Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -

Thứ Ba, ngày 21 tháng 10 năm 2014

Dịch Bắc hành tạp lục: Bài 116



Bài 116

Tổ Sơn đạo trung
祖山道中
Tổ Sơn đạo trung
楓樹林中葉亂飛
Phong thụ lâm trung diệp loạn phi
驚沙作雨上征衣
Kinh sa tác vũ thướng chinh y
蕭蕭枯草路一線
Tiêu tiêu khô thảo lộ nhất tuyến
寂寂斜陽山四圍
Tịch tịch tà dương sơn tứ vi
去日兩河曾習戰
Khứ nhật Lưỡng Hà 1 tằng tập chiến
紆途千里正思歸
Hu đồ thiên lí chính tư quy
皤皤白髮紅塵路
Bà bà bạch phát hồng trần lộ
日暮豋高悲莫悲
Nhật mộ đăng cao bi mạc bi

Dịch nghĩa: Trên đường Tổ Sơn


Trong rừng phong lá bay loạn
Cát tung lên như mưa trên áo người đi
Suốt dặm đường, chỉ là cỏ khô xơ xác
Chiều hôm quạnh quẽ, núi vây bốn bề
Hôm trước, Lưỡng Hà chiến tranh liên miên
Đường đi vòng dài nghìn dặm, làm nhớ quê
Tóc bạc phơ trên đường bụi đỏ
Trời tối lên cao, không gì buồn thế


Dịch thơ: Trên đường Tổ Sơn

 
Trong rừng phong lá ngổn ngang bay
Cát bui tung lên xạm mặt mày
Suốt dọcđường đi xơ xác cỏ
Bốn bề quạnh quẽ núi non vây
Hôm trước Lững Hà binh lửa cản
Vòng vèo đướng xá nhớ quê thay
Phơ phơ tóc trắng trên đường núi
Chiều tối lên cao não dạ này.
Đỗ Đình Tuân
(dịch thơ)

Chú thích:
 
*Tổ Sơn: Tên vùng núi phía bắc Hoàng Châu 黃州, tỉnh Chiết Giang 浙江.
1.Chỉ miền bắc và nam sông Hoàng Hà 黃河. Ở đây chiến tranh, đoàn sứ của Nguyễn Du phải đi vòng qua phía đông để trở về nước.
29/7/2014
Đỗ Đình Tuân

Ngẫu hứng ngày 20 tháng 10




Hôm nay sinh nhật Nhật Thành
Anh từ xa lắc Chí Linh chúc mừng
Chúc em tiến bộ không ngừng
To gan bạo miệng chưa từng xưa nay.


20/10/2014
Đỗ Đình Tuân

NHÂN NGÀY 20/10



MONG :
MONG SAO PHỤ NỮ NƯỚC TA
CÁI GÌ CŨNG GIỎI HƠN LÀ NAM NHI  !

PHỤ NỮ QUÊ TÔI

  (ảnh sưu tầm trên internet)

Con gái quê tôi đẹp nhất mà
Siêng năng, tần tảo, hát vui ca
Giang sơn gánh vác tròn công việc
Chữ hiếu lo tròn vẹn cửa nhà
Nghĩa vụ công thôn đều tiến tới
Chương trình xã hội trọn muôn gia
Tình thân bác ái trong hòa thuận
Vợ quí chồng yêu sướng thế ta.
                                             VN

LỄ TRAO GIẢI CUỘC THI VIẾT VỀ PHỤ NỮ HẢI DƯƠNG

     Ngày 20-10-2014, nhân ngày phụ nữ Việt Nam, hội LHPN tỉnh Hải dương tổ chức tổng kết, trao giải cuộc thi sáng tác tác phẩm VHNT về chủ đề "PHỤ NỮ HẢI DƯƠNG TỰ TIN - TỰ TRỌNG - TRUNG HẬU - ĐẢM ĐANG". Dưới đây là một số hình ảnh của buổi lễ. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc:                                                                
Hải Dương, ngày 20-10-2014
Tạ Anh Ngôi

Thứ Hai, ngày 20 tháng 10 năm 2014

TẤM LÒNG NGƯỜI MẸ

                                                                                                                                                                                                                                       
Cũng như bao người khác có được tình yêu thương vô bờ của mẹ. Riêng tôi thì có lẽ hạnh phúc đó được nhân đôi vì có cả tình thương của hai mẹ. Hai mẹ đều sống chung dưới một mái nhà, yêu thương nhau như hai chị em, đó là người mẹ sinh ra tôi và người nuôi dưỡng tôi. Ở đây tôi muốn nói là người mẹ đã ngày đêm cùng nuôi dưỡng mình đó là người mẹ cả.

Mặc dù mẹ là một phụ nữ kém may mắn hơn những người phụ nữ khác, bao nhiêu lần sinh nở đều không thành và mất đi cái thiên chức được sinh con. Bù lại đó là có chúng tôi, những người con của chồng, mẹ đã giành cho chúng tôi tình yêu thương sâu nặng tựa như tình mẫu tử thiêng liêng như chính con mình sinh ra.

