Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011

QUÊ  HƯƠNG   
     
Quê hương là Mẹ là Cha,
Là mái tranh nhỏ tiếng Bà hát ru.
Quê hương là những chiều thu,
Khói xanh mái bếp vi vu sáo diều.
Quê hương lưu giữ sớm chiều,
Thầm thương trộm nhớ, nắng thiêu, mưa lầy.
Quê hương chua ngọt ,vơi đầy.
Bốn mùa thơm vị trái cây trong vườn
Quê hương tím cánh hoa muồng,
Vàng màu hoa cải tráng vườn hoa lê
Quê hương có người không về,
Chiến trường nằm lại tái tê lòng già.
Quê hương là tiếng em ca,    
Trĩu bông lúa chín tiếng gà gáy trưa,
Quê hương có tự ngàn xưa,
Bờ tre xanh thắm gió đưa cánh cò.
Quê hương là những con đò,
Quanh năm nối giữa bến bờ mênh mông.
Quê hương là những dòng sông
Mang phù sa tưới khắp đồng lúa xanh.
Quê hương là chị là anh,
Gừng cay muối mặn mà thành quê hương.
                                            Tháng 9 -2003
                                                 Cẩm  Tú

ÂN TÌNH ẤM ÁP


Vì quá yêu mảnh đất nghèo nơi xóm núi
Vương dấu chân lận đận với thời gian
Đời cứ trôi giữa gió núi mây ngàn
Chuếch choáng ý thơ theo dòng đời khao khát


Tri ân ơi! người đã gieo nốt nhạc
Mỗi sớm mai thức dậy được yêu thương
Tình nghĩa sẻ chia, lấp lánh đời thường
Bồi đắp mãi nặng ân tình ấm áp

06/8/2011
Tô Quang

YÊU:"SAY"

Má hây hây,ngực phập phồng.

Tình em thổn thức cho lòng anh say.

Hai ta tình nghĩa đong đầy.

Yêu em anh cứ như say rượu nồng.

Men tình ngấm sâu vào trong.

Tim anh rạo rực,chờ mong tháng ngày.

Tình trao,hạnh phúc hôm nay.

Em ơi giữ lấy,đừng ngày chia ly.

                                      Xuân Thảo.

YÊU:"NỒNG".

Đường xa"Tình"chẳng có xa.

Thương nhau thì kể trẻ,già chi em.

Biết là rủ trướng,buông rèm.

Yêu nhau cùng vén mà xem cuộc tình.

Đó xinh,đây cũng xinh xinh.

Cũng say,cũng đắm,cũng tình cuồng si.

                                         Xuân Thảo.

Yêu:"Thầm"

Không trông lại bảo không trông.

Trông thì bên ấy biết lòng dạ sao?

Biết rằng đất thấp,trời cao.

Trăng kia vẫn sáng hơn sao đó mà.

Yêu nhau vì có nết na.

Lời ăn tiếng nói mặn mà với nhau.

Yêu nhau có trước có sau.

Cho dù cay chát-trầu cau vẫn nồng.

Yêu rồi kết nối tơ hồng.

Kết duyên chồng vợ thỏa lòng ước ao.

                                      
                                         Xuân thảo.




