Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2021

Hương trà






      Những ngày này, tất cả các đồi chè đều bỏ không. Mặc sức cho tụi trẻ con và ai nhàn rỗi đi mót những ngọn còn sót lại. Móc câu chính hiệu á. Nếu chăm chỉ, một ngày, có khi nó mót cả túi to, má sao lên được hơn ký trà đặc biệt.
      Vài ngày sau là họ đốn chè. Lúc ấy lại đi nhặt cành về phơi khô làm củi. Đun lên thơm nồng mùi trà và than thì rất đượm. Thảo thơm đất chè ưu ái cho người dân nơi đây.
       Nhưng chờ đợi và háo hức nhất vẫn là dịp sau Tết. Khi đó, Nông trường luôn mở Hội thi hái chè. Những đám chè chọn làm nơi tổ chức thi luôn được coi sóc và chăm kỹ lưỡng. Đẹp. Mướt. Đều và Chuẩn.
      Nhìn các Kiện tướng múa trên các luống chè quả là như xem ảo thuật. “ 1 tôm 2 lá, 1 cá 2 chìa”. Cũng thuộc lòng công thức từ bé tí, ấy mà khi vào hái thật thì loạng quạng như túy quyền. Hihihi….nội đếm cá, tôm, lá hết cả tiếng, khi đó thì các cô cũng đã xong phần thi, cân lên cả tạ rồi.
     Cái lạnh đầu xuân. Mưa rây bột. Búp trà mơn mởn. Hương trà ngất ngây. Mặt người ngời rạng.
    Là những sắc hương đầu đời ngấm mãi.

09/01/2021
Vân Anh

TUYẾT RƠI



Mấy ngày tuyết rơi trắng Sa Pa,
Phong cảnh khác gì ở nước Nga.
Người phương Nam lên đây ngắm tuyết,
Thử nghiệm mùa đông lạnh thấu da.
Mùa đông núi cao thường khắc nghiệt,
Lại say mê du khách ở xa.
Nước Việt ta trải dài ngàn dặm,
Nơi nào cũng đẹp trong thơ ca.

12/1/2021 
Đề Kháng

HỘI MÙA XUÂN CÔN SƠN



Lễ hội Côn Sơn dịp nắng xuân
Đoàn người đến dự đẹp muôn lần
Thanh Hư động vòm trời rực rỡ
Ngũ Nhạc tưng bừng rộn bước chân

Đỉnh núi Bàn Cờ Tiên vẫy gọi
Thông reo khúc hát tự ngàn xưa
Cầm quân đánh giặc đây mưu lược
Nguyễn Trãi bình ngô chí dũng thừa

Tháp đá Huyền Quang ghi lịch sử
Thời Trần đạo phật trải phong mưa
Tô vàng vĩ đại màu sông núi
Rực rỡ huy hoàng đất Chí Linh

Bạn nhé mùa xuân đến xứ mình
Ngàn hoa lộng lẫy đẹp tươi xinh
Cùng vào lễ phật thăm phong cảnh
Chiêm ngưỡng vùng quê thực hữu tình.

11-1-21
Văn Nhã


 


THẦY CỦA MUÔN ĐỜI


Đã sáu năm mươi trải ánh hào
Gương Thầy rực rỡ tựa ngôi sao
Đưa đường đạo nghĩa cho nhân thế
Chỉ lối bồi tâm đức dưỡng nào
Nghiệp lớn giang sơn lo trọn ven
Công lênh xứ sở hướng lời trao
Người thầy tỏa sáng muôn đời mãi
Tiểu Ẩn quang vinh dáng tự hào.


8-1-21
Văn Nhã


 

 ƯỚC XUÂN



Đẹp nhỉ xuân về bạn với ta
Xuân vui rộn rã khắp muôn nhà
Hoa xuân nở rộ chào trời đất
Trái ngọt quà xuân gửi chốn xa
Áo đẹp em thơ xuân múa hát
Khăn nhung các cụ níu xuân già
Xuân ngời vạn sắc về trong phố
Vẹn tấm lòng xuân rộn khúc ca.


