Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 9 năm 2016

Điểm diện các nhà văn bằng thơ 7: Huy Cận




7. Huy Cận
  (1919 - 2005)



Các vị La hán chùa Tây Phương 

Các vị gầy quá tôi thì béo

Năm xưa tôi hát ca vũ trụ

Bây giờ tôi hát đất nở hoa

Tôi hát chiến tranh như trảy hôi

Không nên xấu hổ khi nói dối

Việc gì mày ủ với mày chau

Trời mỗi ngày lại sang có sao đâu.

                           Xuân Sách


- Các vị La hán chùa Tây Phương: tên một bài thơ nổi tiếng của Huy Cận (sang tác 27/12/1960)
- Vũ trụ ca : tập thơ 1942
- Đất nở hoa: tập thơ 1960
- Trời mỗi ngày lại sang: tập thơ 1958

NHÀ CÔNG TỬ BẠC LIÊU



Trông nhà công tử Bạc Liêu đây
Có lẽ đơn sơ loáng thoáng bày
Bức ảnh đôi người treo giữa vách
Bàn thờ một chiếc khói hương bay
Non sông nườc Việt dân đều vậy
Hải ngoại âu phương bợm tớ thày
Học lấy điều hơn cùng lẽ thiệt
Chớ có phô oai nghĩ lắm hay.

                                                                                           VN

Hoa hồng gai


Gai hoa hồng gẫy buốt lòng tay
Cứ lẩm bẩm mình chưa già đã vụng
Rồi cả căn phòng ngập trong hương nồng đậm
Chả trách người đời vẫn cứ thích hồng gai...

18/9/2016
Đỗ Văn Nghị

HỒN VÀ XÁC

Kết quả hình ảnh cho HỒN VÀ XÁC
 
Hồn thường ở chín tầng mây,
Chỉ còn phần xác ngây ngây ở đời.
Xung quanh ríu rít nói, cười,
Ta còn phần xác – phần người biết chi!
Người ta có bảo ngu si,
Mình thôi – phần xác, biết gì mà thưa.
Những nhà thi sĩ nửa mùa,
Cứ ngồi mơ mộng làm thơ tặng đời.
Người ta cứ chế dở hơi,
Thì là cũng đúng mình rồi, biết sao?
Riêng ta, ta vẫn tự hào,
Tìm ra mạch sống ngọt ngào – là thơ!
Xây cho đời những ước mơ,
Làm họa mi hót giữa mưa cho đời.

