Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -

Thứ Năm, ngày 02 tháng 7 năm 2015


      LÒNG THUYỀN

 Sự sống mênh mông trải đất trời
Vạn vật cùng muông thú cỏ cây
Tạo hóa loài người là tất yếu
Thượng đế sinh ra vốn dĩ chẳng công bằng
Cây tươi tốt cây cằn gầy guộc
Hoa rạng ngời khoe sắc-hoa hắt hiu
Người mâm son- kẻ đũa mốc phận hèn
Nơi cung cửi- nơi ao tù nước đọng
Duyên đôi lứa kẻ khinh người trọng
Người đong đầy-kẻ lẻ bóng bơ vơ
Nước chảy xiết thuyền đơn không cặp bến
Bến tâm tư bến nghiã iết bến tình
Mười hai bến  biết bến nào là  yên lặng
Để thuyền đơn buông mái vít dây neo
Có bến đợi nhưng thuyền đâu dám ghé
Mãi lênh đênh giữa dòng chẩy cuộc đời
Chót ghé rồi cặp bến có được chăng
Bến đã đầy còn đâu chỗ đậu
Chen lấn nhau để vỡ nát mạn thuyền
Mạn sầy vỡ lòng thuyền đau nhức nhối
Đã đau mình đau cả thuyền kề cận
Sự đã lỡ xin có lời tạ tội
Tạ đất trời tạ cả bến thuyền ai


                           11/4/2015

Vẫn thế…?

(Mượn vần Tạ Anh Ngôi)
Bẩy chục tuổi hơn mới bớt gầy
Ngày ba bữa rươụ rượu không say
Nhà trong thung lũng nên nhiều gió
Ngõ mở bên hồ hóa lắm mây
Tuyết ở xóm xa nên ít đến
Nguyệt treo đỉnh nóc đứng mà bay
Càn khôn nhật nguyệt dù xoay chuyển
Năm ngoái năm kia vẫn thế này…?
01/07/2015
Đỗ Đình Tuân

CUỐI HẠ

 
Bầu xanh óng ả lượn vành cong
Ánh đỏ mơn man giữa cánh đồng
Ngọn nước vừa sa vào ruộng mới
Đầu nồng mới bước rạ còn đông
Mưa về tưới mát muôn cây lộc
Nắng đến thơm ngon quả ngọt nồng
Dẫu ái tình người nơi xứ sở
Mơ hoài chốn cũ vẫn thương mong.

                                                                                       VN

U TÔI- 3

Nhân 10 năm ngày MẸ đi xa- 20.5 AL năm 2005

… Năm 1971, mùa đông hình như đến sớm. Mới đầu tháng 12 mà trời đã khá rét. Sáng sớm ngày 8 tháng 12, trời se se lạnh, có mưa lâm thâm. Tôi dậy sớm, u tôi đã nấu sẵn nồi cơm nếp. Cơm vừa chín, u phi hành mỡ lên rồi rưới lên trên làm mùi bốc lên thơm lừng. Đó là thứ tôi rất thích ăn nên chắc u muốn làm cho tôi ăn trước khi lên đường đi vào chốn vô định. Từ hôm tôi nhận lệnh nhập ngũ đến nay bà u tôi đã khóc rất nhiều- bà vốn là người mau nước mắt mà. Nhưng hôm nay U vẫn lặng im làm mọi việc. Tôi hơi yên tâm một chút. Nếu lúc mình đi u lại khóc thì xấu hổ chết. Càng về sau nghĩ lại càng thấy mình trẻ con.
Ba tháng sau tại Vĩnh Phúc- chúng tôi bỏ dở chương trình học lái xe để biên chế về đơn vị chiến đấu.Ngay ngày đầu tiên đã có ½ quân số đại đội vác ba lô lên đường. Trong 4 thằng cùng huyện thì Thu đã về d66, còn Đức đã về 244. Số còn lại chúng tôi tiếp tục chờ đợi.
… Chiều 11tháng Ba, tôi rủ Ký sang chơi với Thu bên d66 vì nếu đi tắt đồng thì khoảng cách từ chỗ c tôi ra đó không xa lắm. Sang đến nơi đã thấy thằng quê được phát trang bị đi B. Gớm! Một đống tướng. Đủ cả quần áo, tăng võng, mũ tai bèo, dao găm, bi đông, hăng- gô, túi đựng cơm vắt, hộp thuốc B2 v.v… Lại còn đường sữa với lương khô nữa chứ. Mặc dù là cơ số đi B nhưng ngay lập tức nó đem ra đãi chúng tôi. Thu được phân công làm lái phụ cho xe ct Tiến Tùng ở đây. Qua Thu chúng tôi cũng biết Đức cũng chỉ làm lái phụ thôi.
Mấy thằng còn đang ngồi tán gẫu thì thằng Điểm hơt hơ hớt hải chạy tới. Nó vừa thở vừa bảo tôi: “Về ngay! Bố mày lên đấy!”. Thế là tôi tức tốc phi về. Về đến nhà thấy bố tôi và thằng em út đang ở đấy. Nhưng không phải chỉ có thế. Còn u tôi và bác Ba gái ngày mai sẽ đi tàu lên Hương Canh (bác Ba là mẹ Tiếu, cùng phố Ngái với tôi và cùng nhập ngũ một ngày, lúc ấy nó ở trung đội Phòng Hóa của trung đoàn. Bố nó với bố tôi đạp xe đi trước, còn hai bà mẹ đi tàu lên sau).

