Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -

Chủ Nhật, 16 tháng 1, 2022

CÁI ĐÊM HÔM ẤY ĐÊM XUÂN



"Cái đêm hôm ấy đêm gì" ? (1)
Cả làng chợt tỉnh khắc ghi vào lòng
Quân đông như kiến vòng trong 
Vòng ngoài xe chặn. Đừng hòng thoát ra !
Rầm trời trẻ khóc,người la
Ầm ầm súng nổ sáng lòa đầu thôn
Từng đoàn ác bá,cô hồn
Lăm lăm nhả đạn dại khôn xá nào ?
Giật mình tưởng giấc chiêm bao
Tỉnh ra mới rõ thằng nào chỉ huy
Áo quần,súng ống giống khi
Chúng vào xin nước,chúng đi thăm làng
Chúng giờ là lũ sói lang
Đánh người,cướp của tan hoang cửa nhà
Bắt đàn bà,giết ông già
Chúng là giặc cướp,chúng là sát nhân !
Cái đêm hôm ấy đêm xuân
Lại nghe đạn nổ rần rần như sôi
Chiến tranh đã hết lâu rồi
Quân đâu tàn ác hơn hồi Nhật Tây ?( !)

Nhân Hưng,ngày 9-1-2022
Tạ Anh Ngôi
 
(1): Phùng Gia Lộc

QUÂT CẢNH



Vui chùm quà ngọt hồng cây
Xanh riềm lá điểm sum vầy điểm tô
Bên thềm đợi khách ngẩn ngơ
Hương trà vị rượu câu thơ nghĩa tình
Xuân hồng vẻ ngọc càng xinh
Hồn quê nghĩa nước thêm hình nhớ thương
Ngày nao còn ở chiến trường
Bao nhiêu kỷ niệm còn vương đến giờ
Muôn điều khắc đậm niềm mơ
Xuân khao khát cảnh vẫn chưa nhạt nhòa
Trường Sơn vực thắm  đồi hoa
Cửu Long sóng cuộn chan hòa nước mây
Thầm mong sẽ có chim bầy
Bay về hót khúc nhạc say đắm lòng
Nhìn chùm quất trĩu màu trong
Xuân này vạn sự tươi hồng ngãi nhân.


10-1-22
Văn Nhã


 
  
CÔN SƠN


Chùa Hun cảnh đẹp thông rừng
Vi vu khúc nhạc triền bưng gửi lời
Huyền Quang tháp cổ chơi vơi
Đây bia sáu mặt Bác ngồi dịch thơ
Ngân nga suối hát bên bờ
Hương thơm cuộn đỏ bình ngô thưở nào
Ngoài kia bãi rễ thanh hao
Mang hình buổi ấy người vào ấp trang
Trường tư dây học con đàng
Vì dân giữ nước vinh quang giống nòi
Cờ tiên tảng đá bao thời
Còn nêu tấm bảng cho nơi chiến hào
Năm phương tám hướng vì sao
Điều binh khiển tướng cờ đào tiến quân
Đồi mây gió quyện muôn lần
Côn Sơn dáng ngọc đằng vân tuyệt vời.


5-1-22
Văn Nhã



YÊU ĐỜI



Nhân từ vốn lẽ nhà quê
Đồng xanh lúa đẹp muôn bề tốt tươi
Bao ngày tạo vẻ cây ngời
Trừ sâu nhặt cỏ mưa rơi nước về
Chăm phân lót thúc đam mê
Mong năng xuất tuyệt câu thề sắt son
Tình yêu xứ sở không mòn
Bao lần thắm thiết trao hồn gửi tâm
Trên đồng nắng dải mưa dầm
Cày bừa cấy gặt tảo tần sớm khuya
Mà sao nợ trước trả sau
Nông dân hứng trọn vàng thau cõi trần

Bạn bè giỏi cả kinh luân
Tiền nong rủng rỉnh thêm phần vẻ vang
Thăng quan tiến chức bảng vàng
Vươn mình đạo nghĩa còn đang cửa nghiền
Còn ta vẫn giữ nếp riêng
Thẩn thơ thơ thẩn chung chiêng tấc lòng
Dù mang vạn ước ngàn mong
Niềm ân vẫn mãi theo dòng thời gian

Nghề nông sản xuất giỏi giang
Qua thời tiết chuyển thuận đàng tiến lên
Được mùa hạt thóc ba miền
Ấm no hạnh phúc thần tiên nước nhà
Xây nền dân chủ trăm hoa
Năm châu bốn biển chan hòa nghĩa nhân.


5-1-22
Văn Nhã


 

CHÀO XUÂN
(Thơ 4 vận, luật trắc)



Tết trở về trong vườn điểm dáng
Đồi cao nắng rỡn bướm chơi đùa
Chim chuyền ngọn lá vang đàn nhạc
Nhạn vẫy ngang trời dọi nắng dua
Mọi nẻo người theo nghề tấp nập
Đồng xanh lúa điểm ngọn thêu thùa
Dân mừng sắm tết phòng coVid
Lại vẫn thêm buồn cảnh được thua.


12-1-22
Văn Nhã


 

CHĂM BÓN TRÊN ĐỒNG



Giữa cánh đồng làng ngọn lúa xanh
Màu đang sắc thắm đẹp tươi nhành
Bao người ước mãi lo trồng khéo
Muôn kẻ mong làm được cấy nhanh
Gắng vượt gian nao mơ lợi lớn
Mình vươn tạo dáng đạt cao thành
Làm công mọi nẻo càng chu tất
Khởi nghiệp xây niềm đẹp sáng thanh

Khởi nghiệp xây niềm đẹp sáng thanh
Mình vươn tạo dáng đạt cao thành
Muôn lòng khắc phục vô vàn khó
Sẽ tạo cho đồng lúa ngát xanh
Tiết hạ nhiều mưa càng mướt lá
Sang thu đỏ nắng mãi khoe nhành
Lập đông đi gặt nhiều bông mẩy
Tiểu tuyết phơi già hạt rất nhanh.

Tiểu tuyết phơi già hạt rất nhanh
Ngày vui dịp tết ngọt thơm nhành
Cùng ăn bánh dẻo mừng xuân mới
Kể chuyện ân tình của tuổi xanh
Nghĩa sáng thời xưa miền chiến trận
Điều yêu buổi ấy đã lên thành
Tin vào sức mạnh trong đoàn kết
Vỹ đại luôn ngời nước việt thanh.

Vỹ đại luôn ngời nước việt thanh
Hào quang chiếu rọi cõi giang thành
Ba Vì suối chảy như đàn gẩy
Mỏ Quạ mây tầng ngỡ núi xanh
Sóng biển vồng cao lời bản nhạc
Rừng cây gió thổi tiếng ru nhành
Trường Sơn chiến sỹ ra tiền tuyến
Quyết đuổi quân thù giỏi thế thanh.