                             Nguyễn Đề Kháng  
                                        20/9/2016

VĂN NGHỆ GIAO LƯU THƠ ĐƯỜNG LUẬT 4


CHÂU ÂU GÓP NHẶT- 13

Lang thang Pa ri
Chiều ngày thứ hai tại Pa- ri dành cho những người thích shopping và những người yêu nghệ thuật: Đó là đến các Trung tâm thương mại nổi tiếng và Bảo tàng Lu vơ rơ. Tuy nhiên, với quỹ thời gian còn lại trong ngày sau khi ăn trưa buộc mọi người trong đoàn phải chọn một trong hai con đường: hoặc mua sắm, hoặc nghệ thuật. Và thế là đoàn tách làm hai- một nửa do HDV dẫn đi TT thương mại, còn nửa kia do LBN dẫn tới Lu vơ rơ.
Thật tình mà nói, với hai lính già nhà cháu thì đều ko thuộc vào hai đối tượng trên. Mua sắm thì rõ rồi, mục đích chuyến đi của nhà cháu chỉ là đi chơi, đi xem thế giới người ta sống như thế nào thôi chứ tiền đâu mà mua sắm. Với lại nhu cầu của anh em nhà cháu đơn giản lắm nên chả vào TTTM làm gì. Vào đó chỉ có hoa mắt lên mà thôi. Còn nghệ thuật ư? Thôi thì cứ tự nhận là trình độ thẩm mỹ xấp xỉ bằng 0 đi cho nó lành. Con nhà nông ở nhà quê, vừa mới nứt mắt đã bị xách cổ vào lính rồi phục vụ trong quân đội cho đến tận lúc về hưu, có lúc nào được tiếp cận và làm quen, tìm hiểu đối với mỹ thuật đâu. Thế cho nên có vào bảo tàng nó cũng phí đi. Tỷ dụ như bức La Giô công đơ nổi tiếng thì nhà cháu nhìn cái cũng gọi tên ra được ngay nhưng bẩu phân biệt bức nào thật, bức nào giả thì chịu! Hay bẩu nhận xét bức nào đẹp hơn bức nào? Vì sao? Cũng chịu nốt... Chính vì vậy, hai lính già nhà cháu cũng đi theo đoàn về Lu vơ rơ nhưng không vào bảo tàng mà dành thời gian đi thơ thẩn ngắm cảnh xung quanh khu vực Kim tự tháp kính và vườn Tuy lơ ri. Mà thực ra có vào BT thì cũng chỉ như cưỡi máy bay phản lực xem hoa thôi- 2 tiếng đồng hồ thì xem được cái gì đây?
Thoạt kỳ thủy, Luvrơ vốn là một pháo đài, bây giờ đi trên sông Xen vẫn còn nhìn thấy tháp canh của nó. Sau đó trở thành cung điện Hoàng gia và mãi đến năm 1981 nó mới được dành hoàn toàn cho bảo tàng. Vì vậy, nhìn bên ngoài nó vẫn diêm dúa, xinh đẹp như đang là cung điện của một hoàng gia giàu có và lãng mạn bậc nhất châu Âu. Tiếp đó người ta cho làm một kim tự tháp bằng kính vào giữa khoảng sân của cung điện tạo một điểm nhấn khác biệt, đối trọng với cái cổ xưa của nó. Hồi mới khánh thành cái Kim tự tháp kính thấy người ta khen ngợi hết lời tới tận mây xanh nhà cháu cũng tò mò và nghĩ nó phải to tát lắm, hoành tráng lắm- mang danh kim tự tháp cơ mà. Thế nhưng khi đến đây thì thấy cũng thường thôi. Thực chất nó chỉ là giải pháp trang trí đồng thời chiếu sáng và thông khí cho hành lang ngầm vào bảo tàng mà thôi. Bi giờ, ở ngay KĐT “Thành phố giao lưu” nhà cháu người ta còn làm ko chỉ 1 mà những 2 Kim tự tháp cơ, cụ nào đi đường Phạm Văn Đồng qua Metro Cổ Nhuế là nhìn thấy đấy. Sau khi ngắm nghia bốn phía kim tự tháp và sân cung điện, hai anh em cháu cùng đi ra vườn Tuy lơ ri.
Vườn Tuy lơ ri như cái gạch nối giữa 2 địa chỉ nổi tiếng là BT Lu vơ rơ và QT Concorde. Bản thân nó cũng chứa nhiều công trình tượng đài và tượng nghệ thuật rất đẹp. Cây ở đây được cắt tỉa để tạo ra những hình khối- có vẻ như muốn tạo một mê lộ cho các cung nữ và hoàng tử chơi trốn tìm chăng? Ngoài ra, ở đây cũng có một Khải hoàn môn khác cổ hơn nhưng cũng nhỏ hơn và xấu hơn so với Khải hoàn môn chính kia. Du khách đi dạo và ngắm cảnh ở đây cũng khá đông, cũng đủ màu da sắc tộc. Sau 2 ngày hoạt động quá căng, cái hông bên trái nhà cháu bắt đầu dở chứng do ảnh hưởng của thần kinh tọa nên thời gian dạo quanh vườn cũng như một khoảng nghỉ cần thiết cho cơ thể.
Cũng trong buổi chiều này đoàn nhà cháu đã được trải nghiệm qua một phương tiện vận tải công cộng của Pa- ri: tàu điện ngầm. So với tàu điện ngầm Mat xcơ va thì các ga TĐN ở Pa ri có vẻ giản dị hơn, không mỹ thuật bằng. Còn giá thì có vẻ hơi cao: 2 EURO= 50k VND cho một lượt.
Sau khoảng 2 giờ thăm viếng, anh em nhà cháu quay trở lại điểm tập trung ở TTTM, chờ một lát thì nửa đoàn kia cũng đã ra đến nơi. Chẳng biết mua được những gì mà ai nấy tay xách, nách mang túi nọ túi kia nhiều lắm, mặt mũi thì cứ tươi như hoa cả một lượt. Vậy là tất cả đều vui!
Thế là sắp hết thời gian tham quan Pa ri rồi. Hai ngày cho một thành phố có bề dày lịch sử như Pa- ri thì quả là quá ít nhưng biết làm sao được- quỹ thời gian của đoàn chỉ có thế mà thôi. Ngoài những địa điểm có trong chương trình tham quan, HDV cũng đã cố tình hướng dẫn cho xe đi qua nhiều địa chỉ nổi tiếng khác song nhiều quá, dồn dập quá nên nhớ không xuể. Thật là:
Bởi trót yêu Thủ đô Ánh sáng
Nên mơ một lần đến Pa ri
Đã đi, đã đến và đã tiếc
Chửa bén duyên nhau đã biệt ly!
Phải quay lại nữa chăng? Ờ, thì đã dẫm chân lên “mốc số 0” ở quảng trường trước Nhà thờ Đức bà rồi còn gì!
Nhà hát quốc gia Pa ri


