Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -

Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

MƯA

 
Vẫn mong mưa đến lúa trỗ đều
Có ngàn giây phút để thương yêu
Mênh mang tha thiết chiều đồng lúa
Trên dải bao la những cánh diều

Có hạt mưa rơi giữa sớm mai
Quyện chân lãng tử búp sen đài
Tặng em một đóa hương ngào ngạt
Cho gió nồm nam níu bước ai

Giông tới bất ngờ theo lượn gió
Cuốn theo bụi đỏ phía chân trời
Ảo mờ xa tít, đồng xanh thắm
Ngọn lúa vàng mơ tựa chân đồi

Sóng sánh trên đồng biển lúa reo
Nhìn tôi âu yếm dưới mưa chiều
Hơi em thở gấp tình ngây ngất
Anh uống say sưa điệu hát chèo.
                                    VN

Gửi mẹ yêu


Con báo tin để mẹ được vui
Trường con tổng kết tổ chức rồi
Con đã đạt học sinh tiên tiến
Mẹ biết tin này chắc hẳn vui 
 
************************
Năm nay hết hạn mẹ về không
Mong mẹ về đỡ khổ cho ông
Con chỉ nói còn tùy ý mẹ
Chỉ mong cầu chúc mẹ thành công
                                      Trác Triển (Cháu nội ông Bùi Trác Trường)
 


Nỗi nhớ

Góc phố nhỏ xưa vẫn còn đây
Kỷ niệm tuổi thơ ghi tháng ngày
Em có còn cười trong nỗi nhớ
Những trò chơi con trẻ mê say?

Liệu có lần em thăm nữa nơi đây?
Phố nhỏ không còn là phố vắng
Nhãn, Bàng, Khế chặt rồi thôi buồn im lặng
Trả ồn ào phố thị nhạc râm ran...

Liệu có phải không em mãi mơ màng
Dáng mẹ dắt xe vội vàng phố nhỏ
Cặp kính cha đọc báo đèn không tỏ
Tiếng rao đêm đông về hạt dẻ ngô rang?

Nghĩ là vẫn còn, nhưng tất cả, chỉ là 
                                   mênh mang mênh mang...

Hồ Minh Quang

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

Dịch thơ Nguyễn Du 37



Bài 36

Thu nhật chép hứng
秋日寄興
Thu nhật kí hứng
西風纔到不歸人
Tây phong tài đáo bất quy nhân
頓覺寒威已十分
Đốn giác hàn uy dĩ thập phần
故國山河看落日
Cố quốc sơn hà khan lạc nhật
他鄕身世托浮雲
Tha hương thân thế thác phù vân
忽驚老境今朝是
Hốt kinh lão cảnh kim triêu thị
何處秋聲昨夜聞
Hà xứ thu thanh tạc dạ văn
自哂白頭欠收入
Tự sẩn bạch đầu khiếm thu nhập
滿庭黄葉落紛紛
Mãn đình hoàng diệp lạc phân phân

Dịch nghĩa: Ngày thu chép hứng

Gió tây mới đến cùng người không về nhà được
Mà đã thấy khí lạnh mười phần ghê gớm
Non sông nước cũ trông bóng chiều tà
Thân thế chốn tha hương gởi cho đám mây nổi
Sáng hôm nay chợt thấy cảnh già mà kinh
Đêm qua nghe tiếng thu ở nơi nào nổi dậy
Cười mình đầu đã bạc mà thiếu tài thu xếp
Đầy sân lá vàng rụng bời bời

Dịch thơ: Ngày thu chép hứng

Gió tây mới đến người không về

Khí lạnh mười phần đã thấy ghê

Trông bóng chiều tà non nước cũ

Gửi chòm mây nổi nỗi niềm quê

Sớm nay chợt thấy già kinh sợ

Đêm trước mơ màng thu tiếng nghe

Đầu bạc cười mình không khéo xếp

Vàng rơi lá rụng khắp sân hè.