Quyết đuổi quân thù giỏi thế thanh
Mừng đưa sản xuất giỏi vươn nhành
Ca bài sản lượng mơ ngàn thắm
Hát nhạc thu nhiều ước mộng xanh
Thiếu nữ giao liên giờ thạc sỹ
Chàng trai bộ đội đã xây thành
Bao ngày vật lộn cùng sương nắng
Tuyệt phẩm làm ra hạt gạo thanh.


4-1-22
Văn Nhã



ĐẸP SAO


Vào năm đã được tuổi xuân tròn
Quá bảy ba này vẫn dáng son
Vất vả bao ngày trong chiến trận
Gian nan mấy buổi vượt trường sơn

Căm thù bán nước loài theo Mỹ
Giận bọn tham tiền loại bất lương
Nhớ giữa đèo mây mình ngớ tới
Vào khi cửa đại sóng to thường

Giồng Trôm mảnh đất vừa vươn dậy
Cửa Đại trong đêm vượt sóng hường
Chợ Gạo bao lần qua bốt ngụy
Gò Công mấy bận đến thu lương

Âm thầm thiếu nữ miền sông nước
Quạnh quẽ chàng trai mạn bắc thương
Thất thập gương ngời càng lấp lánh
Vì dân trọn nghĩa cuộc đời thường.


5-1-22
Văn Nhã

Chủ Nhật, 9 tháng 1, 2022

Mùa đông ở Bưởi

Mùa đông có đến quá nửa thời gian là mưa. Những cơn mưa mùa đông như những sợi roi nhỏ như dây cước quất tê tái vào mặt người. Người càng nghèo, càng lao động chân tay ngoài công trường hay những người buôn thúng bán bưng hè phố thì hưởng cái thứ roi ấy càng nhiều. Có những ngày giá rét mưa châm kim lên đôi tay tê cóng của mấy bà đi chợ sớm. Sương xát muối lên má những chị những cô bán hoa trên đường Nhật Tân Quảng Bá. Đoạn đường từ chợ Bưởi lên Xuân La nhìn Hồ Tây giăng bàng bạc hun hút trong gió. Cái gió Hồ Tây trong mưa mùa đông ai mà quên được.
Mẹ vợ tôi mất đã hai năm. Hai năm nay nhìn mưa mùa đông là nhớ đến cụ. Nhớ đến não nề.Tốt nghiệp đại học, năm 1978 tôi lại đi học ở “Học Viện” Cổ Nhuế. Năm học thứ 2 ở đấy thì lấy vợ. Chưa có nhà, chưa ra công tác te gì nên phải đi ở nhờ nhà vợ. Nhà vợ bé tin hin ngay ở Bưu điện gần Chợ Bưởi. Chợ Bưởi ngày ấy mở phiên ngày 4 ngày 9. Những phiên chợ in vào trí nhớ tôi. Tôi đi bộ sang trường từ 5 rưỡi sáng. Gốc Đề ngã ba rồi dọc lên trên dốc quãng đồn Chó đầy người vạ vật. Họ từ Chèm, Vẽ, Giày Kẻ gồng gánh những nong nia thúng mủng, giỏ , rá , rổ rế dây thừng gióng dang … cây mía củ khoai đến mấy cây giống mấy khóm hoa …ra phiên chợ. Họ co ro rì rầm, có người hút sòng sọc cái điếu cầy. Họ vun lá bàng đốt những đống lửa nhỏ ở chân dốc chỗ đê cao cho đỡ gió. Có người tẽ từng hạt cái bắp ngô nướng tay run lẩy bẩy. Mẹ vợ tôi, tôi gọi là U thì không đi chợ Bưởi. Cụ bán bánh mì bên bến xe Kim Mã .
Càng giữa mùa đông, càng mưa rét. Bánh mì bán càng chạy. Bán cho khách đi xe ô tô về các tỉnh xa, những anh bộ đội về phép hay ra biên giới. Họ lặng im cắn từng miếng bánh nhỏ trong gió mưa mùa đông Hà Nội.
Ba giờ sáng mẹ vợ tôi lục cục hai cái bao tải gấp gọn đặt trong cái mủng khẽ mở cửa đi ra. Cả nhà biết, lặng im . Ông bố vợ húng hắng ho ra chiều bà đi tôi biết đấy. Chị con dâu trở mình vỗ bèn bẹt vào đít con nhỏ à à mấy nhịp rồi ngưng bặt khi tiếng cụ lập bập ra tới bến tàu điện.
Mẹ vợ tôi không đi tàu điện vì phải lấy bánh mì ở cái lò tư nhân dưới làng Hồ. Lấy xong rồi ra bến đoạn Tam Đa leo tàu điện xuống La- pho rồi đi ngang Bách Thảo, chui qua chợ Ngọc hà ra bến xe Kim Mã . Cứ sáng sớm mưa rét như thế cụ đi một mình . Tôi thấy thân nằm gầm chạn mà để mẹ đi lóc cóc thế không ổn bèn nói để sáng con đưa U đi rồi con về con đi học. Bà cụ chẳng nói năng gì. Thế là sáng sớm tôi đèo cụ đi. Dọc đường Thụy Khuê gió hun hút. Mưa phủ lên mặt, đến nỗi bấm vào mũi không thấy đau. Cái bao tải bánh mì buộc một bên, mẹ vợ ngồi một bên cắp cái mủng lục cà lục cục. Mưa cứ phơi phơi, gió hồ Tây càng đêm về sáng càng lạnh hơn thì phải. U tôi suốt dọc đường chả bao giờ nói chuyện. Chỉ đến khi sang đến bến xe Kim Mã đèn điện sáng trưng cụ gọi bà hàng xôi mua hai hào cho tôi mang về cho thằng con trai hơn 1 tuổi. Có hôm cụ đưa cho tôi 5 hào bảo tôi mua bánh mì của cụ rồi cụ bảo mang về cho thằng Bưởi. À thì ra U tôi muốn tôi mở hàng. Mỗi buổi chiều cứ nghe tiếng tàu điện leng keng ngoài bến lại thấp thỏm đoán giờ mẹ về. Hôm nào cụ về sớm là vui lắm vì bán hết bánh. Hôm nào cụ về muộn, nghe bước chân cụ nặng nhọc lên cầu thang mặt buồn rười rượi cái thúng lăn lóc vài cái bánh mì đã ỉu dai như thịt trâu. Các con cháu nuốt cái bánh mì ế của cụ mà buồn. Thừa dăm cái là hết lãi, là cả ngày hứng bụi ở bến xe Kim Mã đi toi .
Chiều lạnh, tôi ở trường về gặp cụ đi chân đất dẫm trên đám lá bàng bết bùn nước ngoài chợ Bưởi. Những ngón chân tím ngắt như người quê lội ruộng. Tôi hỏi U về rồi à? U ra chợ làm gì thế này?
Cụ bảo, hôm nay công an họ thu mất thúng bánh vào đồn. U ra nhờ anh Hội con bác Thìn mai sang đồn Kim Mã xin hộ ( anh Hội cũng là công an đồn Bưởi ) . Nhìn cụ lom dom đi trong chiều mùa đông tôi thấy còn lạnh hơn lúc sáng sớm đèo cụ đi trên đường Thụy Khuê rin rít gió
Hơn ba mươi năm qua đi. Chợ Bưởi xây ba tầng. Đường nhựa to thênh thang . Cây Đề vẫn xum xuê ngay góc ngã ba Thụy Khuê –Lạc Long quân. Cái dốc lên đồn chó bây giờ thấy phăng phẳng hơn . Chợ phiên nghe đâu cũng vẫn còn nhưng chả thấy những món hàng ngày xưa nữa. Chỉ có hàng lòng lợn trong chợ thấy bảo vẫn đông khách lắm và gió mưa mùa đông thì vẫn thế , thâm tái cặp môi học trò chưa đến tuổi bôi son Hàn quốc .
Cứ mưa mùa đông tôi lại nhớ U tôi. Cái bóng gù gù cạnh cái cột điện trên bến xe Kim Mã với cái thúng bánh mì đậy bằng bao tải.
HN mùa đông 2012
Nguyễn Trọng Luân