HÌNH ẢNH NGƯỜI LÍNH TRONG THƠ ĐỖ VĂN NGHỊ

Là người lính Trường Sơn năm xưa, anh Đỗ Văn Nghị đã có những bài thơ viết về người lính với một cảm xúc tinh tế làm xúc động lòng người. Qua thơ anh, hình ảnh những chàng lính tuổi mười tám đôi mươi của bốn mươi năm về trước được phác họa thật sống động:
“Đất nước chiến tranh
Chúng tôi học hành dang dở
Chưa là thầy
Không là thợ
Nhập ngũ ngày 13 tháng 5”.
                   (Bốn mươi năm một chặng đường để nhớ)
Buổi tiễn đưa các anh lên đường, quê hương vừa nâng bước các anh như nước nâng thuyền, lại vừa muốn níu giữ những người con thương yêu:
Sông Kinh Thầy mùa ấy nước xanh trong
Bến Vạn, xã Tân Dân tiễn chúng tôi vào lính
Những chuyến đò chở nặng
Cứ nghiêng về một bên
Phía bờ có những người thân
Những bàn tay vẫy mãi”…
                    (Bốn mươi năm một chặng đường để nhớ)
Đây là một hình ảnh đầy chất thơ thể hiện sự quan sát tinh tế và xúc cảm sâu sắc của tác giả. Những chàng trai trẻ tạm biệt quê hương bắt đầu cuộc đời người lính trên thao trường ngày đêm luyện tập “Như những đại bàng non tập bay trên đất/ Chờ ngày thẳng cánh cao xanh…” với bao vất vả gian nan, “Tất cả hướng tới ngày ra trận”.
Những người lính trẻ vào chiến trường mang theo nỗi nhớ quê hương và gia đình da diết:
“Sông Kinh Thầy lại vào mùa nước
Lũ dọa vỡ đê Nam Sách                                  
Tiếng trống hộ đê dồn dập đêm ngày
Theo chúng tôi vào tận Trường Sơn
Người ở nhà, người ra đi nào ai biết khổ hơn
Nước lụt ngang trời ba tháng
Nhà cửa, ruộng, vườn ngâm trong nước trắng
Mẹ tôi gầy, thầm khóc hàng đêm
Mẹ thương mấy đứa em không đủ cái ăn
Mẹ thương con trai mình vừa ra mặt trận
Mẹ thương cha suốt nhiều đêm ngồi như pho tượng
Cha càng gầy, hai mắt lõm sâu”
            (Bốn mươi năm một chặng đường để nhớ)
          Chiến trường khốc liệt đã vụt biến những chàng trai trẻ thành những người lính chiến thực thụ:
“Lúc ấy chúng tôi đang ở đâu ?...
Chiến trường rất rộng
Chiến trường nhiều bom đạn
Chúng tôi còn rất ngu ngơ
Bỏ lại sau lưng những năm tháng tuổi thơ
Chúng tôi buộc mình phải lớn”.
(Bốn mươi năm một chặng đường để nhớ)
           Người lính Đỗ Văn Nghị đã gắn bó với Trường Sơn, với đường dây 559 để rồi sau bốn mươi năm vẫn không quên được:
“Trường Sơn nhớ lại hôm nay
Mà lòng vẫn thấy mê say lạ lùng
Trường Sơn vượt dốc băng sông
Xe đi trăm ngả chiến công bốn mùa
Trường Sơn đông nắng, tây mưa
Ai chưa đến đó như chưa rõ mình*

Mở đường chiến sĩ công binh
Xuyên rừng, vượt núi, băng mình qua sông
Con đường huyền thoại tây-đông
Đi vào lịch sử giữa lòng nhân dân”
(Nhớ lại Trường Sơn)
Những năm đánh Mỹ, đường Trường Sơn là đường ra trận, là đường tiếp vận của hậu phương lớn miền Bắc vào tiền tuyến lớn miền Nam. Bài thơ “Nhớ lại Trường Sơn” cho người đọc sống lại những ngày “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” của cả dân tộc:
Quân đi nghiêng núi, cạn sông
Bom nào ngăn được tấm lòng hậu phương
          (Nhớ lại Trường Sơn)
Những năm tháng khốc liệt đó, bao nhiêu chàng trai cô gái thanh xuân đã vĩnh viễn gửi máu xương ở Trường Sơn để rồi một nghĩa trang Trường Sơn như một vết thương mãi không mờ sẹo trên hình hài đất nước. Và còn bao đồng đội của tác giả vẫn lạnh lẽo ở một cung đường, một cổng trời, một ngầm, một hang đá nào đó… Trong nỗi nhớ Trường Sơn, tác giả thầm mong được thăm lại chiến trường xưa với những sông suối, dốc đèo mang những cái tên không mờ phai trong ký ức:
Nay về ta vẫn không quên
Cùng nhau nhớ lại nơi miền núi xa
Một thời nơi ấy là nhà
Một thời nơi ấy cùng ta đánh thù
(Nhớ lại Trường Sơn)
           Và hơn hết là:
“Vào thăm đồng đội yêu thương
Đơn côi nằm lại tuyến đường năm xưa
Âm thầm dầu dãi nắng mưa
Chiến tranh kết thúc vẫn chưa biết gì
Mịt mùng giữa chốn sơn khê
Biết bao giờ mới được về quê hương
Ngày đêm vẫn bám giữ đường
Ngậm ngùi gối đất, nằm sương lạnh lùng”
          (Thầm mong thăm lại Trường Sơn)
          Chiến tranh qua đi, người lính Đỗ Văn Nghị trở về với đời thường. Và trong những cuộc họp mặt đồng đội hàng năm, các anh lại nhớ về ngày đầu nhập ngũ:
“Tất cả chúng tôi đều là lứa đồng ngũ tháng Năm
Cùng chung một ngày để nhớ
Nhớ những ngày đầu tập làm chiến sĩ”
(Bốn mươi năm một chặng đường để nhớ)
          Kỷ niệm những ngày trong quân ngũ, kỷ niệm Trường Sơn vẫn là miền ký ức đẹp trong tâm hồn những người lính năm xưa. Kỷ niệm ấy vẫn là điểm tựa giúp các anh vượt qua những gian khó trong cuộc sống hôm nay. Với những cựu chiến binh Xóm Tri Ân, miền ký ức ấy còn là nguồn cảm hứng sáng tạo phong phú cho Blog Triancuocdơi. Hy vọng dân cư Xóm Tri Ân sẽ được đọc nhiều tác phẩm  mới.