                             Đỗ Đình Tuân
                               (dịch thơ)
27/5/2014
Đỗ Đình Tuân

Sớm hè



Sớm hè kéo ghế xích đu ra
Nằm khểnh ngoài hiên mát mát là
Vẫy gió tầu cau rung nhẹ nhẹ
Kéo đàn ve nhạc tít xa xa
Sao thưa lác đác chuồn đi ẩn
Sáng đốm lờ mờ nhú hiện ra
Đêm trước tàn đi ngày mới lại
Mong trời dịu mát khác hôm qua.
27/5/2014
Đỗ Đình Tuân

Chớ chê

          Anh làm gì cũng giỏi
          Chỉ mỗi tội ít tiền
          Ai cũng khen “Giỏi lắm”
          Riêng Em bảo Anh điên

Anh điên vì có ít tiền
Nhưng không vậy đã thành tiên lâu rồi
Mà Anh chỉ muốn thế thôi
Nếu yêu xin chớ chê “Tôi” ít tiền
                                                                            
                                                                      Nguyễn Xuân Hiểu

NGÀY HẠ

 
Tôi kể người nghe chuyện của tôi
Hôm qua nào đã phải xa xôi
Xuống thăm Bích Nham nhà thơ vắng
Bến Tắm đường xa thật tuyệt vời.

Chuyện kể nhà thơ Nguyễn Trân Trân
Vào thành phố Huế nẻo xa gần
Bài thơ phổ nhạc nên bài hát
Mang cả nỗi niềm đến hạ ngân

Đẹp quá quê hương khắp chốn nơi
Cây xanh, hoa nở, tiếng reo cười
Câu thơ cao vút, mây lơ lửng
Lắng đọng hồn ai một góc trời

Nghe nhạc xem hình khúc hát vui
Hải Phòng, Thành Huế hiện xa xôi
Cầu rào, cầu đất mùa hoa phượng
Thành Huế áo ai tím sắc ngời

Rong ruổi đường xa khắp mọi nơi
Trời xanh, mây lượn, gió lưng đồi
Chè tươi, kẹo ngọt, tình đồng đội
Xoài đỏ, cà phê mát nụ cười

Bến Tắm bây giờ đã khác xưa
Đồi cao thoang thoảng gió hương đưa
Trên đường tấp nập người qua lại
Trường học bản làng đẹp ước mơ

Phố xá rợp hồng cờ phấp phới
Đông vui phiên chợ lấn chen người
Bao nhiêu đặc sản miền sơn cước
Tụ hội về đây đẹp đất trời

Một buổi thong dong khắp xứ người
Nắng hồng óng ánh ở quê tôi
Bao nhiêu lưu luyến nhà thi sĩ
Xin hẹn lần sau nhé tuyệt vời.
                                     VN

Cảm nghĩ sau buổi gặp mặt Kỷ niệm 35 năm Ngày ra trường của khối 1976-1979 (Trường THPT Chí Linh)


Ta chẳng nghèo


Bây giờ có lắm người giàu

Nhưng ta chẳng thấy nghèo đâu kia mà

Đói thì hai bữa sẻ ba

Không gây phiền hà cho bất kỳ ai

Chỉ mong lớp trẻ tương lai

Chăm ngoan học tập có tài đức cao

Rộn ràng lòng thấy vui sao

Lời khen ngọt ngào lớp giáo viên xưa

Giàu thì hẳn lắm người ưa

Song nhiều người mến cũng chưa phải nghèo



Bùi Trác Trường

Than thở

Cứ ngỡ rằng ai hẹn tháng năm
Họp Trian bè bạn thân huân
Mà sao ngơ ngẩn tròn đầy tháng
Vẫn chỉ ngập tràn sự lặng tăm

Vẫn chỉ ngập tràn sự lặng tăm
Rượu chai mác dán đã vàng ươm
Cóc thơ không còn hăng nhảy nữa
Lủi thủi quay về gọi ếch văn?