QUI HOẠCH



Nhìn về qui hoạch nước ta,
Dân mình đau đớn, xót xa vô cùng.
Tầm nhìn không tổng quát chung,
Qui hoạch băm nát một vùng mười ha(hecta).
Qui hoạch trông rộng, nhìn xa,
Làm ăn như thế còn ra kiểu gì?
Sang xem thành phố Pari,
Ngàn năm sau họ vẫn đi bình thường.
Làm gì có chuyện tắc đường,
Mưa to phố có thành sông bao giờ!
Làm quan thì tự ngày xưa,
Bao nhiêu tiền đút cho vừa túi tham?
Vậy nên qui hoạch Việt Nam,
Việc đầu tiên loại lũ quan làm bừa.
Có bao dự án mập mờ,
Người dân phấp phỏng, cứ chờ, cứ mong.
Nhiều nhà máy mới làm xong,
Đã lỗ ngàn tỷ, đau lòng muôn dân!
Nhiều thành phố đất như vàng,
Bây giờ thành bãi đất hoang bất thường.
Mà sao có những tuyến đường,
Đang đi thẳng, bỗng uốn cong lạ kỳ!
Nặng lòng dân chúng nghĩ suy,
Bao giờ qui hoạch mới vì muôn dân.
Hãy xem thế giới xa gần,
Người ta nhìn trước trăm năm thật tài.
Mong rằng qui hoạch nay mai,
Đưa nước Việt tới tương lai huy hoàng.


9/1/2022
Đề Kháng

DỊCH LAN NHANH



Biến chủng omicron lại tiến vào
Gây mầm họa lớn làm sao bây giờ
Lan nhanh bất chấp ước mơ
Gây lên thảm cảnh khó ngờ triệt tiêu
Nền công nghiệp sản xuất nhiều
Phải ngưng trệ lại xuất siêu nợ nần
Tăng chi thu giảm làm thân
Hộ nghèo tăng mãi biết lần chốn nao
Hải dương mình cũng lọt vào
Tốp 62 tỉnh bị gào thảm thê
Những mong ngăn chặn loài ngê
Vươn cùng chiến thắng bộn bề quyết tâm
Năm K chuẩn mực tiêm phòng
Mọi người phải nhất đồng lòng làm theo
Thích nghi hợp sức cùng chèo
Vượt qua vạn núi ngàn đèo khó khăn
Diệt loài vi rút nguy nan
Làm ra của cải cho càng giàu hơn
Cuôc đời thế sự vàng son
Giá đình họ tộc nên hòn núi cao
Niềm tin vinh dự tự hào
Quê hương gửi gắm tình trao nghìa đời.


27-12-21
Văn Nhã



LỠ HẸN


Năm tròn dịch giã tàn lan
Hải Vân lỡ hẹn vào thăm biển ngời
Sơn Trà nắng rỡn triền khơi
Bà Nà giữa áng mây trời xôn xao
Mỹ khê bãi tăm cồn cào
Ngũ Hành Sơn bốn chục năm ao ước về
Sông Hàn khúc hát say mê
Hội An phố cổ bốn bể nhân văn
Chùa cầu lach nhỏ Thu Bồn
"Lai Vân Kiều" đó goi luôn khách vào
Vây mà dịch giã lao xao
Đành thôi lỡ hẹn gửi nào buổi sau
Tuổi già sức mỏi cơ cầu
Nuôi hy vong để dài lâu tự mình.


4-1-22
Văn Nhã

 

XUÂN VÀO NHÀ



Tưng bừng khắp cả phố chiều nay
Nắng đẹp về theo rực rỡ bày
Tỏa ngát mùi thơm trào lan tỏa
Trên phường rộn rã lá cờ bay
Ngàn hoa đủ sắc nhộn vui này
Náo nức dân mình họp mặt đây
Múa hát mừng xuân về trước cửa
Đàn ca rước tết nghĩa ơn dầy.


3-1-22
Văn Nhã




SẮC XUÂN


Vào thăm em giữa mùa Xuân
Nắng vàng dìu nhẹ, buâng khuâng đất trời
Con đường “Ba Bảy” chơi vơi
Làng quê rôm rả, nói cười hả hê
Rừng xanh trải rộng sơn khê
Cao cao núi dựng, tứ bề nước non
Nhà em rực rỡ ánh son
Muôn hoa tươi thắm sắc hương đón chào
Thênh thênh Đa Cốc xuyên vào
Lại lên Chín Hạ thưở nào hát then
Câu ca nặng nghĩa trao duyên
Người Dao, người Sắn, người Miên, người Tày
Vẫn ngày Xuân của xưa nay
Qua thăm Bền Tắm đắm say câu hò
Ngọt thơm chén rượu chuyện trò
Ngổn ngang thế sự đợi chờ khát khao
Nhớ từng câu hát buổi nào
Mang lời tha thiết tình sao mặn nồng
Lâu rồi mình có nhớ không
Ơi người nuôi rắn, ơi ông trồng chè
Ơi người trồng quýt na ve
Ơi người nuôi cá lai trê giữa đồng
Người đi xuống tận Hải Phòng
Đem U17 về trồng đất ta....
Ngày xuân mấy chuyện chan hòa
Thắm tình bè bạn gần xa vui vầy.

