Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2016

RÉT

 
Mấy ngày rả rích mưa rơi.
Gió mưa, giá rét làm người tái tê.
Lạnh sao lạnh gớm, lạnh ghê.
Lạnh từ Bắc cực lạnh về Việt Nam.
Rét từ Trung Quốc rét sang.
Cả trời Âu, Á ngập tràn tuyết rơi.
Nghe tin băng, tuyết nhiều nơi.
Lào Cai, Bắc Kạn ...cả trời Sơn La.
Rét như dao cắt thịt da.
Rét làm đau ốm người già, trẻ con.
Vùng cao mờ mịt tuyết sương,
Trâu, bò chết cóng, ruộng nương tan tành.
Bao công chăm sóc, để dành.
Chỉ ba ngày rét tan thành khói mây.
Tuyết, băng như ở trời Tây.
Người đi chụp ảnh lên phâi (facebook) khoe mình.
Bao nhiêu trai đẹp, gái xinh.
Tung tăng đùa nghịch ghi hình trong sương.
Trẻ vùng cao vẫn ở truồng.
Áo không đủ ấm, ngủ giường thiếu chăn.
Quanh năm còn chẳng đủ ăn,
Tiền đâu sắm đủ áo quần mùa đông.
Mấy ngày giá lạnh bất thường,
Không theo qui luật âm dương giao hòa.
Cây rừng đã nở đầy hoa.
Én bay báo hiệu đông qua xuân về.
Không còn cái lạnh tái tê.
Mặt trời rực rỡ, tràn trề nắng tươi.
Trẻ em hớn hở, reo cười.
Ông già đi dạo ngắm trời sang xuân.
 
                               Nguyễn Đề Kháng              
                                   27/1/2016

TRƯỜNG HỌC LÀM...QUAN ! - PHIM HÀI BÍNH THÂN .


XUÂN VỀ HOA NỞ

 
 
Hội thơ họp mặt đầu xuân
Hương thơm hoa lúa thoảng tuần men say
Mừng sao bạn hữu đủ đầy
Cùng nghe thi sỹ dãi bày tâm tư
Nuôi hồng thắm vạn ước mơ
Kinh Thày lượn sóng, đôi bờ xôn xao
Phương Hoàng bóng núi hồng cao
Động Huyền Thiên nhớ thưở nào bước chân*
Khách du thăm cảnh phong vân
Non xanh nước biếc xa gần ngợi ca
VĂN AN xứ sở hiền hòa
Hội thơ gắn bó thiết tha một lòng.
 
                                VN
 
Nơi thày Chu Văn An thường qua lại đàm đạo với các bậc nho sỹ cùng thời./

Thứ Năm, 28 tháng 1, 2016

Phú nôm cổ 1



Nguyễn Hãng

Nguyễn Hãng (?-?) là danh sĩ đời Lê Tương Dực, hiệu là Nại Hiên, không rõ năm sinh, năm mất, quê làng Xuân Lũng (làng Dòng), phủ Lâm Thao, trấn Sơn Tây (nay thuộc huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ).
Ông sinh ra trong một gia đình nghèo, mẹ ông bán quán bên bờ đê sông Hồng. Ông đỗ hương cống đời Lê, khi Mạc Đăng Dung chuyên quyền, ông bỏ quan, ở ẩn nơi Đại Đồng, thuộc huyện Yên Bình, tỉnh Tuyên Quang (nay thuộc huyện Yên Bình, tỉnh Yên Bái).
Nhà Mạc nhiều phen vời ông ra làm quan, nhưng ông từ chối. Về sau, khi nhà Lê Trung Hưng phong tặng ông là “Thảo mao dật sĩ” (Người học trò ẩn dật nơi nhà tranh).
Khi ông mất, làng Xuân Lũng quê ông có đền thờ ông gọi là Dật Sĩ từ. 
Ông rất giỏi về văn Nôm và sở trường nhất về lối phú. Những bài phú của ông làm rất nổi tiếng và được người đời khen tặng
 
TỊCH CƯ NINH THỂ PHÚ

Yêu thay miền thôn tịch;
Yêu thay miền thôn tịch!

1.Cư xử dầu lòng;
Ngao du mặc thích.

