Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -

Thứ Hai, ngày 27 tháng 4 năm 2015

Dịch thơ Nguyễn Khuyến bài 150 *

* Bài 149 đã đăng
Bài 150

Xuân nhật hữu cảm 2
春日有感
Xuân nhật hữu cảm
已分田園十六期
Dĩ phận điền viên thập lục kỳ
沉思往事日增悲
Trầm tư vãng sự nhật tăng bi
迂疎舊学生何補
Vu sơ cựu học sinh hà bổ
老病殘年死固宜
Lão bệnh tàn niên tử cố nghi
風雨晦冥天眼閉
Phong vũ hối minh thiên nhãn bế
菊松彫謝晳人萎
Cúc tùng điêu tạ triết nhân nuy
出身幸免隨身衹
Xuất thân hạnh miễn tùy thân chỉ
若對先君尚有辭
Nhược đối tiên quân thượng hữu từ
Cảm nghĩ ngày xuân 2

Đã yên phận ở nơi vườn ruộng mười sú năm rồi
Ngẫm nghĩ việc đã qua càng ngày càng thêm buồn
Lối học cũ viển vông sống có ích gì?
Tuổi già hay đau ốm chết đi cũng phải
Mưa gió mịt mù tựa như trời nhắm mắt (1)
Cây tùng cây cúc héo rụngngười hiền triết suy tàn (2)
May mà xuất thân khoa mục được miễn đeo thẻ tùy thân (3)
Có gặp ông cha ở chín suốicòn có điều để mà thưa thốt.
1.     Trời nhắm mắt: ý nói đời loạn (?) (Liệu có ý chê trách triều đình vô trách nhiệm trước vận ệnh dân tộc ?)
2.     Người hiền triết suy tàn: Thiên Đàn thien Kinh Lễ chép: trước khi chết mấy ngày, Khổng Tử chống gậy, vừa đi vừa hát: “Thái sơn kỳ đồi hồ? Lương mộc kỳ hoại hồ?Triết nhân kỳ nuy hồ?”(Núi Thái Sơn sẽ nghiêng chăng ? Cây cao sẽ đổ chăng ? Người hiền sẽ suy tàn chăng ?)
3.     Xuất thân: lai lịch của từng người. Trong xã hôi cũ có nhiều hạng xuất thân, ví dụ: Khoa mục xuất thân (những người thi đỗ ra làm quan) nhưng hàng xuất thân (những người đi lính rồi có công được cất nhắc lên)
4.     Thẻ tùy thân: thời Pháp thuộc thực dân Pháp đánh thuế người Việt Nam theo đầu người, gọi là thuế sưu. Ai đóng thuế rồi chúng cấp cho một tấm thẻ, phải đeo luôn trong mình, gọi là thẻ tùy thân.
Đỗ Đình Tuân dịch thơ:

Mười sáu năm yên chỗ ruộng vườn
Chuyện qua nghĩ lại lại thêm buồn
Viển vông học cũ thành vô dụng
Già lão bệnh nhiều chết tốt hơn
Mưa gió mịt mù trời nhắm mắt
Người hiền vắng vẻ cảnh hoang tàn
Xuất thân khoa mục miễn đeo thẻ
Có gặp ông cha cũng đỡ phiền.
21/01/2015
Đỗ Đình Tuân

Thơ cũ đăng lại (26)


Phúc khảo

Mọi năm thi đã trượt rồi
Năm nay lại trượt buồn ơi là buồn
Nghe người xui dại xui khôn
Tôi xin phúc khảo cho con được vào
Mấy thầy niềm nở xã giao
Nhận hồ sơ lại rồi chào...biệt tăm...
Không phúc đáp chẳng hồi âm
Mong đứng mong nằm cũng chả thấy đâu
Đành chờ thi lại năm sau
Khảo thêm lần nữa cho đầu sưng to !