* Tố Hữu

TÌNH BẠN CHÂN THÀNH ( tiếp theo )

Thế gian có câu : "Thấy sang bắt quàng làm họ". Câu này thật đúng với gia đình nhà tôi; Chả là tôi bị cái ước muốn của cha tôi nó vận vào cuộc đời mình:( cha tôi đẻ năm người con trai liền không có con gái, ông khát khao có được bốn cô tố nữ chứ không muốn đẻ thêm con trai nữa. Thế là chợ tết năm nọ, cụ đi chợ và rước ngay tranh bốn cô "Cầm, Kỳ, Thi, Họa" về treo vào đầu giường nơi tôi ngủ). chỗ cái giường tre sát cửa sổ phía sân nhà mà thằng bạn tôi (Nguyệt) nó tả trong 3 chìm 7 nổi 9 cái lênh đênh đấy.Có ai ngờ tôi ngắm riết rồi cũng sanh con theo ý cụ. Một mạch 4 cô con gái: Nhàn, Nhã, Trang, Dung. Mà tôi là con trưởng, cháu đích tôn mới chết chứ. Thế rồi khi cháu lớn (Nhàn) học hết 12 không đỗ Đại học tôi nghĩ cho cháu theo ngành y, vậy là gởi cháu đi học lớp dược tá một năm ở Sài gòn. Học xong muốn cho cháu học tiếp lên trung cấp, thì người ta đòi phải có thời gian công tác ít nhất một năm. Bí quá tôi tính gửi cháu đi làm ở Sài gòn rồi năm sau học tiếp chứ không muốn cho cháu về.Tôi liên hệ với chú H người cùng xã (là đàn em học sau tôi mấy lớp) mà anh trai chú ấy lại đi lính cùng với tôi một ngày 13/05/71. Chú ấy nhiệt tình lắm nhưng có nói với tôi: "Nếu cho cháu làm với chú thì phải làm luôn, chú ấy sẽ đào tạo cho học hết Đai học". Nhưng không phải ngành dược mà là ngành thương mại xuất nhập khẩu gì đó (lúc này chú đang là Giám đốc một chi nhánh của công ty xuất nhập khẩu điện máy gì ấy của tỉnh Hà Tây thì phải, có văn phòng đặt ở lầu 5 trung tâm thương mại Sài gòn). Tôi cứ tiếc một năm nuôi con ăn học ngành dược rồi cũng tốn kém mà nhà lại nghèo nữa, bỏ thì tiếc quá, tôi cảm ơn chú ấy xin về suy nghĩ lại.
Dịp ấy quê tôi đang tuyển nghĩa vụ quân sự - có tuyển nữ. Thế là tôi cho con tôi đi khám nghĩa vụ quân sự, chỉ trộm nghĩ mình nghèo cho con vào bộ đội để dựa vào nhà nước mà ăn học, vì đã đến lúc con thứ hai vào Đại học, con thứ ba học cấp 3, còn con thứ tư, thằng thứ năm cũng phải học nữa chứ. Cũng may nhờ phúc đức ông bà nâng đỡ chứ không đúng một tháng sau trung tâm thương maị Sài gòn bị cháy, con tôi chắc cùng chung số phận với 11 đứa ở cái văn phòng đại diện ấy, trong đó có cả con trai anh Đ là cháu ruột của chú H.Tất cả đều bị cháy đến mức phải xet nghiệm ADN mới biết được danh tính, có ai biết đâu cái "phúc" to hơn đình của bố con tôi, họ chỉ nghĩ sao ông Thảo hăng thế con gái mà cho đi bộ đội, tôi cứ cười và thưa rằng: "mình con cháu bác Hồ mà".
Ôi chao.......ngày cháu lên đường địa phương động viên, khích lệ rình rang lắm, tôi 30 năm tuổi "đối tượng Đảng" mà cũng được mời về huyện ủy dự lễ lạc oai lắm (hình như lúc ấy cả huyện có một mình con gái tôi trúng tuyển),tôi còn đọc một bài thơ viết cho con gái giữa hội trường huyện ủy nữa mới oách chứ.
Bài thơ có tựa đề: Khuyên con.
Cha sinh con gái ngoan hiền
Đào tơ liễu yếu không quen thao trường.
Bây giờ tổ quốc bình yên
Con đâu thấy cảnh bom rền đạn bay
Ông, Cha con ở tuổi này
Dân ta rên siết dưới giày thực dân
Căm thù giặc đã tòng quân
Sẵn sàng hiến cả tuổi xuân của mình
Dù gian khổ - Dẫu hy sinh
Hiên ngang đánh giặc nặng tình nước non
Giờ đây thế hệ các con
Công ơn Đảng - Bác vẫn còn nặng ghi
Theo cha con hãy ra đi
Phục vụ quân đội ngại gì khó khăn
Một ngày mai sẽ vinh quang
Giữa lòng dân, Đảng hát vang khải hoàn.
Ngày lên đường có ai ngờ cháu được biên chế về trường hạ sĩ quan xe tăng của BTL Tăng Thiết Giáp ở Long Thành - Đồng Nai. May quá có thằng bạn là thầy dậy ở phòng quân huấn BTL Tăng Thiết Giáp thì tội gì không nhận họ để ghé bóng cầu rợp. Với lại mẹ cháu cùng quê (xã Cộng Hòa) với bác ấy, lại hao hao giống cứ như anh em ruột chứ chẳng phải họ nữa. Nghiễm nhiên từ đó ai cũng biết con Nhàn là cháu bác N và thực sự cháu được bác quan tâm nên cũng mát mặt. Vì lãnh đạo của cháu đều là đàn em của bác mà  thậm chí còn là học trò của bác nữa. Bác như cây đại thụ trong cái binh chủng xe tăng ấy còn gì, chỉ tội bác giỏi thì người ta biết, người ta nể bác thôi chứ người ta không muốn trao quyền lãnh đạo cho bác. Tôi không phản đối tiêu cực, nhưng quả thật cũng thấy chính sách sử dụng người tài của ta còn nhiều điều cần mổ xẻ lắm. Tiếc cho thằng bạn mình cũng lỡ thời. Có lẽ vì bạn tôi sống chân tình và thật thà quá nên đóng góp hết thành tích cho người khác, chỉ nhận về mình những nụ cười khì.....khì.