10-1-20
Văn Nhã


 


XUÂN VIỆT NAM



Xuân sang đất nước rợp màu cờ
Xuân đẹp con người thắm ước mơ
Xuân nở đào mai tô vẻ ngọc
Xuân mang cúc huệ ánh tôn thờ
Xuân vui mận bưởi khoe niềm nhớ
Xuân để hồng lan sáng ý thơ
Xuân vạn tình yêu xuân nghĩa hiệp
Xuân trời xuân đất Việt Nam giờ.


8-1-20
Văn Nhã

 


BẢN GIỐC BÂY GIỜ



Bản Giốc ban trưa dạo cảnh thuyền
Miền thùy chiến địa giữa non biên
Bên kia nước bạn nêu hàng chữ
Giữa suối này đây thác đổ thiền
Phía Bắc ngày xưa thời thuộc Pháp
Từng thuê vác cột đăt đỉnh thiên
Nay qua đàm phán không thành được
Đành phải nơi này để lụy phiền.


22-12-20
Văn Nhã



MÙA BƯỚM BAY



***
Hoa thơm ngát vườn xuân đang vẫy gọi
Thắm tươi màu đủ muôn loại vờn bay
Đàn bướm chao hút nhụy ngọc phô bày
Vội vã lại chờn vờn khoe cánh đẹp
Hương dào dạt gửi thơm nồng sắc vị
Trong khu vườn gợi thi sỹ câu thơ

Cho ngọt ngào trái mọng vẫn đang chờ
Để mong ước một mình ta thổn thức
Vạn sắc thắm mang theo điều rạo rực
Tô cuộc đời vẻ thánh thiện mùa xuân
Trong màu xanh nụ biếc mãi tươi ngần
Cho mọi vẻ càng thêm hồng sáng chói
Bay phấp phới cùng rộn ràng lũ bướm
Vui mừng chào rạng rỡ đủ màu hoa
Giữa chênh chao cái mưa nắng giao hòa
Xen lẫn với ngàn reo ca khúc hát.

7-1-20
Văn Nhã

 

TÂM TƯ



Xuân về lượn gió vẫn đan cài
Giá lạnh rập rình buổi ban mai
Trên đồng khắp chốn u hoài
Người thăm ruộng mạ cùng ai tự tình

Ơi quê hương sắc lúa màu xinh
Mơ ngày ấm áp vẻ muôn hình
Ngàn công vất vả lung linh
Mưa dông nắng lửa quên mình tháng năm

Dù mùa đông vạn nỗi nhọc nhằn
Ta xông lên vượt mọi khó khăn
Giành mùa thắng bội tăng năng
Niềm vui phấn khới khu phường đón xuân.