Thật sự tôi không cảm thấy vui mà chỉ thấy bối rối, nhất là trong tình hình “nước sôi, lửa bỏng” lúc ấy. Thế này mà lại phải về đơn vị chiến đấu ngay hôm nay hoặc ngày mai thì biết làm sao. Mà u tôi thì hay khóc lắm. Còn tôi thì cũng sợ nước mắt của u lắm lắm. Từ hôm tôi nhận quyết định nhập ngũ u tôi đã mất bao nhiêu nước mắt rồi.
Nỗi lo của tôi đâm ra thành sự thật! Sáng hôm sau, lại báo động. Tôi hồi hộp mong sao mình đừng có tên trong đợt này. Nhưng không! Tôi có quyết định bổ sung cho c quân y! Mà chỉ có mỗi mình tôi về bên đó, 12 giờ trưa phải có mặt. Sau khi báo cáo lại tình hình với bố tôi quyết định đạp xe sang đơn vị mới xin phép được lùi lại 1 ngày. Cũng may, bên ấy các thủ trưởng đồng ý. Thế là ngay sau đó tôi đạp xe ra Hương Canh đón u tôi.
Đối với bố mẹ tôi có thể coi như gặp may vì chỉ chậm một vài ngày nữa có lên cũng không gặp được tôi. Còn tôi vẫn lo ngay ngáy, không biết mẹ mình có chịu đựng được cuộc chia ly này không? Gặp mẹ rồi tôi cũng chưa thông báo gì cả nên mẹ tôi cũng bình thường, lại còn có vẻ phấn khởi vì thấy con trai khỏe mạnh và rắn rỏi hơn. Đón được mẹ về rồi tôi còn đưa thằng em út đi xem xe tăng, nó thích lắm.
Nhưng rồi thì cũng phải cho u tôi biết. Có lẽ vì giữ ý với chủ nhà nên u tôi không khóc lóc gì. Thấy vậy tôi cũng yên tâm hơn. Bố mẹ tôi mang lên khá nhiều quà, hình như có ý cho tôi ăn Tết muộn nên có cả giò, bánh chưng và một con gà. Trưa hôm đó các thứ được bỏ ra hết làm một bữa liên hoan với nhà cụ Tư và các đồng đội còn ở lại.
Và rồi cũng đến lúc tôi phải đi. Sau bữa cơm trưa bố mẹ tôi tiễn tôi ra đầu làng- nơi có con đường đi tắt sang Gia Du chỗ cQY của tôi đóng quân. Trời lây phây mưa bụi và khá rét. Gió căm căm thổi từ cánh đồng trống trước mặt vào làm cho cảnh vật thêm não nùng và thê lương hết sức.
Dường như đã nhìn thấy những gian khổ, hy sinh mà con trai mình sắp dấn thân vào, lại không phải giữ ý với ai nữa nên lúc tôi khoác ba- lô lên vai định đi thì u tôi bật khóc. Bà khóc như mưa như gió. Thằng em út tôi chẳng biết gì cũng khóc theo. Bố tôi vẫn lặng im nhưng đôi mắt ầng ậc nước. Tôi thì bối rối vô cùng, dỗ mẹ, dỗ em mãi chẳng được. Thật may, lúc đó có anh Triều- một trợ giáo của cHL cũng sang Gia Du đi tới. Anh động viên, an ủi u giúp tôi. Bà vừa ngớt khóc là tôi và anh Triều cất bước đi liền. Nhưng tôi chỉ đi được vài bước bà lại vật vã khóc. Thời gian không còn nữa. Tôi không dám ngoảnh lại mà nghiến răng rảo bước vượt lên. Mắt tôi cũng rơm rớm ướt.
Có thể nói không ngoa: tôi lên đường ra chiến trường trong tiếng khóc xé lòng của mẹ tôi!
Suốt những năm tháng ở chiến trường và cả bây giờ nữa, và có lẽ cả mai sau nữa không bao giờ tôi quên được tiếng khóc não nùng buổi trưa giá rét ấy. Và tôi cũng biết rằng đâu chỉ có một mẹ tôi khóc tiễn con ra trận. Đất nước này không chỉ thấm đẫm máu xương những người chiến sĩ ở chiến trường mà còn thấm đẫm bao nước mắt những mẹ già, em nhỏ đang mòn mỏi trông chờ ở hậu phương.
(Còn nữa)