3-1-22
Văn Nhã



VÀO THĂM ĐỌ XÁ


Vào phường bạn cũ Hoàng Tân
Con đường Đọ Xá như gần như xa
Hàng cây ruộng lúa ngôi nhà
Trần Cung cộng sản bông hoa thắm tình
Quê hương giải lụa tươi xinh
Lời thề son sắt trong đình vọng vang
Vì dân vì nước sẵn sàng
Phong trào giảm tức cưu mang lớp nghèo
Sưu cao thuế nặng đòi tiêu
Mưu dành độc lập xây điều tự do
92 năm sáng cơ đồ
Việt Nam đã rợp bóng cờ vàng sao
Trước đình Đọ Xá tự hào
Hương thơm tỏa ngát nhớ sao tháng ngày
Hải Dương đảng bộ từ đây
Phất cao cờ đỏ dựng xây nước nhà.


4-1-22
Văn Nhã

Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2022

ĐỘC ÁC



Xảy ra một chuyện đau lòng,
Dì ghẻ đánh chết con chồng dã man.
Xét theo luật pháp Việt Nam,
Đi tù chắc chắn, không bàn gì thêm.
Tội này độc ác, đê hèn,
Tử hình có lẽ mới đền tội xong.
Bao giờ bánh đúc có xương,
Bấy giờ dì ghẻ mới thương con chồng.
Tin này dậy sóng non sông,
Ông bà, cha mẹ nào không đau lòng!
Có ba mà cũng như không,
Bỏ em phải chịu đau thương ở đời.
Luật trẻ em đã có rồi,
Mụ này sao dám coi trời bằng vung.
Đánh em đến gãy cả xương,
Người sao tâm địa vô cùng dã man?
Đánh em cho đến chết oan,
Lẽ ra em được muôn vàn yêu thương.
Con này phải xử làm gương,
Tử hình, có lẽ cũng không oan gì!


1/1/2022
Đề Kháng



VẦNG TRĂNG KHUYẾT


Trăng trên trời thường khuyết,
Chỉ mấy đêm trăng tròn.
Đã muôn đời vẫn vậy,
Trăng sáng với nước non.
Ngàn xưa, những đêm đen,
Ánh trăng thay ánh đèn.
Triệu năn rồi vẫn sáng,
Cùng với người đêm đêm.
Người bây giờ đã quen,
Ánh điện đèn rực rỡ.
Liệu mấy ai còn nhớ,
Vầng trăng non cuối trời?
Trăng muốn hỏi loài người?
Người mấy ai toàn vẹn.
Lại cứ đòi ước hẹn,
Vào những đêm trăng tròn?
Có những vầng trăng non,
Do mặt trời soi rọi.
Mặt trăng cao vời vợi,
Vẫn là quả cầu tròn.
Trăng gắn bó sắt son,
Quay vòng quanh trái đất.
Triệu năm sau xa lắc,
Vẫn cùng trái đất quay...

29/12/2021
Đề Kháng


NỤ CƯỜI CHIẾN THẮNG



Trăm năm chị vẫn không già,
Nụ cười chiến thắng* vẫn là tươi nguyên.
Kẻ thù kẹp chặt hai bên,
Ung dung chị vẫn hồn nhiên tươi cười.
Ai chụp ảnh chị giữa đời?
Cho toàn thế giới biết người Việt Nam.
Anh hùng, dạ sắt, gan vàng,
Giặc thù tra tấn hiên ngang vẫn cười.
Tòa tuyên: Hai chục năm trời,
Chị cười: Lũ Ngụy các người được bao?
Nụ cười chiến thắng đẹp sao!
Ngàn năm sau vẫn tợ hào: Việt Nam!

26/12/2021
Đề Kháng

• Chị Võ Thị Thắng bị giặc kết án 20 năm tù khổ sai.
Chị vẫn tươi cười hỏi lại: Chính quyền của các ông tồn tại được bao nhiêu mà kết án tôi tù 20 năm?

NGHĨA TÌNH



Buồn cho thế sự đảo điên rồi
Đứa tận mây tầng cũng lại bôi
Thích của bòn dân nào nể mặt
Tiền kho nhà nước kể chi bồi

Ra tòa bạc xỉa công nhiều lắm
Lúc tử mồ to đất dẫu hôi
Vật chứng trò ranh tìm cách nhẹm
Nào hay phục dựng dễ lên hồi

Thành nhân luyện chí bao ngày tháng
Đổ biển tom sông chỉ nửa lời
Bố chém con thơ vì vấy bụi
Vợ chồng giết lẫn ở nhiều nơi

Suy đồi đạo đức cùng nhân phẩm
Ở mọi giai tầng dẫu kém vai
Có phải nguyên do từ giáo dục
Hay là kinh tế thị trường lai.

2-1-22
Văn Nhã


 

XUÂN LẶNG LẼ



Mùa xuân lặng lẽ bên thềm
Loa phường vọng đến cùng nên ở nhà
Vì lan dịch khắp gần xa
Phòng lo nhiễm phải hơn là vạ lây
Qua năm nữa bị như rày
Từ Thanh Miện điện sang đây hỏi lời
Vào thăm hội của quê tôi
Côn Sơn Kiếp Bạc xanh đồi nước non
Dòng Thương thắm đỏ thuyền rồng
Đoàn thuyền biểu diễn mừng công thắng thù
Ngàn năm "sát thát" còn hô
Bắc phương nhớ lấy cơ đồ việt nam
Bình ngô đại cáo vinh quang
Nhắc thêm bành trướng học làm bạn thôi
Đừng vì lợi nhỏ hám mồi
Bạch đằng đáy biển là ngôi vị gì

Vườn hoa rực rở làm chi
Cho lòng nỗi nhớ thầm thì bạn ơi
Mùa xuân cảnh sắc tuyệt vời
Mà sao dịch giã ngăn nơi cản đường
Mong rằng vạn sự tình thương
Mang về mọi nét thắm hường nghĩa nhân.


1-1-22
Văn Nhã

 


DỊCH TRỞ LẠI CHÍ LINH



Hai ngày đã bốn mấy ca
F1 F2 quá thể
Không hiểu từ đâu lại thế
Hay do thói rởm la cà
Toàn dân thực hiện năm K
Góp sức thành công chống dịch
Tao nghĩa cùng nhau tới đích
Niềm vui rạo rực chan hòa
Trải qua buổi trước khó khăn
Đến thưở bây giờ vẫn sợ
Thảo viết vần thơ than thở
Yêu nhiều cuộc sống nhân văn
Thắm tình xã hội hào quang
Sáng đẹp năm châu bốn biển
Vươt thác ghềnh xây vĩnh viễn
Miền quê tỏa ánh sao vàng.