7-2-21 
Văn Nhã

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2021

TẠ LỖI VỚI MẸ HIỀN

     
     Thế là mẹ đã về với tổ tiên gần một năm rồi.Mỗi lần về thăm quê, con gái vẫn cứ tưởng như mẹ đang nằm nghỉ trên giường hay ngồi ở ghế như thuở nào.Thế rồi lại hụt hẫng và cồn cào thương nhớ khôn nguôi. Từ khi mẹ rời cõi tạm, nhiều lần, con nằm mơ thấy mẹ. Nhưng cứ phảng phất, mờ ảo và mẹ lại chợt biến đi như một cơn gió thoảng. Con tỉnh giấc. Nước mắt lại ứa ra. Duy có một lần, vào khoảng trung tuần tháng 11 dương lịch vừa qua, con mơ thấy mẹ thật rõ nét. Mẹ đang đứng dạy học và cười thật tươi, thật hiền, đúng như dáng mẹ ngày xưa ấy. Thế là con tỉnh giấc ngay. Nhưng lần này con không khóc mà cứ thế suy nghĩ miên man. Con nghĩ có lẽ mẹ hiện về để nói với con rằng, đã có thời mẹ từng làm nghề giáo. Và con lại tự trách mình sao vô tâm đến vậy, vì chưa bao giờ chúc mừng mẹ nhân ngày lễ hiến chương 20/11.
     Ngay trong đêm đó, mọi kỉ niệm của thời xa xưa hiện về trong con rõ mồn một như thước phim quay chậm. Con nhớ khoảng từ năm 1964 đến 1968, mẹ dạy lớp vỡ lòng ở thôn nhà. Không phải dạy theo biên chế Nhà nước mà dạy ăn công điểm của hợp tác xã. Học sinh là những người thuộc thôn Đồng Quýt, Đồng Còng, Đồng Hà với nhiều lứa tuổi, nhiều dân tộc khác nhau ( nhưng chủ yếu là con em của dân khai hoang nhà mình và một số con em hoa kiều).Hồi đó, mẹ thật giản dị, vấn khăn nhung, mặc áo bà ba gụ, quần láng đen buông chùng chấm gót và đi đôi dép cao su, tay cầm theo quyển sách, gói phấn chứ không vấn trần hay búi tó rồi sắn quần, chân đất như khi đi làm. Con thấy mẹ rất đẹp. Con ao ước mình cũng có nước da trắng hồng, hàm răng đen nhánh, làn môi cắn chỉ như mẹ. Thậm chí con còn trách thầm ông trời, sao không cho con giống mẹ nữa cơ. Do phải đi học rồi lại làm bao nhiêu việc nhà nên chẳng bao giờ con theo chân mẹ đến lớp để xem mẹ dạy học. Tuy nhiên thấy mẹ kể về các học trò bằng những lời thương yêu và nụ cười rạng rỡ. Con chắc mẹ hài lòng về công việc của mình. Và chính mẹ chứ không ai khác đã cho con yêu nghề dạy học rồi đi theo nghề này. Con nhớ một lần mẹ đi dạy về và mang ra một củ khoai thật to rồi hào hứng kể: “ Đây là củ khoai của em Bồ Ớt cho. Em ý bọc cẩn thận vào một tờ giấy phê đúp rồi hồn nhiên bảo: “ em cho cô giáo củ khoai. Mẹ em nướng khoai ngon lắm đấy. Cô giáo cứ ăn rồi khắc biết”. Lúc đó nhà mình chỉ thiếu gạo, chứ chẳng thiếu khoai sắn bao giờ nên bọn con nhìn củ khoai rất hờ hững và cười cợt về sự ngây thơ của người học trò ấy. Có lẽ hiểu được suy nghĩ của chúng con nên mẹ nâng niu củ khoai trên tay, rồi lấy dao bổ rất cẩn thận, vừa bổ vừa nói nhỏ nhẹ: “ Đây là tấm lòng của học sinh, mẹ rất trân quý!Mời mấy bố con ăn thử”. Mỗi người cầm một miếng khoai ăn rồi cùng ồ lên: “khoai ngon thật". Con thấy khoai không chỉ rất bở, rất thơm mà còn ngọt đậm đà. Chẳng biết họ nướng kiểu gì mà vỏ không hề xém đi chút nào lại chín đều và rất kĩ. Cũng không biết đây là giống khoai gì mà to và ngon như thế chứ?
     Lại nhớ, có lần mẹ đi học nghiệp vụ ở huyện về, lớp học phân phối cho mỗi người một cây bút máy Trung Quốc. Mẹ được mua cây bút nữ màu đen, nhỏ nhắn rất xinh. Nhưng nghĩ nhà mình có hai cô con gái đang học cùng một lớp, có một chiếc bút thì biết cho con nào? Không biết mẹ trình bày ra sao, chắc là năn nỉ lắm, nên mẹ được ưu tiên thêm một chiếc bút nam, lúc đó gọi là bút trâu, trông rất thô nhưng viết thì thật tuyệt vời và rất bền nữa. Mẹ mang về cho hai chị em con rồi bảo tùy hai đứa chọn. Con ưa hình thức nên chọn luôn bút nữ. Chị Tưởng thực tế hơn nên chọn chiếc bút nam.
     Con quý chiếc bút đó lắm và giữ gìn rất cẩn thận. Thế mà một hôm trên đường về, mải mê chạy nên chiếc bút rơi mất lúc nào không hay. Về tới nhà, khi cất sách vở mới biết chiếc bút đã mất rồi. Con bỏ cả ăn cơm, quay lại tìm. Vừa đi đường vừa cầu Trời khấn Phật cho mình tìm lại được cây bút. Nhưng chẳng thấy đâu. Con buồn lắm. Những ngày sau, ngày nào đi học con cũng cầu mong bỗng dưng nhìn thấy cây bút ấy nằm khuất lấp ở đâu đó bên đường. Hình ảnh cây bút nhỏ nhắn xinh xắn màu đen nhánh có chiếc nhẫn mầu trắng bạc ở nắp trên cứ khắc sâu trong nỗi tiếc nuối của con khiến con buồn ngơ ngẩn mãi. Mẹ động viên: mất rồi thì thôi, mẹ sẽ mua cho con bút khác. Rồi mẹ mua cho con cây bút Trường Sơn, nhưng không phải hàng chính hãng, mà là hàng gia công nên viết rất chán, nét mực ra không đều lại cứ gai gai chứ chẳng trơn và đều nét như cây bút trước.Riêng chị Tưởng lại giữ được cây bút mẹ tặng rất lâu. Nên mỗi khi có bài làm văn ở nhà con đều mượn của chị để viết. Nét chữ thật đều và đẹp.
Con lại nhớ,một lần tình cờ đi qua lớp học, thấy mẹ đang dạy hát cho học trò bài hát mẹ mới học hôm đi tập huấn về. Trông mẹ thật nhanh nhẹn, tươi trẻ bên các cô cậu học trò tuy không đồng đều về lứa tuổi, cũng không sạch sẽ và diện đẹp như bây giờ nhưng đều rất hào hứng vui nhộn . Con thầm tự hào về mẹ và cứ thế hát nhẩm theo mà thuộc đến bây giờ:

“ Bầy gà con đang tung tăng ngoài sân
Nghe tiếng động có con diều hâu
Chiếp chiếp chiếp ra ngay bên mẹ
Chui trong cánh
Chui trong cánh ô thật là hay
Nào cầm tay em vui chơi ngoài sân
Khi báo động lắng nghe lời cô
Nhanh nhanh lên nhắc nhau xuống hầm
Không chen lấn
Không chen lấn ô thật là ngoan”

     Trong miên man suy nghĩ, mọi kí ức thưở xưa hiện về sao mà rõ nét đến thế. Vậy mà, suốt bao nhiêu năm khi mẹ còn trên dương thế, con chẳng hề nghĩ đến thời dạy học đó của mẹ. Chị em con hầu như cũng không ai nhắc lại cái thời ấy khi nói chuyện với mẹ. Có phải do cuộc sống quá bận rộn, vì có quá nhiều chuyện để phải lo toan hay tại mẹ chỉ là người dạy học tạm thời mà những kỉ niệm đó nhạt nhòa đi? Hay vì chúng con quá vô tâm, nhất là con, dù cũng làm nghề giáo mà lại quên béng việc mẹ mình không chỉ làm nghề giáo mà còn là nguồn cảm hứng cho mình đi theo nghề?! Con trách mình nhiều lắm và định bụng sẽ viết bài này thay lời tạ lỗi với mẹ hiền ngay trong dịp 20-11-2020. Nhưng con đã không làm được vì phải đột xuất lên Hà Nội trông cháu nội của con, tức là chắt ngoại của mẹ đấy ạ.
     May mà dịp nghỉ tết dương lịch này, con trở về Sao Đỏ. Con viết ngay những lời này kính dâng lên mẹ nhân dịp giỗ đầu mẹ :5 tháng chạp năm canh tý, tức 17-01-2021 mong mẹ sống khôn thác thiêng xá lỗi cho chị em con. Cầu mong hương hồn mẹ siêu sinh miền Tây phương cực lạc. Ngay chiều nay, con lại phải đi trông cháu rồi. Vì thế con đăng ngay bài viết này đó mẹ hiền ơi...