Ảnh: U và con cháu. Thằng cu mà chị áo đỏ bế ngồi hàng đầu năm nay đang thi ĐH ở Thái Nguyên. Cầu mong bà phù hộ độ trì cho cháu đạt kết quả tốt.



Thứ Tư, ngày 01 tháng 7 năm 2015

Họa thơ Tạ Anh Ngôi



Thì thôi…!
(Họa đảo vận bài “Biết thế”
Của Tạ Anh Ngôi)

Biết thế thì thôi chớ có cày
Cũng đừng dọn cỏ bẩn ra tay
Đã đành công cốc bao ngày ấy
Vẫn ngại thằng cò bấy đến nay
Đao búa hung hăng nên cũng sợ
Lại qua nhũng nhẵng dễ tai bay
Chi bằng cứ đứt đuôi nòng nọc
Chẳng ếch nhái nào dính đến đây.
01/07/2015
Đỗ Đình Tuân
 
Phụ chép bài : Biết thế…

Mấy năm nuôi mộng đến hôm nay
Chả được dọn bờ chả được cày
Dẫu đã hợp đồng thuê mướn đủ
Lại còn khuyến mãi chủ quyền đây
Lỡ quên công chứng nên thua thiệt
Bởi tại tin người mới đứt tay
Biết thế cứ cày rồi cắm mạ
Chắc giờ lúa đã phất cờ…bay !
                            Nhân Hưng, 14h ngày 29-6-2015
                                             Tạ Anh Ngôi

NHỚ ĐẾN HÔM NAO

Ngày xưa chốn ấy suốt canh trường
Mải miết bơi thuyền nhớ đến thương
Mắt biếc huyền nhung bao tưởng vọng
Môi hường nét ngọc vẫn mơ lường
Con đò  lướt dọc đầm vàng súng
Mái đẩy len ngang hoa sắc vương
Ở giữa Tháp Mười nơi hội ngộ
Mơ về mộng thắm thật phi thường.
                                             VN

VẪN CÒN SAY

 
Bảy chục xuân xanh chẳng yếu gày
Ra ngoài ong bướm vẫn còn say
Trăng ngời ý ngọc vờn cơn gió
Nước biếc tứ vàng buộc bóng mây
Tuyết nguyệt mộng mơ khi nắng dãi
Chát tom mê mết lúc mưa bay
Một ngày mấy cuộc thơ cùng thẩn
Ai muốn - Về đây thử lão này !
                      Nhân Hưng, 22h ngày 26-6-2015
                                        Tạ Anh Ngôi