Tôi nhớ nhất một kỷ niệm thời còn nhỏ đã in sâu vào tâm trí tôi, đó là lần đùa nghịch không may bị ngã. Mẹ đã nhào ra ôm tôi vào lòng và đưa tôi đến nhà thương, chân tôi bị gãy và đã được bác sĩ bó bột. Suốt đêm, bà vẫn nắm tay tôi có lẽ là thức trắng, mỗi khi tôi mở mắt cũng thấy mẹ khóc thút thít. Lúc bấy giờ tôi còn quá nhỏ, không cảm nhận được những giọt nước mắt của mẹ mang ý nghĩa gì. Nhưng giờ đây theo dòng thời gian mẹ đã hy sinh chăm chút cuộc sống cho tôi trưởng thành được làm vợ, làm mẹ tôi mới hiểu được hết ý nghĩa những giọt nước mắt của mẹ ngày ấy, tình cảm đó làm tôi kính yêu mẹ hơn. Bởi vậy tôi rất kính trọng và yêu thương hai mẹ như nhau không hề phân biệt về người sinh ra hay người nuôi dưỡng, vì hai mẹ đều chăm sóc và nuôi dưỡng tôi trưởng thành, tình thương ấy rất cao cả không gì bù đắp nổi.

Không may mẹ cả tôi ngã bệnh nặng, liệt nửa người không đi lại được nhưng có chúng tôi chăm sóc, an ủi làm cho mẹ vơi đi phần nào do căn bệnh tai biến hành hạ. Mẹ rất vui lòng vì có mẹ đẻ và chúng tôi ở bên cạnh. Mấy năm liền, mẹ đã thường nói với chúng tôi: Mẹ rất mãn nguyện trước tấm lòng của các con đối xử với mẹ như chính mẹ ruột mình.

Cả hai mẹ của tôi đã về cõi vĩnh hằng nhưng tình cảm đó không bao giờ tôi quên được. Đến ngày giỗ mẹ, tôi lại hồi tưởng những hình ảnh rất đỗi gần gũi thân thương của mẹ lại hiện lên như đang nở nụ cười rạng rỡ khi tôi chập chững tập đi. Nếu như có phép màu cho tôi điều ước, thì mẹ ơi con vẫn làm con của mẹ, mẹ nhé.

Đến ngày lễ báo hiếu Vu lan, các anh, các chị còn mẹ sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo và các anh, các chị sẽ tự hào được còn mẹ. Còn tôi nhìn lại bông hoa hồng trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân vì không còn được chăm sóc phụng dưỡng mẹ thường ngày nữa. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa. Vì vậy, khi các anh, các chị đi làm về ngồi bên mẹ, với một nụ cười trên môi và cầm tay mẹ sẽ hỏi một câu: “ Mẹ ơi, mẹ có biết hay không”. Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên nhìn các anh, chị vừa cười vừa hỏi “Biết gì”. Vẫn nhìn vào mắt mẹ, giữ nụ cười trên môi, các anh chị nói tiếp: “Mẹ có biết là con thương mẹ không?” Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Mẹ và các anh, chị sẽ sung sướng. Và ngày mai mất mẹ, các anh, chị sẽ không hối hận, đau lòng.

Đó là điệp khúc của ca khúc “Bông hồng cài áo” tôi muốn ca lên cho các anh, các chị nghe trong những ngày dành riêng cho Phụ nữ Việt Nam của chúng ta. 