Lủi thủi quay về gọi ếch văn
Ngán buồn ếch nhủ chớ lăng xăng
Hãy sờ đầu mụ còn âm ấm
Chữ nghĩa đang về với ... cõi âm ...

29/5/2014
Hồ Minh Quang

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

Dịch thơ Nguyễn Du 36



Bài 35(018 NTTN)

Tặng nhân
贈人
Tặng nhân
盈盈一水對孤村
Doanh doanh nhất thủy đối cô thôn
中有高人不出門
Trung hữu cao nhân bất xuất môn
蕉鹿夢場心不競
Tiêu lộc (1) mộng trường tâm bất cạnh
秦隋往事口能言
Tần Tùy (2) vãng sự khẩu năng ngôn
春雲滿徑群麋鹿
Xuân vân mãn kính quần mi lộc
秋稻豋場督子孫
Thu đạo đăng trường đốc tử tôn
我欲掛冠從此逝
Ngã dục quải quan tòng thử thệ
與翁壽歲樂琴樽
Dữ ông thọ tuế lạc cầm tôn

Dịch nghĩa: Tặng người

Một dòng sông đầy ngăn một xóm hẻo lánh
Trong đó có một cao sĩ không ra khỏi cửa
Giấc mộng "lá chuối dấu hươu" lòng không tranh đua
Chuyện cũ đời tần đời Tùy miệng vẫn kể lại được
Mây mùa xuân phủ đầy lối đi, làm bạn cùng hươu nai
Lúa mùa thu đầy đồng, lo đôn đốc con cháu
Ta muốn treo mũ ra về theo ý nguyện
Để cùng ông gảy đàn uống rượu vui hưởng tuổi già




Dịch thơ: Tặng người


Dòng sông nước lớn một làng xa

Như một cao nhân chỉ ở nhà

“Lá chuối giấu hươu” không nghĩ đến

Tần Tùy chuyện cũ chẳng tham gia

Lối xuân bạn với bầy nai hoãng

Đồng lúa vui cùng con cháu ta

Vẫn muốn từ quan theo ý nguyện

Cùng ông đàn rượu dưỡng tâm già.

                          Đỗ Đình Tuân
                             (dịch thơ)
Chú thích:(1) Tiêu lộc: Lá chuối và con nai. Sách Liệt Tử chép: Có người tiều phu thấy một con nai bị thợ săn đuổi chạy hoảng, bèn đón đường đánh chết. Vì mắc đi đốn củi chưa đem về được, phải đem dấu một nơi kín đáo và lấy lá chuối phủ kín. Lúc trở về quên lửng không biết dấu nơi nào, bèn cho là chuyện chiêm bao, vừa đi vừa lẩm bẩm kể câu chuyện. Một người đi đàng nghe kể lể, theo lối đó mà đi tìm thì thấy một con nai dấu dưới lá chuối. Về nhà bảo vợ: "Lúc nãy anh kiếm củi mộng bắt được con nai mà không biết ở chỗ nào. Bây giờ ta tìm được nai thì kẻ kia là mộng thật". Vợ đáp: "Hay là chính anh mộng thấy người kiếm củi bắt được nai, chớ làm gì có người kiếm củi thật. Thế là anh mộng thật chăng?". Chồng nói: "Đây ta cứ biết được nai là được nai cần gì phải biết rõ rằng ta mộng hay hắn mộng". Người kiếm củi về nhà đêm mộng thấy chỗ mình dấu nai và người đến lấy nai mình dấu. Theo mộng tìm được người và nai. Bèn kiện đòi nai lại. Quan không biết xử sao cho phải bèn truyền chia đôi con nai, mỗi người lấy một nửa.
(2) Tần Tùy: Chuyện đời Tần Tùy. Có lẽ do tích trong bài "Đào hoa nguyên kí" của Đào Tiềm: Những người trong núi không biết chuyện bên ngoài thời họ đang sống, nhưng nhớ chuyện đời xưa nhà Tần nhà Tùy.
26/5/2014
Đỗ Đình Tuân