển Đông . Từ đó khống chế con đường giao thương có vị trí to lớn trên thế giới. Biết rằng lúc này không thể dùng thói côn đồ, chúng dùng mẹo « chiêu mến » để cuối cùng đạt được mục đích. Tập Cận Bình, người đứng đầu Trung Quốc tuyên bố : «  Trung Quốc không dùng vũ lực mà dùng đàm phán để giải quyết vấn đề tranh chấp lãnh thổ » Chiêu thức của chúng là : «  Trong đàm có đánh » và «  Trong đánh có đàm ». Chúng đã chiếm quần đảo Hoàng Sa của ta, bây giờ chúng san lấp một số đảo ở Trường Sa để làm căn cứ...
Lưỡng lự giây lát, Mỵ Châu nói :
-         Bà giáo nói với mọi người hãy tha thứ cho ta và phải cảnh giác hơn nữa với bọn người Tầu cùng bọn tay sai. Đừng vì cái lợi cỏn con mà tiếp tay cho kẻ thù làm hại non sông đất nước. Nước mất nhà tan. Hình như bà đã mệt, ta chỉ xin thêm đôi lời nữa thôi. Chúng ta phải xứng đáng là con Rồng cháu Tiên, cùng mẹ Âu Cơ và cha Lạc Long Quân bảo về và xây dựng nước non này giàu mạnh.
             ( viết xong ngày 2-12-2014, tại Sao Đỏ, Chí Linh, Hải Dương)
                                                Đỗ Đức Mạnh

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2015

THẦY ƠI



Thầy ơi! Sao chia lớp* họ dùng dấu phẩy (,)?
                Thế còn phần nguyên với phần thập phân?
                 Sao lại " giá lúa gạo"
                 Mà không là "giá thóc gạo" hả thầy?
Thầy ơi! Sao lại "Tiên Tửu Quán"
               Mà không là "Quán Rượu Tiên"?...
                            *
                       *         *
                Dáng bé xiên xiên
                Trĩu vai ( Sách cẫng lên đấm đá)
                Bước chân chắp vá
                                               Về đâu?
  
                       11-3-2015
                       Đỗ Đức Mạnh

Ghi chú:* Lớp: Lớp nghìn, lớp triệu...được đánh dấu trong một số

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

TRỒNG RAU TRONG CHẬU CẢNH



Chậu cảnh nhà ai lại trồng rau?
Chậu thì rau muống, chậu trồng bầu
Chậu kia rau cải, chậu kia nữa
Chỉ có rau, rau, rau và rau !

- Này ông bạn quý của tôi đâu
Sao cũng nhổ hoa để trồng rau
Có phải ít tiền hay đầu ấm?
- Không ! Không ! Chỉ tại cái thằng Tầu !
               Và...

         24-9-2014
         Đỗ Đức Mạnh

Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

CHÙM THƠ HAI KU

Bài 1:


Tháng tám lúa trổ thơm nồng
Nhà nông phập phồng
Chắc đủ đầy?

Bài 2:


Bốn mùa Trường Sa, Hoàng Sa lồng lộng
Dáng cha ông
Thiêng liêng Việt Nam nước non nhà

Bài 3:


20 tháng 11se lạnh
Người giáo già mộng mị xốn xang
Vỡ mộng vàng!

               Đỗ Đức Mạnh

Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012

Giọt mắt


Giọt mắt trào ra từ ngực
Nhạt nhòa bụi  phấn bảng đen.

Giọt mắt trào ra từ ngực
Đàm đìa mảnh đất ông cha.

Giọt mắt trào ra từ ngực
Ném vào họng súng quân thù.

Giọt mắt trào ra từ ngực
Nở thành triệu triêụ đóa hoa.
                                          
                                                             05.01.2009

NGỘ RA

Buồn lắm Người ơi!
Buồn lắm lắm:
Thế sự đảo điên
Nghĩa tình tan chảy
Cõi nhân sinh hay địa ngục trần gian?

Ta đi!
       Lao về phía trước
             Chiến đấu 
                            Dựng xây
             Vô tư
                            Trong sáng
Mái đầu bạc trắng
Ngộ ra! giả giả, chân chân!

Đỗ Đức Mạnh

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

ĐÔI DÒNG PHI LỘ

          Bữa trước, “lãng tử” Tô Quang “Vượt lên Lũng Cú - Hà Giang với tình”, mua rượu Bảo Sơn về biếu thày Mạnh và thày Tuân. Cảm tấm tình ấy của trò cũ, thầy Mạnh làm bài thơ “Gửi Tô Quang”. Nhưng vì lâu nay, thày Mạnh mắt kém không lên mạng được. Bởi thế tôi mạn phép thày Mạnh đưa bài thơ lên trang blog của tôi.
                                                     GỬI TÔ QUANG
 
Trò xưa biếu rượu Bảo Sơn
Rung đùi nhấp chén thơm thơm đậm đà
Còn ai sung sướng hơn ta
Chén tình chén nghĩa mặn mà tình thâm
 
                                                         27-9-2012
                                                                      Đỗ Đức Mạnh