28-12-21
Văn Nhã


 
NGÀY HỘI QUỐC PHÒNG


Đến xem văn nghệ chào mừng
Vui ngày hội lớn quốc phòng toàn dân
Chị em múa hát tưng bừng
Giọng ca cao vút đến lưng... ngỡ ngàng
Áo xanh nai nịt chẽn ngang
Cho lưng thắt đáy mơ màng mấy anh
Phải đâu quan họ sập sình
Sớm lao động tối tập tành đời vui
Cả khu văn nghệ yêu đời
Các nhà già trẻ thắm tươi mặn nồng
Say văn nghệ, yêu nghề nông
Xây quê hương mới khu, phường văn minh.

17-12-2017
Văn Nhã

 

TRÊN ĐƯỜNG THỦ ĐÔ




Hà nội bây giờ thoáng đãng
Đường xe chen lấn đâu còn
Nhà hàng khách sạn héo hon
Dịch giã ngăn người ngắm cảnh
Vắng vẻ ven hồ thợ ảnh
Bên vườn bách thảo người thưa
Tây hồ bóng dáng ai vừa
Chốn cũ về trên tiền sảnh
Phố chợ trời xưa buổi sáng
Đông vui nhộn nhịp tiếng cười
Nay buồn lặng lẽ chơi vơi
Hẳn miếu Bà Đanh khoái đản
Chủng rút Delta thực mán
Lan nhành lây nhiễm hồn kinh
Phòng tiêm mắc cả lỗi tình
Biết chặn đỡ thành mẫn cản
Bài học Sài Gòn chưa cũ
Thủ đô vững bước quân hành
Xây đời thỏa mộng ước xanh
Thắm đẹp năm châu bốn biển.

28-12-21
Văn Nhã


 

HỘI CỰU CHIẾN BINH
 

Xuân về hội cựu chiến binh
Tổ chức thăm miền vãng cảnh
Mạn ngược Hà Giang giáp cạnh
Vùng cao cuộc chiến đẫm tình
Men rừng vách đá ngời xinh
Thoảng gió trao lời nhớ bạn
Hé lộ bao điều đã cản
Vàng thêu sáu chữ tượng hình
Vạn ngàn bom đạn Bắc Kinh
Nước Việt hiên ngang vững bước
Đẹp giáng danh người trong cuộc
Bài hay "Dương, Đặng" buộc mình
Cờ hồng phấp phới cựu binh
Chiến thắng mang niềm kiêu hãnh
Vĩ đại biên cương lớn mạnh
Năm châu thế giới hòa bình.


28-12-21
Văn Nhã

 

TRỞ LẠI LẠNG SƠN



Lạng Sơn cửa khẩu giáp biên cương
Ngắm cảnh lòng vui khác lạ thường
Trước mặt thù hay là bạn nhỉ
Theo đà hiểm độc lắm phiền phương
Dung hòa mất chút thôi đành vậy
Phát triển nhiều thêm phải mạnh cường
Giỏi thế cùng nhau nền thịnh vượng
Vươn mình kết vững khối còn vương.


