Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -

Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2017

Nhớ vườn táo nhà Thầy

Vườn trơ đất, táo đi rồi
Sớm ra, chiều đến thầy tôi thẫn thờ



Cảnh quay ngày ấy đâu ngờ
Lại là kỷ niệm bây giờ nâng niu…

video

 Quay Video: Minh Hương - 16/12/2016
SG-19/12/2017
MH

XE VƯỢT QUA NGẦM


Xe chạy vòng qua hai quả đồi
Vượt qua con suối chảy về xuôi
Nước sâu, ta xếp kè lên đáy
Đồi trọc, địch bay lượn cướp trời
Lũ quạ hết bom vừa cút khỏi
Đoàn xe vượt suối khẩn trương thôi
Những đêm trời tối đèn không có
Trung đội dàn ngang hàng cọc người.

17/02/2017
Nguyễn Đức Hưng

HỌC

 Nghĩ về việc học của ta,
Đó là công việc diễn ra cả đời.
Khi vừa sinh được làm người,
Đã ngay phải học quen hơi mẹ hiền.
Theo ngày, theo tháng lớn lên,
Cũng theo qui luật tự nhiên ở đời.
Học ăn, học lẫy, học cười,
Học bò, học nói, học ngồi, đứng lên.
Được cha, được mẹ động viên,
Bé đi những bước đầu tiên vào đời.
Khi lên hai đủ tuổi rồi,
Đến trường mẫu giáo – quãng đời học sinh.
Nếu ta học đủ chương trình,
Mười lăm năm chẵn đời mình phải qua.
Nếu vào đại học, xa nhà,
Ít thì cũng phải mất ba năm trời.
Tính ra trong cuộc đời người,
Thời gian đi học riêng thôi quá dài.
Ngoài đời còn lắm người tài,
Cũng nên học hỏi những ai hơn mình.
Cũng nhờ khoa học tài tình,
Làm cho thế giới văn minh mạnh giàu.
Đời người việc học dài lâu,
“ Học nữa, học mãi…” có đâu điểm dừng.
Đến khi bạc tóc, còng lưng,
Mà còn bao việc chưa từng học qua.
Loài người tri thức bao la,
Những điều ta biết quá là nhỏ nhoi.
Học hành là việc cả đời,
Tìm đâu ra được một người toàn năng?

18/2/2017
Đề Kháng


Xuân nhầm



Càn khôn nhật nguyệt tạo quang âm
Nóng lạnh sao giờ khác cổ câm (kim)
Sau tiết lập xuân không ướt át
Ngỡ như đại tuyết chẳng lâm thâm
Đầu năm sương muối hay sinh bệnh
Thiếu nước cây xanh khó nẩy mầm
Ai biến trần gian thành cõi bụi
Khiến cho trời đất cũng xuân nhầm ?

19/02/2017
Đỗ Đình Tuân

NGẮM CẢNH .

Trong hình ảnh có thể có: núi, ngoài trời và thiên nhiên


Việt Nam đẹp lắm tổ quốc ơi
Biến rộng dài muôn hải lý trùng khơi
Núi thắm rừng xanh, chim sải cánh
Đồng vàng hương lúa của muôn đời

Dòng sông uốn lượn khắp miền quê
Tưới nước phù sa cuộn sóng về
Đổ ánh trăng vàng nơi ngõ vắng
Cho lời nguyện ước mãi đam mê

Mùa xuân rực rỡ nắng tươi hồng
Gió thổi dâng trào nỗi ước mong
Tiếng hót loài chim nơi tổ mới
Âm thanh lan tỏa khắp non sông

Trường Sơn sáng rực đỉnh cao vời
Vạn bước chân người chiến sỹ ơi
Đã khắc tên mình vào lịch sử
Dâng đời cho tổ quốc quê hương

Muôn nơi cảnh sắc thật ngời ngời
Giải đất cong hình thật đẹp tươi
Trái ngọt hoa thơm nghìn dáng vẻ
Tô hồng cuộc sống của muôn người ...

Văn Nhã

HỒI ỨC VỀ ĐỒNG ĐỘI ĐÃ HY SINH


Tôi mải tìm trong bức ảnh mờ
Để hình dung lại chiến trường xưa
Hố bom nham nhở, đường lầy lội
Cây cháy đen đồi, đất xác xơ
Xe chạy lắc lư hằn vệt bánh
Máy bay xâu xé kể chi giờ
Bao người ngã xuống không còn xác
Hồn ở lòng tôi những lúc mơ.

17/02/2017
Nguyễn Đức Hưng

FANXIPAN

 Ai từng lên đỉnh Fanxipan,
Đỉnh non cao nhất dãy Hoàng Liên Sơn.
Là mái nhà của Đông Dương,
Quanh năm mây phủ, mờ sương ngàn đời.
Núi cao vươn tới lưng trời,
Giấc mơ chinh phục bao người muốn leo.
Ngày nay đã có cáp treo,
Khách du không phải cố trèo dốc cao.
Trên cao ai cũng tự hào,
Mênh mông rừng, núi xiết bao diệu kỳ.
Núi rừng vẫy gọi người đi,
Cảnh miền Tây Bắc mê li lòng người.
Fanxipan giữa mây trời,
Vẫn là cảnh đẹp tuyệt vời như tranh.