2. Khéo chiều người mến cảnh yên hà;
Dễ quyến khách vui miền tuyền thạch.

3. Xó xỉnh góc trời mom đất, một bầu thu cảnh mọn hẹp hòi;
Áy o ruộng núi vườn đèo, bốn mùa đủ thứ vui cọc cạch.

4. Nhưng nhưng thói dật hằng vui;
Văng vẳng bụi trần dễ cách.

Vậy nên:
5. Dưỡng tính khề khà;
Náu thân ngờ nghệch.

6.Lều bạch mao mảng học chàng Tôn;
Miền lục dã biếng tìm người Tịch.

7.Che khỏi nắng mưa dầu vậy, trên kết tranh mấy tấm bơ sờ;
Dung vừa ngồi đứng thời thôi, dưới cắm sậy ba gian sộc sệch.

8.Song sớm để bình non vây lại, đặt phên dậu thấp sè;
Cửa hôm dầu đèn Nguyệt soi vào, rủ bức rèm thưa thếch.

9. Khách nhàn họp ba chồi cúc muộn, đứng dựa bên thềm;
Bạn lão sum mấy gốc mai già, chen kề tận nghạch.

10. Gió nhân là quạt mát, điểm trần ai thay thảy tan không;
Nước trí ấy gương trong, miền tục luỵ lâng lâng rửa sạch.

11. Hàng trúc ngăn nửa cửa, nửa sân;
Lá bồng dắt làm tường, làm vách.

14.Cánh sài mòn hé nửa, đi sẽ nghiêng lưng;
Bức thổ chướng dáng ngang, đứng vừa cạp nách.

15.Cảnh hẹp lòng càng rộng, mắc tới lui hằng đủ hằng vui;
Nhà thấp đạo càng cao, dù cúi ngửa chi hiềm chi trách.

Ta thường:
16.Vấn khăn gốc đen sì;
Vận quần nâu đỏ quạch.

17.Mũ để ngăn sương chống tuyết, mũ mỏng bao sang sửa cánh dơi;
Áo vừa ấm cật che hình, áo chẳng lọ phủ phê chân bịch.

18.Hạ làm màn, đông làm nệm mấy lần sô coi đã hẩm sì;
Tay là túi, vạt là khăn ba bức thổn mặc dầu cũ rích.

19.Nằm võng tre ngấn cật vằn vè;
Đi guốc gỗ nhịp chân lạch đạch.

Ăn thì:
20.Tương hạnh chua lòm;
Muối vầu nhạt thếch.

21.Sớm ba chén chè sen mát ruột, nài chi vò đất hẩm hiu;
Bữa vài lưng cơm lốc no lòng, sá quản mâm đan xộc xệch.

23.Vị tươi thường ngọn quất lá vi;
Miếng ngon đủ nhân tùng, hạt bách.

24.Tiệc vầy tiên tử, một niêu canh cẩu kỷ chát sì;
Yến thiết cố nhân, lưng bầu rượu xương bồ cay rách.

25.Thuốc phì phèo quản sậy điếu tre;
Trầu phúm phím vỏ da rễ quạch
26.Ép dưa măng, mài bột củ, những giao cho mụ lão lom khom;
Quét sân lá, hái nương dâu, dầu phó mặc thằng đồng lách chách.
Trong thì:
27.Dấu ngựa xe chẳng đến, cỏ bén hơi xuân;
Bạn viên hạc quen thu, hoa cười đón khách.

28.Cầm một chương, thơ mấy quyển, đủ tháng ngày ngâm ngợi, ấy thú mầu ông Mạnh Hạo Nhiên;
Lan chín khóm, cúc ba hàng, dõi hôm sớm bù trì, này của báu ông Đào Bành Trạch.

Ngoài thì:
29.Rườm rà hàng cổ thụ, lồng những tán dù;
Quanh quất dải kỳ phong, bao làm thành quách.

30.Vượn chào hoà khiếu hót, cách ngàn đưa khúc xướng khúc ca;
Suối chảy lẫn thông reo, bên tai dõi nhịp đàn nhịp phách.

31.Chợ chân tời mây họp đùn đùn;
Chày sườn núi nước đâm thình thịch.

Khi thì:
32.Cầm quạt lá xênh xang;
Quảy túi thơ xốc xếch.

33.Léo đẽo thằng hề mọn, trước ngàn mai thơ thẩn đứng chờ;
Lẳng khẳng cái lừa gầy, bên rừng trúc dần dà sẽ lách.