NGỌC TÚ
PCT. LĐLĐ tỉnh Phú Yên

 Minh Hương được gặp Ngọc Tú tại buổi sinh hoạt truyền thống của Nữ bộ đội Trường Sơn Phú Yên nhân ngày 20/10. Không biết là ấn tượng về bài hát "Bông hồng cài áo" do Ngọc Tú trình bày tại buổi gặp mặt, hay vì cảm thấy mến cái vẻ hiền dịu của Ngọc Tú mà MH đã bắt chuyện rất nhanh. có vẻ rất hợp chuyện nên chỉ qua vài câu tâm sự, Ngọc Tú đã thủ thỉ kể rất say sưa về chuyện hai người mẹ của mình. Rồi cuối cùng, Ngọc Tú rút từ trong cặp ra bài viết TẤM LÒNG NGƯỜI MẸ đưa cho MH đọc và nói "Em muốn chị đọc và có gì góp ý cho em". Tôi hỏi bạn định gửi đăng bài viết này ở đâu à? bạn nói: em chỉ viết để cho mình thôi. Tôi xin phép bạn cho tôi được đưa bài này lên Blog TRI ÂN CUỘC ĐỜI và giới thiệu, mời bạn vào thăm BLOG này. Qua câu chuyện Ngọc Tú kể có một số chi tiết (không có trong bài viết trên) mà MH rất ấn tượng, đó là: Mẹ cả tìm và cưới vợ cho chồng, rồi ở nhà nuôi con để chồng và dì đi làm ăn (Ba Ngọc Tú là lái xe tải đường dài, mẹ Ngọc Tú phải đi theo thu tiền và mang về cho mẹ cả giữ, lo quán xuyến gia đình). Ba người họ và năm đứa con (do mẹ Ngọc Tú sinh) cùng sống chung trong một mái nhà hòa thuận, hạnh phúc, yêu thương nhau lắm. Khi Ba Ngọc Tú mất, Mẹ cả nói với Mẹ hai: Ông ấy mất rồi, Dì đừng bỏ tôi... Mẹ hai nói: Chị đừng nói vậy, em sẽ ở với chị đến hết đời... Và cứ đến bữa ăn, Mẹ hai xúc một thìa cơm cho mình, lại xúc một thìa đút cho Mẹ Cả. Khi đó, Mẹ cả đã bị tai biến liệt nửa người. Còn Ngọc Tú thì suốt Từ lúc nhỏ đến lúc đi lấy chồng, không đêm nào rời nách Mẹ cả. 
MH xin được đăng nguyên văn bài viết, dù Ngọc Tú có nhờ "sửa giúp", vì MH thấy không có gì phải sửa. Đó là những dòng viết rất thật và cảm động.  

Nha Trưng - 20/10/2014
            MH

Dịch Bắc hành tạp lục: Bài 115






Bài 115
Chu Lang mộ
周郎墓
Chu Lang mộ
燒盡曹家百萬兵
Thiêu tận Tào gia 1 bách vạn binh
丈夫差得慰平生
Trượng phu sai đắc úy bình sinh
同年交誼聯孫策
Đồng niên giao nghị liên Tôn Sách 2
一世知音得孔明
Nhất thế tri âm đắc Khổng Minh 3
瓦礫吳宮荒帝業
Ngõa lịch Ngô cung hoang đế nghiệp
荊蓁古墓上雄名
Kinh trăn cổ mộ thượng hùng danh
二喬香骨藏何所
Nhị Kiều 4 hương cốt tàng hà sở
眼見銅臺半已傾
Nhãn kiến Đồng đài 5 bán dĩ khuynh
Dịch nghĩa: Mộ Chu Lang
Đốt sạch trăm vạn quân họ Tào
Trượng phu cũng đủ thỏa chí bình sinh
Đồng niên anh em bạn rể cùng Tôn Sách
Một đời tri âm có được Khổng Minh
Cung Ngô thành ngói gạch vụn, nghiệp đế tan hoang
Ngôi mộ cổ gai góc mọc đầy, nức tiếng anh hùng
Hương cốt hai Kiều vùi lấp nơi đâu
Mắt thấy đài Đồng Tước một nửa đã nghiêng đổ
Dịch thơ:Mộ Chu Lang


Trăm vạn quân Tào đốt sạch sanh

Trượng phu đã thỏa chí bình sinh

Đồng niên bạn rể cùng Tôn sách

Tri kỷ trên đời có Khổng Minh

Gạch ngói cung Ngô tan nghiệp đế

Mồ hoang gai góc nức oai danh

Hai Kiều xương cốt vùi đâu tá

Đồng Tước đài xưa đã đổ kềnh.

                           Đỗ Đình Tuân

                             (dịch thơ)
Chú thích:
*Chu Lang: tức Chu Du 周瑜, tự Công Cẩn 公瑾, làm đô đốc quân Đông Ngô 東吳. Lúc mới 24 tuổi đã làm tướng, người ta gọi là Chu Lang. Chu Du đánh bại Tào Tháo 曹操 ở trận Xích Bích 赤壁
1. Chu Du 周瑜 liên kết với Khổng Minh 孔明, dùng hỏa công đốt sạch 80 vạn quân Tào Tháo ở trận Xích Bích, trên sông Trường Giang.
2. Cùng tuổi, vừa là anh em rể với Chu Du.
3. Quân sư của Lưu Bị 劉備
4. Chỉ hai chị em Đại Kiều (vợ Tôn Sách) và Tiểu Kiều (vợ Chu Du).
5. Tức đài Đồng Tước 銅雀 do Tào Tháo dựng ở bến sông Chương (Xem bài Đồng Tước đài).
29/7/2014
Đỗ Đình Tuân

Tặng em SEN TRẮNG



                                               (Một người bạn trên Facebook)




Nguyên tác chữ Hán:
白蓮*
白蓮花一朵
潔素似眞人
從泥汙挺出
絕染無微塵

Phiên âm:
Bạch liên
Bạch liên hoa nhất đóa
Khiết tố tựa chân nhân
Tùng nê ô đĩnh xuất
Tuyệt nhiễm vô vi trần

Dịch nghĩa:
Sen trắng
Sen trắng hoa một bông
Sạch trắng như người thật (con người chân chính)
Từ bùn đen mọc lên
Mà tuyệt không dính một hạt bụi nhỏ.