16/2/2017
Đề Kháng

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

Ôn lại kỷ niệm vui

Một ngày ở nhà Thầy Cô, dạo vườn táo, ăn uống, hát hò vui vẻ ấm áp... và đây là màn ca múa nhác tổng hợp mừng sinh nhật Tô Hà 16/12/2016.

video

 Quay Video: Bích Đầm 

SG - 18/12/2017
MH

VUÔNG KHĂN TÔI YÊU


Vuông khăn mỏng dịu dàng trên khuôn mặt
Em khéo che chỉ hở cặp mắt nhìn
Đôi mắt ấy nói những điều rất thật
Những khát khao, bỏng cháy ở trong tim.

Công việc của em cô gái làm đường
Chịu nắng hắt và oi nồng đường nhựa
Các mảnh vỡ những khi em đập đá
Bụi cuốn mịt mù từ những chiếc xe qua
Cả những khi cơn gió bấc tràn về
Vuông khăn ấy đã che đi tất cả
Để cho em có thêm sức khỏe
Say sưa làm cho năng suất tăng cao.

Anh nhớ nhất là những lúc giải lao
Em dấu nụ cười khi mọi người chuyện tếu
Chỉ có anh không nhìn nhưng rất hiểu
Cái núm đồng tiền trên khuôn mặt xinh tươi
Vì tôi đã yêu vuông khăn ấy mất rồi.

Tháng 6 năm 1975
Nguyễn Đức Hưng

CẢM ƠN HAI NHÀ THƠ TẶNG SÁCH

Không có văn bản thay thế tự động nào.


Đầu xuân nhà thơ tặng sách hay
Mở đầu quyển đẹp ngựa hoa đầy
Nguyên Lượng được thành ông bố trẻ
Song Thu thêm chức gọi lên bà
Đường vào nhà đổ bê tông rộng
Nguyên Lương mua xe chạy vào sân
Nhà làm mái mới che sân trước
Mùa quả muộn về chin đỏ cây
Con gái lấy chồng thanh niên trẻ


Mừng Bính Thân ảnh chụp toàn gia
Song Thu viết về thời tuổi trẻ
Đõ Đình Tuân hai cảnh tết chê khen
Cùng tiếng xuân bồi hồi chim hót
Chuyện bé Sam giang cánh từng ngày
Mời mắc ông cùng tớ cứ cay
Rồi quay lại đàm đạo cùng cô hàng chợ
Cùng sáng tác mừng xuân vui tết
Chúc bạn xa gần năm mới nhiều thơ

Sách “bình luận về hai cuốn sách”
Thư gửi về cho cả ước mơ
TRƯƠNG QUANG THỨ NHÀ THƠ XỨ NGHỆ
Các bài viết của anh:
“Thật Sâu sắc , chăt chẽ, và gợi mở
Khiến người đọc, làm thơ phải học hỏi , suy ngẫm”*
NGUYỄN VĂN VY, PHÓ GIÁO SƯ TIẾN SĨ, NHÀ KHOA HỌC:
“Dù muộn mằn cây ra hoa kết trái
Vẫn dâng mùa quả ngọt cho đời”**
ĐÕ VĂN NGHỊ THIẾU TƯỚNG NGHỈ HƯU
Đọc một lần từ đầu chí cuối
Trong mê say không bỏ câu nào”***
HỒ NHẬT THÀNH CÔ GIÁO, NHÀ VĂN XỨ NGHỆ
“Nhưng kẻ dở hơi là lần đầu đọc
song một tập thơ tới 140 bài
trong một thời gian ngắn!
Những bài thơ vừa trong sáng, vừa bình dị,
vừa dễ hiểu, vừa sâu sắc,
vừa tinh tường trong cách nhìn đời,
vừa hài hước trong giọng điệu,
vừa dân dã trong hình ảnh thơ
vừa thấm thía nhẹ nhàng triết lý nhân sinh”****(quả muộn ngọt ngào)
”Anh chuyển tải thành những kiến thức bác học, hàn lâm,
những khái niệm những thuật ngữ: khó nhai, khó nuốt, khó tiêu
bằng lối viết dí dỏm nhẹ nhàng”(ý kiến ngắn)
ĐẶNG VĂN SINH NHÀ VĂN cụ thể hơn:
"Vần và từ viết tốt lắm...
chỉ có người có học mới viết được như thế”
Xin mượn lời của NGUYỄN THỊ VÂN ANH
CÔ GIÁO THAC SỸ VĂN CHƯƠNG
để kết luận bài viết ngắn này
“chỉ là một chấm đêm thôi
Mà như gánh cả một trời yêu thương 

Văn Nhã