34.Hem hẻm đường mây lần bước, đứng nhìn non gió thổi hiu hiu;
Phây phây sườn núi rũ dầu, ngồi xem ác bóng đà chênh chếch.

35.Nghiêng giỏ hái rau nương quế, đủng đỉnh nách mang;
Treo bầu chắt nước suối khe, thảnh thơi tay xách.

36.Quét am tiên sớm để luyện đan;
Tựa toà đá hôm dầu xem sách.

37.Nương gậy tre, giày dép cỏ, thửa bước khoan đủng đỉnh, ngồi bên khe nhịp miệng hát ngao;
Rải chiếu lá, ngả giường song, khi hóng mát la cà, về dưới cửa vắt chân nằm đạch.

38.Tính lặng dễ say mùi đạo, gối quyển vàng giấc ngủ ngáy o o;
Mệnh yên xảy tỉnh lòng trần, trỏ mây bạc vỗ tay cười khanh khách.

39.Nghiệm thuở hoa tàn nhị nở, biết tuế thời sớm muộn, điểm tay suy Giáp Tý lân la;
Xem khi yến tới, nhạn về, dòm khí hậu đổi thay, vui dạ nói dương xuân thóc mách.

40.Của thiên nhiên, bạc tuyết đủ dùng;
Giàu thổ sản, tiền rêu để tích.

41. Phương nhân nghĩa để hoà dưỡng tính, báu nhi tôn tráp hãy nặng trầm;
Chữ thanh nhàn nào phải mua ai, tiền mẫu tử túi dầu xóc xách.

42.Cỏ cây thương vì tính lãn dung;
Nước non thấu thửa lòng thanh bạch.

43.Cầm lầu canh ẩn dật, đành hanh rừng gióng điệu chim;
Gảy khúc nhạc ưu du, đồng vọng ao khua trống ếch.

44. Xem một phút diều bay, cá nhảy đành hay lý ngụ huyền vi;
Thấy hai vừng thỏ lặn ác soi, đã biết thửa cơ biến dịch.

45.Thả lòng tham, khơi nguồn dộc, vũng con con thả muống một bè;
Dứt mối tưởng, dũ niềm sầu, vườn mọn mọn trồng huyên mấy rạch.

46.Cảnh chắt chiu nương đậu nương khoai;
Mùa đắp đổi hàng kê hàng mạch.

47.Cày lũng tuyết sớm giong đủng đỉnh, trải thung chè, trèo đèo sở, nẻo tắt hình gối hạc khẳng khhiu;
Hái củi mây hôm quảy xênh xang, qua dặm liễu, tới ngàn sam, đường uốn khúc ruột dê ngóc nghách.

48.Dù ai thăm hỏi nguồn cơn;
Mặc kẻ đón tìm dấu tích.

49.Lắng tai mỏng rành rành lời trước, phải đoái thương tính mệnh, ngoại vật dầu lọn thửa thờ ơ;
Kẻo mình còn lúc nhúc tài hèn, luống dày đội kiền khôn, trong đời chửa chút chi bổ ích.

50.Mênh mông miền bể bạc, màng rủ rê chi giống dầu dầu;
Chất ngất dặm rừng xanh, sá tìm tòi chi loài chích chích.

51.Tuy ngày tháng đà ngày tháng Thuấn, đâu cũng vầng chiếu đất thênh thênh;
Song nước non còn nước non Nghiêu, ta thường vỗ bụng rau phạch phạch.

Người chẳng thấy:
52.Cánh buồm nhẹ giong chơi bể Bắc, kìa anh lánh đục về trong;
Cuộc cờ tàn nằm mát non Đông, nọ kẻ phù nghiêng chữa lệch.
53.Dở dang tuồng canh, mục, ngư, tiều;
Pha phách thói nho, y, đạo, thích.

54.Tựa mây tắm suối, miễn được tiêu dao;
Nương giá phù xa, xá gì bộc bạch.

55.Thong thả một năm mười hai tháng, gặp thời bình trị được làm người;
Ngao du ba vạn sáu ngàn ngày, tới cõi tràng sinh càng dõi mạch.

56.Dù ai cười thơ thẩn ngẩn ngơ;
Thì ta cũng ngô nghê ngốc nghếch.