Dịch thơ:
Hoa sen trắng
Trong đầm sen trắng một bông
Mầu hoa trinh trắng như lòng người ngay
Từ bùn đen mọc lên đây
Mảy may không một chút dây bụi hồng.
                     Hải Dương 19/10/2014

                         Đỗ Đình Tuân dịch

* Bài thơ chữ Hán này đề ở trang bìa của LIÊN HOA NGUYỄN

19/10/2014
Đỗ Đình Tuân

Bài văn đạt điểm 10


                                              Hoa chúc mừng nhân 20-10-2014 

 

Vài nét về nữ sinh có điểm 10 môn văn

Vũ Phương Thảo từng đạt nhiều giải thưởng về văn học, bơi lội, điểm tổng kết trung bình năm học là 9,3. Bên cạnh đó cô nữ sinh này còn biết chơi đàn guitar, organ.

Hai lần đạt điểm 10 đều viết về người thầyVũ Phương Thảo (sinh năm 1999, học sinh lớp 10A1, THPT Định Hóa, Thái Nguyên) được biết đến là chủ nhân của bài văn điểm 10 khiến giáo viên nể phục.
Bài văn Thảo viết về người thầy giáo có tên Nguyễn Văn Tâm - từng dạy Toán trường THCS Chợ Chu khiến nhiều người xúc động. Tình cảm chân thành, trong sáng của cô học trò cùng hình ảnh người thầy mẫu mực đã chạm đến trái tim độc giả.
Nữ sinh có điểm 10 môn văn
Phương Thảo
Phương Thảo cho biết, viết về thầy Nguyễn Văn Tâm là bài văn thứ hai em đạt điểm 10. Trước đó, trong năm học lớp 8, Thảo từng xuất sắc đạt điểm tuyệt đối khi viết thơ cũng về chủ đề này.
Thầy Nguyễn Văn Tâm là người đã dạy Thảo môn Toán trong suốt 4 năm THCS. Hình ảnh thầy Tâm đi trên chiếc xe đạp cũ kĩ, bóng đổ liêu xiêu, mái tóc bạc - người Thảo kính trọng nhất trên đời luôn khắc sâu trong tâm trí em. Câu nói “Cố gắng, cố gắng, cố gắng hơn nữa” của thầy luôn khiến Thảo ghi nhớ, là động lực trong mỗi bước đường gặp khó khăn.
Sau khi bài văn viết về người thầy được đăng tải trên báo chí, nhận được sự đồng cảm, sẻ chia của nhiều người, Thảo vỡ òa trong cảm xúc bất ngờ.
Cô nữ sinh lớp 10 tâm sự: “Em thấy vui và hạnh phúc khi được nhiều người quan tâm đến bài văn của mình, thậm chí là sững sờ. Bài viết này em dự định sẽ dành tặng thầy nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.
Tuy nhiên, do bài văn được chia sẻ rộng rãi nên thầy Tâm đã đọc. Thầy nói rất vui và xúc động. Em coi đó là món quà, thành công lớn nhất đã nhận được”.
Thầy Phạm Vũ - người đã chấm điểm và mang bài văn của Thảo đến với độc giả nhận xét:
“Đây là lần đầu tôi chấm 10 điểm cho học sinh ở môn Văn. Tôi khâm phục em vì còn ít tuổi nhưng suy nghĩ chín chắn, sâu sắc thể hiện cả con người và cách sống đều rất đẹp".
Còn mẹ của Thảo, cô Nguyễn Thị Mai Huyên đã rất vui khi đọc được bài viết của con: “Thầy Tâm là người thầy mẫu mực không chỉ trong chuyên môn mà còn ở cuộc sống đời thường, giáo dục đạo đức học sinh. Thầy là người không quan tâm đến danh lợi mà chỉ lo lắng cho tương lai của học trò. Thầy đã để lại ấn tượng sâu sắc đối với Thảo, vì vậy bài văn mới được viết trong cảm xúc chân thành và trong sáng đến vậy”.