Sao Đỏ 6-01-2021
Con gái yêu của mẹ:
Song Thu

LẠI MANG NHAU ĐI ĐỔI NHIỆT




Vẫn thích ôm nhau giữa đất trời
Còn nhiều nhiệt lượng lắm ai ơi
Ngày Đông đợi tuyếtSa Pa phủ
Tháng Hạ chờ mưa Đảo Yến rơi
Lắm mợ xa chồng nhìn rộn rực
Nhiều ông góa vợ ngó chơi vơi
Khi già quấn quýt lo vương vãi
Lúc trẻ xông xênh phớt sự đời !

06/01/2021
Nguyễn Đức Hưng.

THƯƠNG



Bình minh tỏa ánh trong ngần
Nghe chim gọi bạn vang ngân tuyệt vời
Thương em vất vả trăm nơi
Đồi nương ruộng bãi say thời ngát hương

Ngô vàng lúa chín miệt vườn
Mùa đông rét mướt hạ vương đỏ màu
Lời ca vọng đến mai sau
Cùng nghe giữ vẹn không nhàu nét xuân

Nàng thơm trải rộng tươi nhuần
Mang nhiều vị ngọt càng nhân thể ngời
Lòng son tấc dạ thảnh thơi
Cho xuân bát ngát cho đời thắm hoa.

5-1-21
Văn Nhã


 
NỤ XUÂN



Màu xanh lá ngọn tươi xinh
Vươn lên đón nắng thân hình đẹp sao
Bầu trời lượn gió vẫy chào
Mây bay tới đỉnh tầng cao rạng ngời
Xuân vui khoảng lặng chơi vơi
Khoe hồng sức trẻ trong lời hát ca
Muôn câu mãi vẫn đậm đà
Nghe lòng luyến đợi người xa trở về
Cùng nhau thỏa thích đam mê
Vườn rau ruộng lúa tràn trề bội thu
Biên cương sạch bóng quân thù
Quê nhà ngọt lịm lời ru đón mình.

04/01/2021
Văn Nhã


 

THƯƠNG



Bình minh tỏa ánh trong ngần
Nghe chim gọi bạn vang ngân tuyệt vời
Thương em vất vả trăm nơi
Đồi nương ruộng bãi say thời ngát hương
Ngô vàng lúa chín miệt vườn
Mùa đông rét mướt hạ vương đỏ màu
Lời ca vọng đến mai sau
Cùng nghe giữ vẹn không nhàu nét xuân
Nàng thơm trải rộng tươi nhuần
Mang nhiều vị ngọt càng nhân thể ngời
Lòng son tấc dạ thảnh thơi
Cho xuân bát ngát cho đời thắm hoa.

3-1-20
Văn Nhã

 

GỬI VỀ EM



Đẹp em ơi Cũng bởi tại nơi xa
Minh mong nhớ cùng thiết tha đến vậy
Trong xao xuyến bao nhiêu lần ngóng đấy
Để đêm ngày thổn thức mãi về nhau
Bao lặng thầm vẫn ao ước chờ câu
Một tiếng gọi gửi nhịp cầu mơ mộng
Nơi xứ sở tình yêu thương cuộc sống
Ngàn say mê dâng hiến cả cho mình
Dù gian nan vất vả tạo quang vinh
Niềm phấn khởi gắn thân hình đôi lứa
Vui sản xuất trên cánh đồng nắng lửa
Bão mưa chan thu bội hạt lúa vàng
Hạnh phúc nào hơn được sự giàu sang
Có chòm xóm cùng họ hàng thân thuộc
Mình gắng sức sẽ trưng bày ngọn đuốc
Đem vinh quang xóa vĩnh viễn nghèo nàn.