Khu vực bảo tàng Lu vơ rơ










Một Khải hoàn môn khác tại Tuy lơ ri


Vườn Tuy lơ ri





Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

Thứ Sáu, ngày 23 tháng 9 năm 2016

Sinh nhật Thu Hồng

Sinh nhật Thu Hồng
Ông trồng rau đỗ
Sinh nhật Thu Hồng
Ông trồng su su





23/09/2016
Đỗ Đình Tuân

Điểm diện các nhà văn bằng thơ 6: Nguyễn Tuân



6. Nguyễn Tuân
    (1910 -1987)

Vang bong một thời đâu dễ quên
Sông Đà cũng muốn đẩy thuyền lên
Chén rượu tình rừng cay đắng lắm
Tờ hoa lại trot lỡ ưu phiền.
                          Xuân Sách
-Vang bóng một thời: tập truyện ngắn 1940
-Sông đà: tập tùy bút 1960
….
Tình rừng, Tờ hoa cũng là tên những bài tùy bút nhưng không phải là tên tập sách. Chưa rõ là in trong tập nào.

Nhớ quê


Trong thang máy mọi người đều quen mặt
Chẳng ai hỏi, ai chào, rõ ra vẻ người dưng
Ở chung cư, lòng người như đá cuội?
Sao chưa bỏ nơi này về với quê hương?

16/9/2016
Đỗ Văn Nghị

SAY THƠ

(Họa thơ Hoa Lê)

Tiền Giang giọt rượu rỡn chơi
Ta say say cả, không mời bạn đâu
Khó chi chén được dạo đầu
Dù thêm chén nữa kệ dầu vẫn say
Mơ màng bùi ngọt chua cay
Nhớ quên quên nhớ tháng ngày bon chen
Lửa hồng dù mới được nhen
Cũng soi ánh những đỏ đen ở đời
Càng thêm ruột rối bời bời
Gỡ ra không nổi buộc lời xa yêu
Ngổn ngang trăm mối liêu xiêu
Heo may lành lanh bóng chiều không mưa
Chợt buồn lại nhớ thửơ xưa
Cùng anh dốc cả bầu chưa cạn nồng
Khuyên nhau đây chén cuối cùng
Cho mình mãi viết muôn dòng say thơ

                                                                                                                  VN