CHÚC MỪNG SINH NHẬT



       TRIANCUOCDOI chúc mừng sinh nhật các thành viên: NGUYỄN VĂN DỊP: 01/07;  HOÀNG MINH THẠO: 06/07;  ĐỖ ĐÌNH TUÂN 11/07;  ĐỖ ĐỨC MẠNH 14/07. Kính chúc các thày và các anh dồi dào sức khỏe, thật nhiều niềm vui và hạnh phúc.
         Trân trọng chúc mừng.

U TÔI- 2

Nhân 10 năm ngày Mẹ đi xa- 20.5 AL năm 2005

Năm 1967
Trừ ông anh cả tôi đã mất ngay khi chưa đày tuổi thì đến thời gian này u tôi có 5 con: 4 trai và 1 gái. Con em gái tôi tên là Minh và đứng thứ ba. Con bé khá xinh xắn và cực kỳ thông minh. Lại là con gái duy nhất nên nó được u tôi chiều lắm. Trong khi phân xử vụ việc giữa nó với mấy thằng con trai thì bao giờ nó cũng được thiên vị. Nó biết rất rõ thế mạnh của mình và thường xuyên tận dụng bằng cách hờn dỗi và bằng tiếng khóc của mình. Tôi nhiều lần đã bị đòn oan vì nó.
Nhưng thật không may! Sau Tết 1967 chừng hơn 1 tháng, Minh đột ngột mất vì bị TNGT do một xe quân sự chở hàng đi B đâm vào. Cả đoàn xe bị ách lại để giải quyết. Sau 1 đêm suy nghĩ, bố tôi tuyên bố: “đây là chuyện không ai muốn, với lại anh ấy đang đi làm nhiệm vụ nên gia đình tôi đồng ý không truy cứu trách nhiệm gì cả”. Ngay sau đó anh lái xe- tên là Giáp quỳ xuống nhận làm con nuôi của gia đình, còn chỉ huy đơn vị thì chân thành cảm ơn. Có lẽ anh Giáp cũng đã hy sinh ở TS vì cho đến giờ cũng chưa thấy quay về.
Em tôi mất đi, u tôi ốm liệt giường hàng mấy tháng, có nhiều lúc không ăn uống được, phải đổ nước sâm để cầm hơi. Hồi đó sâm hiếm lắm, ông tôi có mấy mẩu bằng ngón tay út phải cho vào một cái lọ và đổ gạo nếp vào để “nuôi” nó. Khi dung mỗi lần chỉ vài lát mỏng dính cho vào ấm pha trà để hãm mà thôi. Khi hồi phục lại bà vẫn buồn da diết. Tuy nhiên, sau này tôi được biết ông nội tôi đã từng xem Tử Vi cho Minh và đã tiên đoán: “Phải giữ được nó đến qua tuổi 22 thì nó mới sống lâu được. Còn từ bé đến 22 tuổi thì bất cứ lúc nào nó cũng có thể chết”. U tôi cũng biết điều đó nên có vẻ như bà đã an phận hơn và nguôi ngoai dần.
Vì chỉ có mỗi mụn con gái, không may lại mất sớm nên u tôi rất thèm khát có đứa con gái để đỡ lẻ loi trong cái gia đình toàn đàn ông, con trai. Tuy nhiên, do tuổi đã cao không thể sinh nở được nữa nên bà quyết định xin con nuôi. Gọi là con nuôi nhưng thực ra đó đều là con cái của chị em trong họ cả. Bố tôi có lẽ cũng thông cảm nên hoàn toàn ủng hộ ý định này.