3-1-21
Văn Nhã


 

RẠO RỰC




Dù rằng giữa buổi cùng ai
Niềm vui vẫn thế đeo hoài tháng năm
Tình ơi đẹp mãi trăng rằm
Đôi mình dạo cảnh trong đầm ngắm sen
Lung linh thoáng chút cùng xem
Mà vui ánh mắt cho thèm khát khao
Xanh rờn muốn gửi lời chào
Bông hoa trước gió lòng trao nghĩa đời
Người đang ở chốn xa vời
Làn môi ánh mắt nụ cười ước ao
Ngày đêm mộng thể hôm nào
Cùng nhau thỏa nguyện nguyền bao tự tình
Miền quê sáng đẹp lung linh
Đôi ta mở tiệc cho mình kết duyên
Anh em bạn hữu trên thuyền
Bồi hồi dạo cảnh mừng thiên tuyệt trần!

2-1-21
Văn Nhã

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2021

GIÃ TỪ NĂM CŨ...



Gĩa từ ngày cuối năm dương
Lòng ta vương vấn, vấn vương bao điều
Một năm nhân loại tiêu điều
Với bao dịch bệnh và nhiều tai ương

Vẫn niềm hy vọng yêu thương
Ta chào năm mới - bước đường hồi sinh
Oai hùng vào cuộc trường chinh
Xây nền hạnh phúc quang vinh cho đời

Cầu Ta, cầu Phật, cầu Trời
Cho mùa xuân mới sáng ngời tin yêu !

31/12/2020
Thanh Dạ

Nhóm CHS cấp 3 Nam Sách (Khóa 1964-1967) thăm thày giáo cũ







30/12/2020
Đỗ Đình Tuân

CÂY MAI



Buổi đẹp mai vàng đón nắng xuân
Trời xanh chim hót rộn trong ngàn
Ngày đông gió lạnh không ngăn nổi
Nắng ấm mang hơi thổi chữ an
Vạn sắc theo vào tình nghĩa đẹp
Nghìn thanh vọng tới mộng vào làn
Ơi xuân đất Việt luôn ngời sáng
Thấm đậm lòng người của nước nam.

1-1-21
Văn Nhã




CHÀO NĂM 21



Hoa mừng năm mới đón xuân sang
Giữa quán ngày vui quá rộn ràng
Quảy gánh câu hò say rượu ngọt
Đưa đò khúc hát lại chèo vang
Mời trầu chị cả gieo câu đẹp
Hẹn ước anh hai gửi tiếng vàng
Người ở đừng về em vẫn nói
Vui câu quan họ thật ròn vang.

30-12-20
Văn Nhã


 
MƯỜI ĐIỂM NỔI BẬT 
CỦA VIỆT NAM NĂM 202O












Chào xuân hai mốt nở muôn hoa
Sắc đỏ ngàn bông chẳng nhạt nhòa
Dịch bênh tràn lan ra bốn biển
Nước mình chặn đửng rộn reo ca
Tăng dương kinh tế trong phồn thịnh
Bước nhảy cao xa thật đậm đà
Đón sóng chuyên cung về dịch chuyển
Hai cao tốc mại ánh sao sa

Chào tân thủ tướng nhật sang thăm
Năng lượng bùng lên tái tạo hằn
Nghị định ma mên tài chính phủ
Vai trò chủ tịch ASIAN
5G Việt tiến chào vĩnh biệt
Nhịp đổi thay này xứng ánh vàng
Thế giới năm châu đều kỉnh nể
Nhân dân tin tưởng nghiệp vính quang.