22-12-20
Văn Nhã

Chủ Nhật, 26 tháng 12, 2021

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐẸP BÊN CẦU CA- RÔN

Người đi tìm hài cốt kể:
Hai ngày giời mệt mỏi vì nắng lại mưa và muỗi vắt chúng tôi không tìm ra manh mối cây lim to ven sông Ca Rong. Chiều tối hôm ấy chúng tôi về ngã ba cầu Ca Rôn . Chúng tôi sẽ ở lại đây và tiếp tục đi tìm hài cốt bạn tôi thêm vài ngày nữa. Một dãy hàng quán chừng mươi chủ, những là cà phê nước ngọt và đồ tạp phẩm sau những tán cây trứng gà xanh ngặt. Nhưng có một cửa hàng lại nép dưới giàn hoa ti gôn.
Cái cửa hàng ấy bỗng dưng làm dịu mát ngã ba nắng và đầy gió Lào. Mái hiên đan bằng tre luồng kiểu cách được chống lên bằng cột tre nhẵn bóng. Bông ti gôn rủ xuống như những lọn tóc màu hồng quyến rũ. Tôi và người bạn thất vọng thì ít nhưng mệt mỏi thì nhiều chỉ muốn lăn ra đâu đó mà ngủ. Cánh xe ôm cũng sắp cuốn gói ra về nhìn chúng tôi thương hại.
– Ấy dà, mắc võng mà ngủ thôi hà, không có khách sạn đâu á.
Tôi hỏi với theo:
– Ở đây có an toàn không hả mấy chú?
– Không sợ đâu à. Ban đêm xe chạy liên tục à.
Tối ấy chúng tôi mắc hai cái võng vào ba cây trứng cá căng bọc võng và tống hai cái ba lô lên võng định bụng sẽ lại phân công nhau gác thay phiên như hồi nào hai chúng tôi còn ở lính. Khuya một xe máy hai người đàn ông táp vào họ hỏi và soi đèn pin vào giấy tờ của chúng tôi ái ngại, các anh nên tìm nhà nghỉ mà nghỉ ngơi. Ở đây không lo mất an toàn đâu… nhưng muỗi lắm. Nghĩ mà thấy mình già mà vẫn hâm.
Trong đêm có đôi lần thấy cái hàng tạp hóa sáng đèn, thấy bóng người đàn bà và hương khói thơm ngát. Sáng sớm chúng tôi cuốn võng lúc người đàn bà mở cửa hàng. Một người đàn bà đẹp nhìn lướt qua chúng tôi về phía đầu cầu Ca Rôn mấy cái xe vụt qua về hướng A Sầu A Lưới.
***
Người kiểm lâm kể:
– Các bác đi từ ngoài nớ vô mệt hỉ. Chừ ở mô? Dà! Mắc võng hỉ? Lãng mạn quá hè. Rồi tôi cười:
– Mần điếu thuốc nghỉ đã mấy bác.
Chúng tôi cùng ngồi dưới tán cây máu chó to một sải ôm. Trời mùa này không có mưa. Từng chiến đấu ở vùng này nên hai người lính già nói, họ sợ nhất là vào tháng 11, 12 dương lịch còn thì bình thường trời trong veo và hâm hấp gió.
– Ngủ võng nhớ đời lính hỉ bác hỉ. Hai bác ngủ cửa nhà bà Liễu Huế đó. Bà Liễu là chỗ cô cháu chị em với anh em kiểm lâm chúng tui hà. Có chi ở ngã ba này anh em tui nhờ tay bà Liễu cả đó bác.
Người lính già hỏi:
– Các chú làm kiểm lâm có biết dông đồi này có một cây lim to hai người ôm không?
Cậu kiểm lâm viên trẻ đi cùng tôi nhướng mắt rõ to nhìn hai người già:
– Chu cha bác hỏi hệt bà Liễu Huế. Bà Liễu Huế cũng đi tìm cây lim đó mà đâu có thấy. Chắc nó bị chặt ngay từ hồi 75, 76 quá.
Rồi cậu thao thao kể chuyện về rừng Khe Sanh về mùa lũ trên dòng Ca Rong đầy những gỗ lậu trên rừng trôi xuống sông… có khi cả thú rừng cũng cuốn theo dòng lũ. Ngừng một lát cậu ấy nói:
– Bà Liễu không chứa chấp gỗ lậu mà bà còn khuyên tụi lâm tặc đừng làm càn. Chả biết bà có phép chi mà lâm tặc cũng ngán bà và bớt hoành hành nơi này.
Ngộ ghê thôi, người đàn bà tuổi ngoài năm mươi yếu ớt thế mà tụi lâm tặc nể. Nể thì nể chứ sự hung hãn của kẻ làm liều này thì nó ngán ai? Nhưng điều cậu ấy nói là sự thực, tôi biết.
Người lính già nói:
– Nghe chuyện của chú kiểm lâm mà lại thấy băn khoăn. Hay bà ấy có phép bùa gì chăng? Đêm hôm đầu tiên nằm võng chừng nửa đêm về sáng thấy có tiếng đàn. Nghe như mê ngủ tôi vạch cái bọc võng ngó ra ngoài. Nhà hàng xén sáng đèn và tiếng ghi ta Sóng sông Đa Nuýp vọng ra từ căn nhà ấy.
***
Người chạy xe ôm kể:
Mấy người lính già đi tìm mộ đồng đội lân la hỏi chuyện mưu sinh của chúng tôi. Tôi vui chuyện:
– Ở cái chỗ ngã ba đường này đầy chuyện bất trắc bác ơi, chả biết ai tốt ai xấu. Thôi thì vì miếng ăn mà chạy nhắm mắt làm liều. Nhiều năm em mần cái nghề xe ôm ở đây em ngấm đủ cả vui buồn đó bác. Mất tiền cũng có, bị lừa rồi trấn lột cũng có vậy mà mấy anh em chúng em ở chỗ này vẫn an toàn. Bà Liễu Huế bảo rằng chúng em lương thiện nên được các ông linh thiêng phù hộ. Bà ấy bảo, các ổng chỉ phù hộ cho người nghèo người lương thiện thôi bác à.
Người đi tìm mộ hỏi:
– Thế thì ai không lương thiện?
– Thì đó mấy ổng tham nhũng đó, xích cổ vào tù tối ngày đó, mấy thằng lâm tặc giết người đó lưới trời đâu có tha. Tôi ngồi quay ngang trên xe máy vừa nói vừa vẫy ngúc ngắc cái chân.
Một anh bạn xe ôm khác lên tiếng:
– Chúng tôi mần ăn ở ngã ba này hên xui đều nhờ bà Liễu Huế cả. Bả dậy tụi tôi chia lượt khách dậy cách tính tiền xe theo cây số loại đường, bả rất ghét ai ăn chẹt khách. Người nào có tính tắt mắt bà không thèm nhìn mặt.
Rồi chả hỏi ông bạn hay chuyện của tôi cũng kể.
– Bả ở dưới thành phố lên đây lâu lắm rồi. Nghe nói nhà bà có cửa hàng dưới đó con cái đâu chắc một con gái ở nước ngoài, anh em cũng thi thoảng lên thăm bà rồi lại về. Bà cứ ở đây lâu lâu lại đi rừng một buổi.
Người lính đi tìm mộ hỏi:
– Bà ấy đi rừng?
– Vâng bà tìm hài cốt. Mà là hài cốt lính bên kia.
Tôi trả lời rồi nhìn mặt người đi tìm mộ liệt sĩ như dò hỏi. Còn người lính già dấu vẻ mặt của mình bằng một câu hỏi bâng quơ:
– Cũng là lính hả?
Chúng tôi ra về còn ngoái gọi to vào nhà bà Liễu Huế:
– Tụi em về đây chị ơi.
Buổi chiều bên dòng sông Ca Rong có cơn gió thật là mát. Mặt trời lặn phía Khe Sanh vàng vàng màu mật.
***
Người Chủ tịch xã kể:
Hai người đi tìm hài cốt liệt sĩ bước vào Ủy ban Nhân dân xã Ca Rôn. Anh công an viên đã gặp hôm trước chỉ cho hai ông phòng làm việc của tôi.
Tôi nói:
– Biết các bác đã nộp giấy tờ cho công an viên rồi, mà các bác cũng chủ quan với sức khỏe gớm đấy.
– Chúng tôi từng quen khí hậu nơi này nhiều năm rồi anh à. Rồi họ cùng cười với nhau.
– Nghe nói hai bác ngủ ngay hiên nhà bà Liễu Huế, tôi cũng thấy yên tâm. Bà Liễu là chỗ dựa của an ninh xã ở khu vực ngã ba đó mà.
Người lính đi tìm hài cốt trình bầy với tôi về cây lim to hai người ôm ở cánh rừng bên kia sông phía thượng nguồn sông Ca Rong . Hỏi tôi vì sao vị trí cây lim đó bây giờ tìm không thấy nữa.
– Bác hỏi tui, tui hỏi ai bây chừ. Lâm tặc vài chục năm nay hoành hành mà tuổi tui sinh sau năm 1970 cũng chỉ toàn nghe kể về trận này trận kia, hàng năm tiếp đón gặp gỡ hàng chục lượt người nam người bắc đi tìm hài cốt… các bác thông cảm cho tụi tui.
Rồi tôi hỏi lại:
– Hai bác có hỏi bà Liễu Huế chưa? Có thể bà ấy biết cây lim đó. Bả đi tìm hài cốt cũng đã hai chục năm nay rồi đó. Nhưng nói các bác thông cảm bả tìm hài cốt tử trận phía bên kia.