Nữ sinh có điểm 10 môn văn
Bài văn
Cô gái bé nhỏ có thành tích đáng nể Vũ Phương Thảo sinh ra trong gia đình có mẹ là giáo viên dạy Văn trường THPT Định Hóa, bố làm trong ngành tài chính.
Ngay từ khi học lớp 4, Thảo đã có tác phẩm đăng trên báo Thiếu niên nhi đồng. Hiện tại, cô nữ sinh lớp 10 đã có trong tay gần 70 truyện ngắn và 3 truyện dài.
Phương Thảo đạt nhiều thành tích đáng nể trong học tập. Năm 2011, nữ sinh xuất sắc vượt qua hàng nghìn cây bút trẻ, dành giải nhì cuộc thi sáng tác Tomi Happy và hành trình vạn dặm dưới biển do báo Thiếu niên Tiền phong tổ chức. Năm 2012, Thảo đạt giải C Cây Bút tuổi hồng và mới đây nhất cô nữ sinh vinh dự đạt giải A cuộc thi này.
Đạt nhiều giải thưởng về văn học, được nhiều nhà văn, nhà thơ đánh giá cao nhưng Thảo lại khá khiêm tốn khi nhắc đến chuyện xuất bản sách.
Thảo bày tỏ: "Em tự nhận thấy những tác phẩm của mình còn thiếu sót, một số chi tiết không hay, cần chỉnh sửa. Em sẽ cố gắng hoàn thiện để mong tác phẩm của mình được NXB để ý tới trong tương lai".
Nữ sinh có điểm 10 môn văn
Tham gia hội thi Khoa học Kỹ thuật dành cho học sinh trung học năm học 2013-2014.
Cô học trò giỏi văn lại là học sinh thuộc lớp chọn Toán. Phương Thảo đạt giải nhì cuộc thi Giải toán trên máy tính Casio, giải khuyến khích toán cấp tỉnh trong năm cuối cấp 2.
Điểm tổng kết trung bình cả năm học của Thảo là 9,4 (lớp 8) và 9,3 (lớp 9). Trong, đó, điểm trung bình môn Toán đạt 9,6. Ngoài ra, năm lớp 7, Thảo 3 lần đạt huy chương đồng giải bơi lội các tỉnh thuộc khu vực phía Bắc.
Hiện tại, cô gái đa tài còn biết chơi đàn organ và guitar. Sau giờ học, Phương Thảo dành thời gian đọc sách.
Nhà văn Thảo yêu mến nhất là chú Nguyễn Nhật Ánh: “Em thích nhất tác phẩm Mắt biếc, đó là lần đầu tiên em đã khóc khi đọc sách vì sự ám ảnh" – Thảo chia sẻ. Cô gái có biệt danh “Thảo bé nhỏ” vừa học giỏi toán nhưng lại đam mê viết văn được giáo dục trong gia đình tôn trọng quyền tự do, sở thích của con cái.
Cô Mai Huyên cho biết, bố mẹ không hề bắt ép con phải chọn lựa khối tự nhiên hay xã hội, luôn để Thảo phát triển tự nhiên.
Phương Thảo bày tỏ: “Tuy mẹ là giáo viên dạy văn nhưng không hề định hướng hay đặt mục tiêu em phải theo môn học này. Mẹ thường xuyên đọc tác phẩm của em và góp ý.
Trong cuộc sống, thay vì cách tạo áp lực, ép buộc con, bố mẹ luôn để em tự do trong suy nghĩ và hành động". Trong tương lai, Thảo đặt mục tiêu vào trường HV Ngoại giao, ĐH Ngoại thương Hà Nội. Ước mơ của em là trở thành một nhà ngoại giao hoặc làm kinh tế giỏi.