Đứa đầu tiên nhà tôi đón về nuôi là cái Thơm. Nó là con của một bà em họ mẹ tôi. Đó là bà Mùi. Nhà bà nghèo lắm, cái nhà cho gần chục người mà chỉ như một túp lều vịt. Sau vài lần đi lại, trao đổi bà cũng đồng ý cho cái Thơm ra làm con nuôi cho nhà tôi. Nghe nói, ngày còn trẻ dì Mùi tôi xinh gái lắm nhưng sao tôi thấy cái Thơm chẳng xinh gì cả, được mỗi cái da trắng mà thôi. Ra ở với nhà tôi, nó được ăn uống đày đủ nên cũng khá phổng phao nhưng vẫn hơi lùn. Nó cũng thuộc loại chịu khó. Hồi ấy, nhà tôi làm xe bò nên nó hay được giao nhiệm vụ cắt cỏ bò. Tuy nhiên, tôi không thích nó lắm vì tính nó không được thật thà cho lắm. Nó lại hay chơi với mấy đứa con nhà thành phần bất hảo nữa. Có lần, mấy đứa đó rủ nhau đi ăn trộm bánh mỳ của bà Liễu. Bị phát hiện ra, bố tôi đánh nó một trận nhớ đời. Tuy nhiên, khi lớn lên làm được việc rồi bố mẹ đẻ nó lại ra xin về. Được cái nó vẫn nhớ công nuôi nấng của bố mẹ tôi nên thỉnh thoảng cũng có thăm hỏi.
Thơm đi rồi, u tôi vẫn thèm con gái lắm nên vẫn để ý tìm. Trong khi đó, dì Bảy- dì ruột tôi lại rất đông con gái. Dì tôi lấy chồng ở Từ Sơn, Bắc Ninh. Đến năm đó dì đã sinh 6 lần nhưng đều là con gái. Mà vùng đó còn phong kiến lắm nên gia đình chồng vẫn bắt phải đẻ nữa. Nghe nói nếu nuôi một đứa con trai thì sẽ đẻ được con trai. Thế là dì tôi xin một đứa bé trai về nuôi, đặt tên là Đức. Quả nhiên, sau đó dì tôi sinh được 2 đứa con trai. Cả con nuôi, con đẻ là 9 đứa nên nhà nheo nhóc lắm. Vì thế, khi u tôi đặt vấn đề “xin” một đứa về nuôi cả dì, chú đều đồng ý ngay. Cái Hiếu về nhà tôi được làm khai sinh và nhập hộ khẩu cẩn thận, mang họ Nguyễn nhà tôi chứ không phải họ Hoàng nhà bố nó nữa. Tuy nhiên, Hiếu ở nhà tôi chỉ độ 2 năm, sau đó dì chú đón nó về để bế em vì nhiều em quá. Sau này, khi chú tôi xin cho nó đi xuất khẩu LĐ ở LX lại phải về đó để đổi lại họ cho nó. Có điều hơi buồn là khi trưởng thành rồi nó chẳng đoái hoài gì đến hai bác- những người đã nuôi nấng nó mấy năm trời.


(Còn nữa)

Thứ Ba, ngày 30 tháng 6 năm 2015

NGÓNG...

'E ẤP

Em cười trong gió nghiêng nghiêng
Để quên đôi lúm đồng tiền mắt ai.......
                   *****

Đường xưa ánh nguyệt thả tơ mềm
Lối cũ sương mờ vụt gót êm
Gió sẽ sàng buông làn tóc mượt
Mây hờ hững quyện má hồng thêm
Em về bến mộng tình mong kiếm
Kẻ xuống đò mơ ước mãi tìm
Hỡi nhỏ này ơi ! hòa một nhé
Trăng cười bẽn lẽn sáng trời đêm

Diudangsacxuan'
Bình minh nón lá che nghiêng
Mắt huyền, má lúm đồng tiền ngất say


Giọt nắng tìm mong dẻo ngọt mềm
Đường xưa dạo gót nhẹ êm êm
Thênh thang lượn gió tóc buông rối
Thắm thiết mây che má ửng thêm
Lúng liếng về ai cho thỏa kiếm
Tình mơ ước đón mãi đi tìm
Em ơi dẫu vậy chung tình nhé
Để nắng tươi hồng... sáng giữa đêm
.
                                                                    VN