Theo bản sao của Phạm Trần Đĩnh.
Nguồn: Tạp chí Nam phong, số 95, 1926

NHỚ CỤ RÙA, XEM TRUYỀN THUYẾT HỒ GƯƠM

TIẾC NUỐI

(Họa nguyên vận bài  BƯỚC NGOẶT THỜI GIAN CỦA ĐBT)
 
 
Lặng lẽ ngày đông khắp thế gian
Tuyết rơi trắng xóa cả đồi ngàn
Mưa băng phủ kín rừng cây trái
Gió lạnh vờn buồn giữa nhánh lan
Nỗi tiếc chờ xem quỳnh sắp nở
Thương giờ sỹ tử dõi trăng tàn
Niềm mơ lữ khách đem hồng tới
Thắp lửa soi đường vui chứa chan
                                  VN
 
Phụ chép Bài xướng:
BƯỚC NGOẶT THỜI GIAN

( Ngũ độ Thanh )

 
Đông này quạnh quẽ hết thời gian
Trắng cả tình yêu giữa đại ngàn
Bão lạnh lùng xô nàng cẩm tú
Mưa buồn bã gọi nhánh hoàng lan
Chờ hôm vẽ mộng xem quỳnh nở
Nhớ buổi làm thơ dõi nguyệt tàn
Lặng lẽ thư hồng đem đốt lửa
Ai về sưởi ấm nỗi sầu chan.

                            
                                26/1/2016                              
ĐBT

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2016

LÀNG TÔI


Làng quê tôi ngay ở ven đường.
Những mái tranh nghèo che nắng, sương,
Các cụ ngày xưa về lập ấp.
Có mấy nhà thôi, gọi trại Tường.
Nay quê tôi đã thành làng lớn.
Con cháu tỏa đi xây muôn phương.
Người đi xa nhớ về nguồn cội.
Làng quê nghèo da diết nhớ thương.


                                 Nguyễn Đề Kháng 
                                           27/1/2016

Ngẫu tác ngày cuối đông


Đông đã tàn rồi xuân chửa đến
Hoa héo buồn khôn khuây…
Thiếu dân chủ lòng dân nén nhịn
Còn độc tài vận nước khó xoay !
27/01/2016
Đỗ Đình Tuân

TẶNG NGƯƠI SƠN LA

 
Tuyệt vời là tuyểt Sơn La 
Phủ cành cây có điểm hoa thắm hồng
Bao năm mới thấy một lần
Ngắm nhìn ngây ngất ngỡ tầng động tiên
Cảm ơn trời đất thiên nhiên
Đã xây phong cảnh đẹp miền Sơn La 
Núi cao rừng thắm hiền hòa
Ngàn trùng sóng gió vượt qua đến cùng.
                                             VN

Một tài liệu nên tham khảo

      CUỘC SỐNG THẬT TUYỆT VỜI
          
(Trích cóp phần nửa cuối)
…Con người sống trên đời, hạnh phúc là quan trọng nhất. Có một cơ thể khỏe mạnh, trong trạng thái tâm hồn sung sướng để làm những việc thích làm, để thực hiện an toàn giá trị riêng của mình, là người sống hạnh phúc nhất.
    Mỗi ngày không cảnh đẹp, không hoa nở; cuộc sống là ngắn ngủi, một cách tốt để trân trọng nó, coi trọng nó, giữ lấy nó! Coi trọng  tất cả mọi người xung quanh bạn. Quý lắm! Quý lắm! Hãy coi trọng! Nên coi trọng!
    Gần đây, người bạn của ta đã xem xét tư liệu này, sau khi đọc có một cảm giác, là để có một góc để chia sẻ với bạn, chúc tất cả các bạn già, trẻ hạnh phúc hơn mỗi ngày.
***