 Dưới đây là bài làm của em Vũ Phương Thảo


           "Những ngày mùa hạ rả rích, khi ôm sách và lắng nghe vài giai điệu phát ra từ cái radio cũ mèm, tự dưng tôi nghe thấy mấy lời da diết vang lên:Người  thầy... vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa/Từng ngày, giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy…”.  Tiếng Cẩm Ly tha thiết, chiều mùa hạ như đang rơi xuống, vỡ tan và xoáy vào lòng những kí ức tươi đẹp. Đột nhiên, có cảm giác như đang lạc vào một thế giới nào đó, một thế giới không phải của mình, thế giới của quá khứ.
Và tự nhiên, tôi nghĩ, dường như mình đang được xem lại cuộc đời bốn năm trước, qua vài cảnh quay được trích ra từ cái máy quay có lẽ là đời từ những năm 1980.
Máy quay có lẽ đã cũ lắm rồi, cảnh được cảnh mất, nhưng cũng đủ để tôi thấy tôi - mười một tuổi - đứng trong sân trường cấp II lộng gió, và bóng một người thấp bé lặng lẽ đạp chiếc xe khung, đi trong nắng vàng. Bất chợt, người ấy quay lại. Ánh mắt hiền từ được máy quay ghi lại rõ ràng không sai. Tim tự dưng thấy hẫng một nhịp.
Kia rồi! Thầy tôi...
Người đàn ông đi trong nắng vàng hôm ấy là người tôi kính trọng nhất trên đời. Có lẽ biết thế nên mọi cảnh quay về người ấy đều rõ nét và chân thực đến kì lạ. Tôi nhìn rõ cái bóng liêu xiêu, đổ dài trên con đường dài dằng dặc, cùng với cây thước kẻ nửa mét kẹp trong chiếc cặp da sờn cũ, hộp phấn bằng thép chỉ chực rơi ra, cùng mái tóc đã bạc lắm rồi. Bỗng nhiên, tôi thấy nước mắt đang dâng lên, đầy tràn hai khóe mắt.
Nhiều người vẫn miêu tả: Các thầy cao to, vạm vỡ, có đôi mắt sáng quắc uy nghiêm. Nhưng không! Thầy tôi thấp lắm, nếu so với chuẩn 1,8 m, chỉ chừng 1,6 m, tóc bạc trắng và lúc nào cũng lọc cọc đi trên chiếc xe khung han rỉ. Mắt thầy sáng, nhưng sáng bởi ánh sáng dịu hiền, ấm áp khiến chúng tôi rất an tâm. Mọi thứ thuộc về thầy cũ kĩ đến mức hoài cổ. Chúng tôi, thời những năm lớp 6, đã từng trêu thầy nhiều lần vì điều ấy. Tôi vẫn nhớ thầy chỉ cười hiền và bảo, thầy già rồi, có cần gì hiện đại.
Máy quay chuyển cảnh. Từng hình ảnh nhảy nhót. Cứ như bị lỗi, những hình ảnh ấy cứ nháy đi nháy lại, nhưng lại rõ đến từng chi tiết.
Mùa đông lạnh thê lương. Khi mà gió vuốt những ngón tay trên mái nhà, tôi nhìn thấy thầy đạp xe đến trường. Những vòng quay xe đạp cứ thế quay đều, quay đều. Pê đan cũ lắm rồi, xích kêu lạch cạch tựa như đang đòi nghỉ ngơi. Thầy vẫn cần mẫn đạp xe, cần mẫn xách chiếc cặp sờn cũ đến lớp. Thảng qua, tôi thấy thầy khẽ run. Không chỉ mùa đông ấy, mà còn nhiều mùa đông sau này nữa. Tôi vẫn luôn nhìn thấy hình ảnh đó. Luôn nhớ mình đứng trên tầng 2, vẫy tay “Em chào thầy” mà láo xược chế thành “Em thầy!”, và thầy, trên chiếc xe đạp cũ đi ngược gió, vẫy tay cười lại.
Hiền như tiên.
Tự dưng, cảnh quay tiếp theo hiện ra. Tôi thấy...
Đêm tối. Trong một căn bếp lụp xụp, có mỗi một bóng đèn mù mịt. Bảng đen viết đầy những công thức loằng ngoằng. Có hai đứa học sinh ngồi quây quần cắt cái bánh trung thu nhân thập cẩm, và một người tóc bạc phơ ngồi cạnh, mỉm cười nhấm nháp ngụm trà nóng trong đêm thu mong manh.
Thầy ơi, thầy không ăn thập cẩm à, thế phải làm sao bây giờ. Tiếng đứa con gái cất lên lo lắng. Thằng con trai ngồi cạnh im lặng ăn miếng bánh nướng thơm lừng, còn người đó chỉ cười, bảo, ừ, hai đứa cứ ăn đi, còn lại để vào tủ lạnh, lúc nào cô về thì cô ăn.
Tôi nhận ra, đấy chính là mình, với Âu Sơn, và thầy.
Tôi thấy mình lúng túng, rồi cũng ngồi xuống, cầm con dao cắt bánh ra thành nhiều miếng nho nhỏ. Sau nhiều lần từ chối, cuối cùng thầy cũng ăn, và hai đứa học sinh cười thành tiếng. Căn bếp lụp xụp như sáng thêm. Sáng thêm. Mãi đến sau này tôi mới biết thầy không ăn được thịt mỡ, cứ đến cổ họng lại bị nôn ra, thế mà hôm ấy thầy vẫn ăn miếng bánh Trung thu, có lẽ chỉ để chúng tôi vui lòng.