– Thì hài cốt ai thì cũng thiêng như nhau cả thôi mà ông Chủ tịch. Hài cốt phía bên nào thì cũng hiền như đất cả thôi, đều thương nhớ cho con người còn sống đây cả mà.
– Vâng vâng, tui hiểu chứ.
Tôi thành thật kể cho họ biết, bà Liễu là em một đồng chí lãnh đạo tỉnh, thỉnh thoảng đồng chí ấy lên thăm. Mỗi lần lên thăm là đồng chí ấy đều ghé vô Ủy ban xã buồn buồn. Nói cô ấy nặng lòng yêu người yêu cũ quá mà ở lại mà lên đây mở quán bán hàng để tìm hài cốt người yêu cũ. Lúc đầu chúng tôi chỉ nghĩ bà ấy ở đó đi tìm hài cốt người đằng mình thôi. Đồng chí lãnh đạo cũng chỉ nói đến thế chả kể người yêu bà ấy là lính dù Việt Nam cộng hòa. Chúng tôi nghe qua chính bà ấy.
Người lính đi tìm hài cốt giật mình. Lính dù? Tử trận năm 71? Lẽ nào đó lại là những trận chiến đấu của đơn vị ông với lữ đoàn của Lê Quang Lưỡng ngày ấy.
Thấy hai người lính già trầm ngâm, tôi phá tan không khí im lặng.
– Mà các bác biết không, bà ấy là sinh viên Văn khoa Huế đó. Bà chơi đàn thì mê luôn. Khuya bà mới đánh đàn. Bà đánh đàn một mình cho đến sáng thì đi xuống sông. Bà rửa mặt bằng nước sông. Người thành phố này kì lạ ghê. Công an xã cũng để ý nhiều nhưng bà ấy luôn là người tích cực đóng góp mọi phong trào ở địa phương. Bà giúp chúng tôi nhiều lắm, bà nhập hẳn hộ khẩu xã này rồi đó.
Hai người lính đi tìm hài cốt đồng đội ra khỏi Ủy ban xã với nỗi thất vọng và lại thêm nỗi thắc mắc về một người đàn bà cũng đi tìm hài cốt người thân như mình.
***
Người đi tìm hài cốt kể:
Chúng tôi quyết định ngày mai về quê. Gần một tuần hỏi han và bằng trí nhớ chúng tôi không tìm thấy mộ thằng Quang cùng tiểu đội. Chúng tôi đã ngả tất cả vàng hương và áo quần vàng mã với thuốc lào thuốc lá dưới gốc cây máu chó cổ thụ bên ngọn đồi cao bờ sông Ca Rong khấn thằng Quang. Thôi thì mày tha lỗi cho chúng tao, gần bốn mươi năm rồi, ruộng cạn ruộng sâu nó hao mòn sức lực trí nhớ chúng tao rồi chả tìm được mày đâu. Mày nằm với các anh bên đặc công hôm đó vậy nhé Quang ơi.
Chúng tôi đốt vàng nhang và những thứ mang theo trong buổi chiều chạng vạng. Khói lùa lên ngọn cây rừng, tiếng ve chiều đang rối bới bỗng im bặt. Nghe nước sông Ca Rong réo dưới chân đồi cái đập thủy điện làm dở đã bật đèn hệt như bóng đèn của căn cứ dù những đêm xưa chúng tôi mò vào.
Tối hôm đó hai đứa tôi mỗi người làm một cốc mì tôm, vài cái bánh qui rồi mắc võng. Bỗng người đàn bà mở cửa bước ra. Lần đầu tiên bà mời chúng tôi vào nhà.
– Tôi mời hai ông vào nhà tôi pha cà phê hai ông uống.
Hai chúng tôi bước vào nhà, sau quầy hàng tạp phẩm là một gian bài trí đơn sơ nhưng đẹp. Tấm ảnh người con gái kiêu sa và một chàng trai mang quân phục lính dù đặt trên mặt bàn phấn. Đây đúng là căn phòng của một người đàn bà có học theo nếp cũ ở thành phố xưa. Chúng tôi uống cà phê dè dặt.
– Tôi biết hai ông là người nặng tình, bởi suốt những ngày đi tìm bạn các ông đều mắc võng nằm ngoài trời. Nhiều đêm tôi biết hai ông không ngủ. Nhiều đêm tôi vẫn quen lệ chơi đàn lúc gần sáng ấy cũng là lúc hai ông đang thức. Người đàn bà ngừng lại ngoảnh nhìn về phía sông hồi lâu.
Bà tiếp:
– Đã mấy chục năm nay tôi đi tìm anh ấy, người lính đối phương của các ông mà cũng không thấy. Tôi biết các ông tìm gốc cây lim to hai người ôm là tôi hiểu các ông là người đánh trận ngày mà người tôi yêu đã tử thương. Tôi cũng dày công tìm mà chỉ thấy rất nhiều mặt cắt của thân cây to như vỏ xe ô tô nhà binh. Gốc cây ấy chỗ nào? Hàng đêm tôi nghĩ tới…
…Chúng tôi yêu nhau và từng học trung học ở thành phố, anh ấy cũng là bạn với anh trai tôi. Người anh tôi lên chiến khu khi vừa vào đại học còn anh ấy bị bắt đi quân trường Thủ Đức rồi về vùng này làm thiếu úy dù. Chúng tôi đã có một khoảng thời gian thật đẹp mà cũng thật tan nát vì âu lo, tôi nghỉ học một năm bảo lưu kết quả để sanh con. Con gái tôi đi HO với gia đình bên anh ấy nhưng tôi thì không. Tôi lên đây sống để tìm anh để ở với anh mà như anh viết thư cho tôi là có gió rít có sông Ka Rong gầm trong những đêm tiền đồn nhớ tôi… Tôi dựng nhà ở đây và cứ khi nào con sông này lũ tôi lại ra đầu nhà nhìn xuống sông. Bạn anh ấy kể rằng bên bờ sông này những người lính bị thương ở cả hai bên đều cùng bò xuống sông uống nước và lũ cuốn họ đi.
Bà lau nước mắt nói tiếp:
– Tôi có điều kiện để sống ở thành phố và việc làm tốt hơn vì anh trai tôi là lãnh đạo tỉnh. Nhưng tôi muốn sống với người tôi yêu nhớ, người đã có trong dòng máu của tôi để sanh ra con tôi. Cũng như các ông dù không anh em ruột thịt các ông vẫn đi tìm bạn. Tôi cảm các ông vì thế.
Chúng tôi ngồi im, tôi nghe ngoài trời rin rít gió, khi tiếng gió ngừng là tôi nghe thấy tiếng nước oàm oạp len lỏi những đá lô nhô dưới sông. Cả hai chúng tôi chợt nhớ cái đêm chúng tôi rút sang bờ bắc con sông này cắn răng thương những người đồng đội chúng tôi nằm lại mà không thể nào mang được theo. Người đàn bà nói tiếp, giọng như gặp gió thoảng:
– Vài năm trước một đêm lũ về, tôi nghe tiếng kêu beng béc dưới đầu nhà. Tôi soi đèn đội mưa dò dẫm xuống bờ sông. Một con lợn rừng gẫy cả hai chân trước bị dòng nước đẩy vào bãi rau của tôi. Con lợn rừng đầy vết thương vì va đập, mắt nhìn tôi cầu cứu. Tôi kéo con vật tội nghiệp lên bãi thì nó chết. Trong đêm tôi chợt nhớ anh. Anh ấy sinh năm Hợi. Năm Đinh Hợi. Cũng là heo rừng chăng? Con heo rừng này về với tôi có nghĩa gì? Hương hồn anh đây chăng? Trước lúc trời sáng tôi chôn con heo này và lấy đá xếp thành ngôi mộ. Từ hôm ấy hễ tôi buồn tôi lại xuống mộ con heo để thắp nhang là thấy lòng thanh thản. Kì lạ thế. Các ông thường tự nhận là người duy vật, mong đừng cười. Thân tôi chỉ là đàn bà con gái biết yêu đang yêu đó mà thôi.
Đêm ấy, hai chúng tôi đều không ngủ. Chúng tôi lại nhớ thằng Quang bạn tôi cũng sinh năm Đinh Hợi. Thằng Quang có cái răng khểnh đẹp trai và dũng cảm. Chúng tôi đi tìm nó mà vô vọng.
Hôm sau chúng tôi gói buộc ba lô đồ đoàn rất sớm. Cũng vừa lúc thấy người đàn bà đi xuống sông. Chúng tôi nhẹ nhàng đi theo. Người đàn bà xõa tóc vục nước rửa mặt táp nước lên mái tóc mình rồi hai tay vuốt ngược từ phía sau những hạt nước li ti bắn ra như sương. Bà lấy khăn lau khô tay và mặt rồi đến bên ngôi mộ xếp bằng đá cuội trơn bóng nhặt ở ven bờ Ka Ron thắp nén hương. Bà đứng bất động không để ý đến hai chúng tôi đứng đằng sau. Qua mớ tóc uốn rất kĩ của người đàn bà, ngôi mộ đá cuội bỗng lấp ló những khuôn mặt người rất trẻ rất đẹp. Hai chúng tôi đưa tay lên ngực lúc nào chả biết.