29-12-20
Văn Nhã


 

TRỞ LẠI NGỌN NGUỒN




Nguồn
Đạo mão
Nơi khới tạo
Đường Hồ Chí Minh
Hang Pắc Pó suối Lê Nin
Ngẩng cao đầu nhìn lên núi Mác
Vĩ đại lắm một thời trong hoan lạc
Nhớ bạn xưa lòng thắm đẹp ước vọng tình
Từng bậc thang cây hoa điểm sắc xinh
Bao ưu ái dồn vào tâm tưởng
Nén hương thơm người thụ hưởng
Thông tuyến đường bắc nam
Thuận tiện cho dân
Về Pắc Pó
Bày tỏ
Tình../

21-12-20
Văn Nhã

 


DÒNG SÔNG CHẢY NGƯỢC



Sông Kỳ Cùng của tỉnh Lạng Sơn
Qua Lộc Bình dòng lượn rất tình
Trẻ nhỏ bên cầu nuôi ước mộng
Quanh co khúc chợ tạo rừng xanh

Ngán nỗi Bằng Giang về đất khách
Đêm buồn nổi sóng mạn Trung Hoa
Chuyên hoài chở nặng phù sa lại
Bồi đắp Nam Ninh nghĩa nhạt nhòa

Đình Lập ngược dòng nẻo Tháp Sơn
Thất Khê trùng điệp núi đồi mòn
Con sông quanh quẩn cùng ghềnh thác
Tạo dáng vòng vèo thấy đẹp hơn

Dẫu ngược xoay vần giữ thủy chung
Về nam tắm mát cả ngàn trùng
Vẹn toàn bờ cõi yêu non nước
Trượng nghĩa yên vui hữu nghị cùng.

23-12-20
Văn Nhã

 

BÊN NÚI PHAI VỆ



Phai Vệ chon von đỏ lá cờ
Đường tầng chót vót bậc câu thơ
Theo đoàn định tới lên cao đỉnh
Nửa đoạn đành thôi bạn phải chờ
Xuống lại ghi hình chân núi vệ
Nhìn theo tiếc rẻ hiểu lòng mê
Thương mình sức khỏe không cho phép
Đẹp cảnh trời ban xứ Lạng về
Phai Vệ kỳ tích lịch sử xưa
Anh hùng rạng rỡ xứ cương biên
Tung bay sáng lạn màu cờ chiến
Khát vọng hòa bình trải đủ miền.

23-12-20
Văn Nhã


 

TRỞ LẠI CAO BĂNG



Cao Bằng đỉnh dốc gió đây
Ngồi nghe khúc hát mà say tấm lòng
Người ơi một chặng đục trong
Ngân nga điệu sáo cho dòng Thất Khê
Nhớ xưa chiến dịch bộn bề
Quân ta chặn địch giữa khe núi rừng
Lê dương trốn lủi khom lưng
Thu đông buổi ấy tưng bừng cờ sao.

21-12-20
Văn Nhã





QUYẾT TRỌN THỦY TRUNG



Hữu nghị quan đây cột mốc xưa
Hằn in dấu vết thưở cha ông
Một ly không chuyễn tình son sắt
Ý chí anh hùng há sợ ngông

Lẽ để vào đâu bỗng lãng quên
Cho tàu cả khoảnh nối đồi biên
Chơi chung có chỗ trò con trẻ
Đuổi lý hay vì mắc mẹo gian

Độc lập hòa bình cùng bác ái
Tinh thần trượng nghĩa đã ngàn năm
Một ly quyết giữ không lùi bước
Tận nghĩa vì non nước Việt Nam.

23-12-20
Văn Nhã

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2020

Khất…



Tôi ngại tham gia các nhóm thơ
Tuổi già vốn cạn hết say sưa
Nhóm thơ Đường Luật càng thêm ngại
Xướng họa, giao lưu…chẳng lẽ chừa ?

Hú họa đôi khi nổi hứng thơ
Chắp vần nối chữ viết vu vơ
Trang nhà “Fây búc” in là đủ
Trang khác đăng thêm nghĩ cũng thừa !


23/12/2020
Đỗ Đình Tuân