Đột nhiên muốn khóc. Thầy của tôi, vĩ đại như thế đấy.
Có lẽ nhiều người không hiểu nổi từ vĩ đại. Tại sao lại vĩ đại? Tôi không thể diễn tả được cảm xúc của tôi khi nghe việc thầy không ăn được thịt mỡ, rồi liên tưởng đến miếng bánh trung thu ngày hôm ấy. Chỉ để chúng tôi vui, thầy đã ăn hết miếng bánh mà có thể làm thầy khó chịu suốt những ngày sau đó. Ai đó từng nói, tấm lòng người thầy vĩ đại lắm, và cũng trong sáng lắm, y như pha lê không bao giờ bị vấy bẩn. Đúng, đúng lắm.
Những tháng ngày đó, bất kể nắng hay mưa, bất kể nóng nực hay lạnh giá, thầy, vẫn cặm cụi đi trên chiếc xe đạp cũ xỉn, dạy chúng tôi học. Tôi nhớ những ngày tháng 1, năm tôi lớp 7. Lúc ấy gió trời còn mạnh, và nắng thì hong hanh lắm. Tôi, với ba thằng con trai khác, ngồi trong lớp nghe thầy giảng Toán. Sơn đùa, bảo thầy sao không làm hiệu trưởng mà lại chấp nhận làm giáo viên quèn. Ôi, làm hiệu trưởng thì không quát được giáo viên đâu, còn làm giáo viên, học sinh không nghe thì tống nó ra khỏi lớp. Thầy bảo, như thế. Chúng tôi cứ cười mãi về câu nói ấy. Đến tận hai năm sau, tôi mới biết, thầy chấp nhận làm giáo viên là để dìu dắt thêm nhiều lớp học trò trước khi bước vào tuổi già.
Sau này mới biết, tình cảm thầy dành cho học sinh chúng tôi còn nhiều hơn gấp tỉ tỉ lần những thứ công danh lợi lộc tầm thường.
Năm lớp bảy, có thầy, có những kì vọng và quyết tâm từ biết bao ngày trước, tôi đạt giải Nhất toán. Biết tin, thầy chỉ cười thật tươi. Nhưng trong mắt tôi, đó là nụ cười ấm áp nhất tôi từng biết. Nụ cười ấy khiến bao mệt mỏi, khó nhọc trở về số 0. Nụ cười khiến cho tất cả học sinh an lòng. Năm ấy, có lẽ là năm tôi hạnh phúc nhất.
Không biết đã đi qua bao nhiêu ngày nắng, mưa? Chỉ biết, thầy đã đồng hành cùng chúng tôi trong suốt hai năm rưỡi. Hai năm rưỡi lọc cọc đạp chiếc xe cũ ấy, hai năm rưỡi dạy dỗ lũ học sinh lớp A nghịch như quỷ. Thầy chẳng hề than vãn lấy một lời.
Các em là lứa học sinh cuối cùng của thầy, chỉ mong dạy được thật tốt, không muốn ai bị chửi mắng cả. Thầy trả lời cho câu hỏi của tôi về việc, tại sao chúng em mất trật tự mà thầy không nhắc.
Lúc ấy, tôi không hiểu. Sau này ngẫm nghĩ lại mới ngộ ra. Hóa ra, chúng tôi chính là những kẻ vô ơn bậc nhất, không hiểu nổi tâm ý của thầy giấu trong từng con chữ.
Mười ba tuổi, chỉ biết nghịch ngợm, vô ưu vô lo. Đâu biết người thầy vẫn cặm cụi chiến đấu với tuổi già và sức khỏe, ngày ngày lên lớp dạy dỗ cho những học sinh cuối cùng trong cuộc đời dạy học của mình.
Hết học kì I năm tôi lớp 8, thầy có quyết định nghỉ hưu.
Quyết định không hề vội vã, nhưng lại gây bất ngờ trong tập thể lớp. Tất cả xôn xao, và dường như có gì đó nghẹn ở trong tim, rất lạ. Dù biết, nhưng cuối cùng vẫn đến lúc phải chia tay rồi.
Ngày chia tay, tôi tặng thầy một bó hoa kẹo mút. Chính tay dính từng bông hoa, chính tay ghim từng bó mút. Có lẽ đó là bó hoa xấu nhất tôi từng làm, nhưng cũng là bó hoa mang nhiều tình cảm nhất. Cũng là bó hoa đầu tiên tôi tặng cho sự chia ly.
Thầy nghỉ rồi...
Giáo viên mới dạy thay. Bài giảng sôi động, súc tích vô cùng. Nhưng thỉnh thoảng đột nhiên ngẩn ngơ. Vẫn ngỡ thầy còn ở đây, ngay trên bục giảng, viết những con số vốn bị chê “xấu mèm” nhưng thật rất rõ ràng. Ngỡ rằng thầy vẫn sẽ đi cùng chúng tôi qua những năm tháng còn lại. Không, không còn nữa rồi!
Đó là những tháng ngày khó khăn nhất. Không có thầy ở bên cạnh dạy dỗ, không có ai cười hiền từ động viên trong những ngày khó khăn. Năm đó, tôi tụt hạng, chỉ đạt giải Ba. Đề rất dễ. Thế mà, điểm cũng chỉ đạt “nhì non”. Lúc ấy, tôi mới biết hóa ra thầy ảnh hưởng đến tôi nhiều như thế.
