Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -

Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2017

CHỊ TÔI

Mới mặc váy hoa có mấy ngày
Chị tôi đã “chụp” với anh Tây
Váy đầm tha thướt bên quần cộc
Chuỗi ngọc lung linh cạnh ví dầy

Vạm vỡ anh Tây râu rậm rịt
Thanh thanh chị Việt tóc bay bay
Chân quê mà đã ra thành phố
Chớ có coi thường sẽ trắng tay !


16/11/2017
Nguyễn Đức Hưng



Ngày cuối cùng của tuổi 59!

 Theo tuổi ta, năm nay mình tròn một Hội (một Hoa giao), và được tính 61 tuổi, nhưng theo Dương lịch thì đến hôm nay mình vẫn còn ở tuổi 59. Mai sinh nhật, không biết mình sinh vào ban ngày hay ban đêm, buổi sáng hay buổi chiều, chập tối hay nửa đêm? nhưng chắc chắn là hết ngày mai mình tròn 60 tuổi. Ghi lại hình ảnh ngày hôm nay vào sáng sớm và chập tối mới thấy chỉ trong một ngày người ta đã có nhiều nét đổi thay... vậy mà 60 mùa Đông qua rồi. Dấu ấn thời gian đã hằn lên khuôn mặt những nếp nhăn không thể xóa mờ... Quy luật mà, bởi vậy hãy vui lên, bản lĩnh hơn để đón nhận tất cả mưa nắng, khổ đau và hạnh phúc cuộc đời...




Diên Khánh
17/11/2017
MH

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

RU EM



Kết quả hình ảnh cho lãng mạn

"Ngủ đi em ngoài kia trời lạnh lắm
Vết thương nào rồi cũng sẽ lành thôi
Ngủ đi em mơ những giấc mơ đẹp
Và nụ cười thanh thản nở trên môi
Ngủ đi em như thủa bé nằm nôi
Thay lời mẹ anh ru em vào mộng"
Ngủ đi em nhé muộn rồi
Anh ru em ngủ ngàn lời thiết tha
Ru em bóng dáng kiêu sa
Biển hồ sông núi có ta có mình
Ru em một tấm chân tình
Ai trao ai nhận cho mình xót xa
Ru em xinh đẹp như hoa
Bao người thầm ước : giá ta có nàng
Ru em như kiếp dã tràng
Lâu đài trên cát bàng hoàng sóng xô
Ru em vào cõi hư vô
Ru em một khối tình hờ đắng cay
Ngủ đi em nhé đêm nay
Ru em cạn chén men say tình nồng
Tình là tình có như không
Tan nát cõi lòng anh viết ru em
Hồng nhan tri kỷ hàng đêm
Trăng nghiêng soi xuống bên thềm em ơi!
Ru em ngủ nhé muộn rồi
Ru em ru trọn một đời ru em !!!

Thứ Năm, 26 tháng 10, 2017

Xóm lá Tri Ân





Tưng bừng Xóm lá Tri ân
Chuyển từ Blog sang miền Nhà Phây
Mênh mang thơ phú vẫn đầy
Rộn ràng hình ảnh, thêm dày tình thân.
Qua Thu lại sắp đến Xuân,
Tri ân Xóm lá thêm phần đông vui!

Thơ Cóc già



Gió đuổi sóng chạy việt dã. 
Trăng khẽ khàng xa. 
Đổi mùa

Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017

Chuyện “Con gái viên Chính ủy”



                                                                     Chính ủy
                                                              F2 của Chính ủy
Hồi 1: Gặp 2 lính cũ của Chính ủy. Hêt buổi nhậu, các đồng chí ấy bẩu:
-        - Nhìn cả buổi mà không thấy em giống ba tí nào!
Bao nhiêu cồn trong người bay mất tiêu. 
Thân nhiệt – 10 độ C.

Hồi 2: Vẫn 2 đồng chí đó, thêm thế hệ F2 của Chính ủy.
-        - Nhìn cả buổi sao không thấy nó giống em tí nào vậy?
Điên cái đầu qua đi!
Tại sao mà sản phẩm với Nhà sản xuất lại cứ cãi nhau uỳnh uỵch vậy trời???
Thân nhiệt 1000 độ C.

Tập làm Haiku




Ngắn. Ít. Cơ man ý.
Khó thay. Khó thay.
Đành 0,0001Ku vậy!

Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2017

THU HÁT VỚI NGƯỜI


                                   Viết cho ngày 1/9 Đinh Dậu

Kết quả hình ảnh cho ảnh mùa thu đẹp

Thu lại sắp qua rồi
Người ơi
Hoàng hạc còn bay mãi
Bỏ trời mơ
Khắc khoải nhạc hoài mong
Người mải mê
Biền biệt theo dòng sông
Để bến xưa đêm nguyệt cầm vời vợi

Em vẫn mong
Mùa thu nào
Sẽ đưa người trở lại
Em đợi người
Đợi mãi
Người yêu ơi


Thứ Hai, 16 tháng 10, 2017

VU VƠ

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, đám mây, đại dương, ngoài trời, nước và thiên nhiên


       Chiều nay lại mưa. Tôi không lội biển. Mượn ảnh của anh Nguyễn Đức Hưng để chia sẻ vài cảm nghĩ.
       Nhà gần biển nhưng tôi dửng dưng với biển nhiều năm. Có người khuyên đi lội biển rèn chân tốt, đỡ đau nhức. Tôi ra biển bỗng thấy mình lạc vào cõi khác. Tầm mắt rộng mở theo trời biển. Cảm thấy rất tuyệt vời.
       Một hôm mưa dông đen dầm phương Bắc. Tôi nhớ câu tục ngữ:
"Cơn mưa đằng Đông vừa trông vừa chạy
n mưa đằng Tây vừa cày vừa ăn
Cơn mưa đằng Nam vừa làm vừa hát
Cơn mưa đằng Bắc đổ thóc ra phơi"
      Tôi nghĩ thóc còn phơi được nữa là người. Chạy trong gió dông, ra tới bờ biển thì tôi hoảng. 
      Mù mịt gió cát, tôi không mở mắt ra được. Biển lưa thưa vài người liều lĩnh. Một bóng người đứng sát mép nước, bưng rổ hàng rong, trông cô đơn làm sao. Chỉ nhận biết đó là người nữ, không thể đoán tuổi. Tôi chạnh lòng: bán cho ai trong gió cát mà còn liêu xiêu đứng đó. 
       Tôi đi về và nghĩ tới bản năng an trú của muôn loài, trong đó có con người. Cứ mưa to gió lớn là chạy vào nhà tìm an toàn. Tôi đã định mạo hiểm cùng biển và giông gió nhưng rồi cũng chạy vội về nhà vì trời sập tối. 
       Dáng liêu xiêu cô đơn của người bán hàng rong còn ám ảnh tôi đến bây giờ.