HN 2016. 
Nguyễn Trọng 

GIỮ NƯỚC



Xa xưa từ thuở hồng hoang,
Vua Hùng dựng nước Văn Lang ở đời.
Triều đình riêng một góc trời,
Xây lên tổ quốc cho người Việt Nam.
Trải qua hơn bốn ngàn năm,
Bao lần giặc đến xâm lăng nước mình.
Bao đời chiến đấu, hy sinh,
Giữ gìn độc lập, hòa bình tự, do.
Ngô Quyền từ rất xa xưa,
Bạch Đằng đã đánh giặc thua tan tành.
Đời sau vua Lê Đại Hành,
Bạch Đằng đốt giặc cháy thành tro than,
Như Nguyệt chặn giặc tràn sang,
Thơ thần Thường Kiệt đã vang trận tiền.
Ba lần đánh thắng Mông Nguyên,
Nhà Trần đại thắng cũng trên Bạch Đằng.
Lê Lợi đánh giặc mười năm,
“Bình Ngô đại cáo” người Nam anh hùng.
Mang gươm đi mở non sông,
Cha, ông đến tận cánh đồng Cửu Long.
Chín năm đánh Pháp kiên cường,
Viết lên trang sử lẫy lừng Điện Biên.
Đánh Mỹ hai mốt(21) năm liền,
Dân mình thắng cả hai miền quê hương.
Thắng“Điện Biên Phủ” trên không,
Sài Gòn giải phóng, non sông vẹn toàn.
Truyền thống giữ nước vẻ vang,
Bốn ngàn năm, nước Việt Nam kiên cường.
Ngày nay xây dựng quê hương,
Quyết tâm phải thắng - non sông mạnh giàu.


18/12/2021
Đề Kháng

CẢNH ĐẸP



Nhớ mãi ngày nao vẫn ước mơ
Cùng ai thỏa thích nẻo tôn thờ
Lim rừng cảnh sắc xanh vàng ánh
Khóm thị trông vời chữ biếc thơ
Suối vọng đàn reo miền nước chảy
Đồi ngân gió nhạc giữa mong chờ
Đường lên thượng đỉnh tiền Lê chúa
Ngẳm ảnh chiều hôm dải lụa tơ.


20-5-21
Văn Nhã




THẮP HƯƠNG LIỆT SỸ

(Nhân 77 năm ngày thành lập QĐNDchúng tôi K1 Cấp III  Chí Linh đã thắp hương 
các liệt sỹ của  khóa đã anh dũng hy sinh vì nước)


Ngày xưa một khóa học chung trường
Dũng cảm xông vào cuộc viễn phương
Giặc Mỹ ta lùa ra khỏi nước
Bạn bè mình bước tiếp con đường  
Lên đồi vượt dốc không nề chí
Xuống biển qua trùng sáng tấm gương
Chói lọi anh hùng vì tổ quốc
Ngàn năm tưởng nhớ nghĩa kiên cường.


22-12-21
Văn Nhã

 

NO EN 21



No en đã gõ cửa từng nhà
Vọng tiếng chuông thờ nẻo chợ xa
Con chiên xếp dãy lời cầu đạo
Cha xứ đàng trên giảng thuyết mà
Ban phước lành dân mừng có lộc
Ân hồng đức chúa gửi bài ca
Giê Su bức tượng trong hang đá
Nghiệp lớn trời cho thực đậm đà.


22-12-21
Văn Nhã


 

THĂM QUAN PẮC PÓ




Giữa buổi đông về ngược tỉnh Cao Bằng
Hang Pắc Pó nơi đề cương hội thảo
Dương ngọn cờ phải quyết thắng đồng tâm
Giành tự do cùng độc lập thịnh cường

Bên núi Mác rừng xanh ngàn dào dạt
Đàn cá bơi rộn rã suối Lê Nin
Mộ Kim Đồng nơi trùng khánh bài ca
Tầm cao mới sắt son tình nghĩa Đảng

Những đá tảng ông Ké ngồi câu cá
Đọc Lê Nin chủ nghĩa Mác từng lời
Bôn ba
cùng hải ngoại khắp năm châu
Vì dân tộc xây cuộc đời hạnh phúc

Nước hòa bình độc lập muôn năm
Yêu tổ quốc ánh trăng rằm tỏa rạng
Vĩ đại quá đức hy sinh cao cả
Xây tương lai vững chãi mãi tươi hồng.


15-12-21
Văn Nhã


 

HÀO QUANG



Mấy chục năm rồi nhớ thưở xưa
Niềm vui bạn hữu đẹp không thừa
Ngôi trường kỷ niệm thời thơ ấu
Mái lớp ghi hoài tuổi trẻ đưa
Cặp sách bên mình nhiều mộng ước
Đèn khuya mỗi đứa lắm mong vừa
Đời yêu trí tuệ nên gồng gánh
Cuộc sống phong trần trải nắng mưa.


4-12-21
Văn Nhã