    Sách luận ngữ có viết: Tam thập nhi lập, tứ thập nhi bất hoặc, ngũ thập tri thiên mệnh, lục thập nhi nhĩ thuận, thất thập nhi nghênh tâm sở dục bất du củ. Qua một ngày, mất đi một ngày, qua một ngày, sung sướng một ngày, qua một ngày, được lợi một ngày.
    Thứ hai, hạnh phúc cùng với niềm vui, hạnh phúc không tự tìm đến với bạn , niềm vui cũng không thể từ trên trời rơi xuống, hạnh phúc phải do nỗ lực của mình  tạo ra, niềm vui phải tìm bằng trăm phương ngàn kế, hạnh phúc và niềm vui là một loại cảm giác và cảm xúc, chính là trong tâm trạng.
    Thứ ba, về tiền bạc, tiền không nên coi quá quan  trọng, càng không phải đắn đo, nhìn rộng ra, đó là thứ ngoại thân, sinh không mang đến, chết chẳng mang theo; nếu có người cần sự bạn giúp đỡ, nới rộng hầu bao là một niềm vui lớn, nếu dùng tiền có thể mua được sức khỏe và niềm vui, tại sao không bỏ ra mà mua! Nếu tiền bạc làm cho bạn nhàn hạ, thì nó cũng có giá trị lắm chứ! Rõ ràng người có thể kiếm được tiền, cũng biết tự chi tiêu cho mình.
    Thứ tư, về sức khoẻ, tiền bạc của mình là của con cái, địa vị là tạm thời, danh dự là quá khứ, sức khỏe mới là của mình.
    Thứ năm, không giống như cha mẹ yêu thương con cái là vô hạn, con cái yêu thương cha mẹ chỉ là có hạn; con cái có bệnh, cha mẹ lo lắng, cha mẹ có bệnh, con cái chỉ thảng qua thăm hỏi là xong; con cái tiêu tiền của bố mẹ là một điều dĩ nhiên; cha mẹ tiêu tiền của con cái là một điều khó; nhà cha mẹ cũng là nhà của con cái; nhà của con cái không thể là nhà của bố mẹ, sẽ không giống nhau và  không giống nhau.
    Rõ ràng người ta lo cho con cái như một nghĩa vụ và niềm vui; không hòng báo đáp, nếu ai mong báo đáp thì chính mình đã làm khổ mình.
    Thứ sáu, về dưỡng bệnh, những ai trông đợi con cái của mình? Nếu bị bệnh kinh niên, bên giường ta khó tìm thấy người con nào hiếu thảo. Cậy nhờ người vợ già của mình ư? Lúc ấy họ lo cho mình còn không nổi, chỉ có thể trông vào đồng tiền, chỉ có thể dùng tiền để dưỡng bệnh mà thôi.
    Thứ bảy, trân trọng cái được. Thường khi được, ta không hay để ý, khi không được, người ta thường cho rằng nó quá đẹp! Tất cả những hạnh phúc và tốt đẹp của cuộc sống ở trong niềm sung sướng thế nào, rõ ràng con người vô cùng trân trọng và sung sướng với những gì có được, không ngừng phát hiện ra ý nghĩa của nó, không ngừng giữ cho cuộc sống đầy đủ và vui tươi.
    Thứ tám, có một tâm trạng vui vẻ, cuộc sống tràn đầy cảm kích và hân hoan, nhìn lên thì thấy chưa đủ, nhìn xuống ta thấy có dư, biết đủ thường sung sướng; với mọi người nên hướng thiện thì niềm vui sẽ nảy sinh, giúp người khác là niềm vui; nuôi dưỡng nhiều loại sở thích, niềm vui sẽ không hao hụt mà tự mình sẽ có niềm vui. Muôn sự phải cần có tâm trí bình tĩnh,  như vậy sẽ luôn có một tâm trạng vui vẻ, và sẽ có một sức khỏe dồi dào.
    Thứ chín, tài năng tầm thường mà là quan cao lộc hậu, địa vị hiển hách chỉ là thiểu số; còn lại đa số là dân thường..
    Có một số ít người sống hạnh phúc, còn có nhiều người không hạnh phúc; đa số nhìn vào thiểu số, bất tất tự huyễn hoặc mình. Con người vốn không phân ra sang hèn, chủ yếu  tận tâm tận lực vào sự nghiệp, sẽ chỉ biết cống hiến, tâm lý an phận, tự nhìn lại không có điều gì phải hổ thẹn, nếu mọi người nhìn lại, chúng ta đều giống nhau cả, cuối cùng lúc chết ai cũng đều trở về với tự nhiên; Trong thực tế, quan cao không bằng tuổi thọ cao, sống lâu hơn để vui vẻ, vui vẻ thì sẽ có sung sướng, sung sướng là hạnh phúc.