còn nữa.

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

XUÂN  VĨNH  HẰNG
 
Ngó trông thu đã tà tà,
Mà bên trong vẫn mặn mà tiết xuân.
Dù cho vũ trụ xoay vần,
Tình yêu lưu giữ mùa xuân vĩnh hằng./.

 TRẦU  CAU
Yêu nhau quấn quýt trầu cau,
Dù rằng thác cũng bên nhau không rời.
Hóa thân ở giữa đất trời,
Ngàn đời sau vẫn thắm lời tình duyên./.
                      Nội  :01/8/2011
                               Cẩm 

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

GAY

                   Xướng họa thơ ca suốt cả ngày
               Lại còn nóng tính lạ lùng thay
               Con hay căn vặn liền la mắng
               Vợ góp vài lời, quát tháo ngay
               Công việc kiếm tiền ngơ ngác lạ
              Văn chương thơ phú miệt mài say
               Hỏi ra mới biết riêng gì hắn
               Cả nhóm "Tiểu Đường" thế mới gay


                                    Vũ Thị Song Thu

Chú thích: Tiểu Đường là tên một nhóm thơ Đường của thị trấn Sao Đỏ thành lập khoảng năm 1997, nay đã thôi sinh hoạt

ĐÊM KHÔNG NGỦ

 
           Thanh Hoa:

  Sương khuya lén rụng bên thềm
Sợ mang hơi lạnh cho mềm lòng ai
Chợt nghe có tiếng thở dài
Dường như ai đó chờ ai lâu rồi.

          
        Văn Đức:

Đêm dài không ngủ
Bởi nhớ người yêu
Con tim thổn thức
Muốn nói bao điều
Người yêu ơi hỡi người yêu
Ước gì anh được sớm chiều bên em
Ngày ngày anh được gọi tên
Đêm đêm nâng "Ngọc" cho quên sự đời.
Tôi thầm trách ở ông trời
 
Sao ông nỡ để "Lở Bồi" xa nhau!?