Lên lớp 9, ông nội dẫn tôi xuống nhà thầy. Từ đó, tôi chính thức học thêm với thầy. Chính thức bắt đầu một năm học tuy vất vả nhưng tràn đầy niềm vui. Ngôi nhà mà chúng tôi học, cũng chính là ngôi nhà thầy đã sống suốt mấy chục năm qua. Cả một đời người vất vả chỉ có một khoảnh sân nho nhỏ để phơi nắng, một căn bếp tối, lụp xụp, cái nhà xây lợp lá cọ mát rượi trong những ngày nóng bức, và cả một cây trứng cá lúc nào cũng bị lũ học sinh nhăm nhe chọc quả. Thầy bảo, như thế đã là hạnh phúc lắm rồi.
Đôi khi tôi nghĩ thầy sống sao mà giản đơn quá. Thầy chỉ cười. Không, thế đã là quá đủ rồi. Tôi không biết đủ là gì, không biết tại sao thầy có thể hài lòng. Sau đó nhiều tháng, tôi mới được nghe thầy kể về biết bao ngày khó khăn thầy đã trải qua. Đấy là những năm tháng vất vả đến bần hàn. Thầy là sinh viên nghèo, không có đủ đồ ăn nên ốm nhom ốm nhách. Trải qua một thời khó nhọc, con người luôn có khuynh hướng hài lòng với hiện tại, dù cho hiện tại ấy chỉ hơn thời khó khăn ngày xưa một chút xíu. Chính thế, thầy sống giản dị, tiết kiệm vô cùng. Từ lúc học thêm chỗ thầy, nghe thầy nói về những điều thầy đã trải qua, bất giác tôi cũng sống tiết kiệm đi nhiều lần. Không còn phung phí tiền bạc và đồ dùng như trước đây nữa.
Người ta bị ảnh hưởng bởi những người mà được coi là quan trọng. Tôi nghĩ, tôi cũng vậy.
Đôi khi tôi nghĩ, có phải thầy đã ảnh hưởng đến tôi theo một cách đặc biệt nào đó? Nghĩ nhiều lần, rồi mới phát hiện ra, thầy chính là một hình tượng mà tôi luôn khát khao muốn vươn tới, một tượng đài vĩ đại, một người mà tôi luôn mong mỏi đạt được thành công như vậy. Không chỉ là một người thầy, thầy còn là người cha, người anh, người bạn luôn lắng nghe, luôn cho những lời khuyên bổ ích nhất khi tôi cần. Thầy không chỉ dạy tôi môn Toán, thầy còn dạy tôi cách làm người, cách sống và phấn đấu để càng ngày càng tốt đẹp hơn.
Máy quay dường như đang chậm lại, từng cảnh từng nét hiện lên rõ ràng. Tôi thấy thầy đang lụi hụi trồng rau, chăm sóc con chó lông trắng đen già khụ, thấy cả chúng tôi ngày đó, trong những ngày vất vả nhưng yên bình. Tôi nghĩ, có lẽ đó là những ngày hạnh phúc và vui vẻ nhất tôi từng có. Sau này, khi bước đi trên đường đời chông gai, có thể sẽ chẳng còn ai chỉ bảo, dạy dỗ tôi tận tình như thầy đã từng, có thể sẽ chẳng có ai lo tôi liệu có ngủ đủ giấc, liệu có stress khi nhồi nhét quá nhiều. Nhưng, cố nhân từng nói, cuộc đời chỉ cần một người khiến ta ngưỡng mộ, để cả đời noi gương, cả đời thương mến. Vậy là quá đủ rồi.
Khi viết những dòng này, tôi đã là học sinh cấp III. Không chỉ hôm nay, mà còn cả ngày mai, ngày kia, nhiều ngày sau nữa, nhất định tôi sẽ tiếp tục cố gắng. Để mỗi khi gặp ai, trò chuyện cùng ai, có thể tự hào nói, tôi, là học sinh của thầy Nguyễn Văn Tâm. Có những lúc nhớ thầy, phóng vụt xe đi, tìm về ngôi nhà nhỏ cuối phố cũ với cây trứng cá xum xuê, ngồi nghe thầy nói về những điều thầy tâm đắc, về những điều thầy mong mỏi và răn dạy tôi cho đến mãi sau này. Tìm về nơi duy nhất khiến tâm hồn thanh thản, khiến cho mọi thứ phức tạp của cuộc đời trở nên dễ dàng và trong sáng hơn.
Vẫn là những ngày mùa hạ đã cũ, tôi cảm giác n
           "Những ngày mùa hạ rả rích, khi ôm sách và lắng nghe vài giai điệu phát ra từ cái radio cũ mèm, tự dưng tôi nghe thấy mấy lời da diết vang lên:
“Ngườhư mình đang xốc ba lô lên vai, đạp cái xe đạp của mình, lao đi trong nắng vàng.
Đến nơi tràn đầy kiến thức mà tôi hằng yêu kính".

                    ( Song Thu sưu tầm. Nguồn : Báo VIETNAMNET)

CHÚC MỪNG NGÀY PHỤ NỮ VIỆT NAM(20-10-2014)


NHÂN DỊP NGÀY PHỤ NỮ VIỆT NAM(20-10-2014)CHÚC CHỊ EM PHỤ NỮ XÓM "TRI ÂN CUỘC ĐỜI" LUÔN TRẺ TRUNG-XINH ĐẸP-MẠNH KHỎE-THÀNH ĐẠT & HẠNH PHÚC

                                                                                   Nhân Hưng,ngày 19-10-204
                                                                                                 Tạ Anh Ngôi