    Thứ mười, người già cần quan tâm:
    1- Học tập: đọc sách, xem báo, dùng máy tính, chơi piano, vẽ tranh, viết sách và chụp ảnh.
    Học cái gì? Làm giàu tri thức, rèn luyện trí não, tư tưởng ngày càng nâng cao.
    2- Vận động: bơi lội, khiêu vũ, boxing, các môn thể thao khác, tăng cường thể dục thể chất, tâm tình ngày càng tốt hơn.
    3- Giải trí: Du lịch, hát, chơi mạt chược, những sở thích của mình, cùng bạn bè để  hưởng niềm vui, tại sao không!
    4- Bạn bè: tuổi già nên có nhiều tầng lớp, đa nguyên hoá, màu sắc phong phú, chỉ có một hoặc hai người bạn là không đủ để thành một nhóm những người bạn già , tình bạn, có thể làm nồng ấm tuổi già , vì vậy bạn sẽ không cảm thấy cô đơn, sẽ có thanh có sắc, có hương có vị.
    5- Bồi dưỡng nhiều loại sở thích và thú vui, tâm hồn như trẻ thơ, say mê  khám phá và thực hành, để làm cho cuộc sống nhiều màu sắc và phong phú.
    Thứ mười một, hạnh phúc gia đình, phải yêu thích, tôn trọng, biểu đạt + giao tiếp, hiểu biết, bao dung, cho người, giúp đỡ lẫn nhau sẽ có hạnh phúc và niềm vui..
    Thứ mười hai, vì cuộc sống tốt đẹp của mình, con người dành phần lớn cuộc đời vì sự nghiệp, vì cha mẹ, vì gia đình, con cái, cho dù có bận rộn, mệt mỏi.
    Bây giờ thời gian còn lại không nhiều, hãy vì cuộc sống tốt đẹp của chính mình! Mở lòng thế nào thì sẽ  đi qua như thế, làm những gì bạn muốn và ưng ý những việc đã làm, bất kể người khác nhìn ra sao, nói ra sao!
    Bởi vì chúng ta không vì ý thích của người khác mà sống, hãy sống chân thực với chính ta!
    Thứ mười ba, về đau khổ, con người chịu đau khổ, nhẫn nại, giải quyết và loại bỏ đau khổ. Cuối cùng phải dựa vào chính bản thân mình.
    Thời gian là vị bác sĩ tốt nhất, quan trọng là ở cách bạn sử dụng thời gian đó thế nào.
    Thứ mười bốn, về hoài cổ, tại sao những người già hay nhớ lại chuyện xưa? Khi người đến tuổi già, sự nghiệp đã chấm dứt, huy hoàng của những ngày qua đã trở thành một đám mây khói phù du, việc cuối cùng là trọ lại trên đời, tâm linh muốn thanh tĩnh, tinh thần cần có sự thăng hoa, hy vọng cho một sự chân tình. Lúc này, chỉ có thăm lại nơi cũ, gặp lại những người thân, nhớ lại một giấc mơ tuổi thơ, cùng với các đồng nghiệp già, bạn học đã già, các chiến hữu già đã cùng có ký ức tuổi thanh xuân, để tìm cảm giác của tuổi niên thiếu và cảm nhận chân tình, trân trọng sự chân tình, hưởng thụ sự chân tình, đây là một niềm vui lớn của cuộc sống tuổi già.
    Thứ mười lăm, thuận theo tự nhiên, nếu bạn đã cố gắng nỗ lực hết mình mà vẫn không thể thay đổi hiện trạng trước mắt thì hãy thuận theo tự nhiên! Điều này có thể là một kiểu giải thoát. Phàm sự việc lớn cầu cũng chẳng được, quả dưa hấu to chưa chắc đã ngọt ngào.
    Thứ mười sáu, đối mặt với cái chết, sinh lão bệnh tử là quy luật của tự nhiên,  không thể cưỡng lại. Khi Thần Chết đến gõ cửa thì bạn hãy thoải mái, ngạo nghễ cười với cái chết! Vì chúng ta sống là một người chính trực,  đây như một lời tâm sự, là mội thành tâm mãn ý để tự mình kết thúc cuộc đời nhẹ nhàng, tròn trịa như một dấu chấm câu.


Phạm Thanh Cải sưu tầm và dịch.