                                      2002

Đăng lại
26/04/2015
Đỗ Đình Tuân 

KỂ CHUYỆN VỀ MỘT BÀI THƠ

Hắn vốn là dân râu quặp chính hiệu. Nếu bạn bè Hắn đều râu quặp thì đã đành một nhẽ. Đằng này Hắn lại đánh bạn với rặt những chàng râu vểnh cao độ. Vì thế khi Hắn cung cúc ở nhà với vợ thì bạn Hắn lại tung hoành ngang dọc, bồ nọ cót kia ngang ngửa lắm. Nếu họ cứ im lìm  mà diễn xướng thì Hắn cũng không phải bận tâm và thương thân tủi phận mình. Nhưng im lìm thì làm sao tỏ rõ được oai hùm kia chứ? Đã “ đường đường một đấng anh hào” thì việc gì phải giấu diếm, nhất là với bạn mình. Vì thế, họ công khai bồ cót với Hắn và ngang nhiên rủ rê Hắn nhập cuộc khi có mặt cả vợ hắn ở đó nữa. Vốn hiểu tính vợ, hắn liếc nhìn Thị đầy ngụ ý. Thị oang oang nói rằng: "Các ông cứ tha hồ thoải mái đi”. Nhưng nhìn vẻ mặt và ánh mắt Thị, Hắn thừa hiểu rằng Thị chỉ nói thế thôi chứ nếu Hắn tấp tểnh đua đòi cùng các bạn thì hãy liệu đấy! Cho nên Hắn chỉ ậm ừ cho qua chuyện chứ chưa lần nào dám tung tẩy cùng các bạn chứ nói chi đến chuyện nếm trái cấm trong vườn địa đàng.
Rủ rê mãi không được. Các bạn Hắn liền dở bài khích bác. Nào là “ cứ ru rú xó nhà thế thì bao giờ mới biết vị ngọt ngào của quả lạ hoa thơm”. Nào là “ lúc nào cũng nhất vợ nhì giời. Thật khổ thân”…Đã đôi ba lần Hắn có ý định vượt rào nhưng chưa kịp mon men tới “ bờ dậu thưa” đã bị Thị tuýt còi tức thì. Hắn đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà sống y như từ trước đến nay vẫn sống. Lâu dần thành quen. Hắn tự cho rằng: “Sống như Hắn mới thật là thi vị. Vợ yêu con nể còn gì bằng. Hay gì cái cảnh bồ nọ cót kia vừa mệt xác, tổn thọ lại vừa bị vợ con khằn khò xem nhẹ xem thường và xóm làng đàm tiếu nữa”. Hắn thường nói với Thị như thế. Thị nghe vậy cũng yên tâm phần nào. Tuy nhiên với bản tính đa nghi như Tào Tháo, Thị vẫn bụng bảo dạ rằng “không thể tin hoàn toàn vào những gì Hắn nói”. Cho nên, Thị luôn để mắt đến Hắn.
Một sáng nọ, khi Thị đang hí húi lau chùi, quét dọn nhà cửa thì Hắn thủng thẳng đi bách bộ quanh sân, ngắm vườn tược và chậu hoa cây cảnh ra chiều thư thái lắm. Chẳng biết nguồn hứng khởi được khơi gợi từ đâu hay do cái khát khao bấy lâu bị kìm nén nó trồi lên mà bỗng dưng Hắn dài giọng ngâm nga: “ Muốn sang Thanh Dạ tầm bông Cúc / Rồi ghé Anh Ngôi bẻ nhánh Đào / Dạo bước quanh sân toan tính mãi…” Chợt có tiếng rít lên the thé “ Ái chà chà lại sắp sửa đấy! Đào Đào Cúc Cúc cái nỗi gì. Đừng có mơ!” Hắn giật bắn cả người. Miệng há ra ngơ ngác. Mắt nhìn ngay về phía Thị. Bắt gặp cái nhìn  gườm gườm, vẻ mặt đầy nộ khí của Thị, Hắn đâm hoảng. Tuy nhiên Hắn cũng kịp thời bao biện ngay:  “Em cứ bình tĩnh. Anh có ý định Đào Cúc gì đâu chỉ định làm mấy câu để trêu đùa ông Dạ ông Ngôi và bày tỏ quan điểm của mình thôi mà”. Thị thét to hơn: “Quan với chả điểm gì? Quan điểm muốn tầm Cúc bẻ Đào đấy phải không? ”Em cứ nóng vội, hãy nghe anh đọc hết bài đã nào. Quan trọng là câu kết chứ’. Thị bĩu môi, xì một tiếng rõ dài và cấm cảu. “Thì kết đi xem sao. Lằng nhằng là đừng có trách đấy!” Đã bình tĩnh hơn, Hắn đọc chậm rãi : “ Thôi thì tao ngắm cái vườn tao”. Mắt hấp háy nhìn Thị, miệng móm mém cười ra chiều đắc ý.
 Dẫu thừa hiểu rằng chính khả năng thơ phú đã cứu hắn chứ cái điều khát thèm đào cúc kia là có thật trong lòng Hắn, Thị vẫn cho qua vụ này. Tuy nhiên Thị cũng cố ý gửi tới hắn một cái nguýt dài chẳng biết là yêu hay đe dọa nữa. Còn Hắn, Hắn có cảm giác mình đã thoát hiểm trong gang tấc nên cũng thở phào nhẹ nhõm. Chứng kiến toàn bộ vụ việc này, tôi xin chép nguyên văn bài thơ ấy ra đây và đề tên tác giả hẳn hoi để làm bằng. Kẻo mọi người lại bảo là nói xạo thì oan cho tôi quá:
 “Muốn sang Thanh Dạ tầm bông Cúc
Rồi ghé Anh Ngôi bẻ nhánh Đào
Dạo bước quanh sân toan tính mãi...
Thôi thì tao ngắm cái vườn tao”
               Đỗ Đình Tuân
Mong mọi người biết chuyện có cười thì cũng cười be bé thôi để Hắn và Thị đỡ mất cái thể diện to đùng đi nhé!
 
                                                       26-4-2015
                                                                                                Song Thu

SỐNG NHANH

Tạo được chút danh chút tiếng
Chắc là ngỡ được cánh bay
Ngày vài ba nơi đậu đỗ
Miễn sao thoả nỗi vui này

Giống như thân Đào kiếp Kép
Chạy sô chố nọ chỗ này
Sống nhanh như là sống gấp
Kẻo mai tận số hết ngày

Bạn bè khuyên can vài lẽ
Những mong Người sẽ dừng tay
Nào ngờ thành nơi trút giận
Làm như lỗi tự nơi này


Thôi thì hãy như Bạn muốn
Ta về sống lại với Ta
Vẫn tin mốt mai Bạn nhớ
Đục trong thì vẫn ao nhà.

Nguyễn Xuân Hiểu

SỚM HÈ

 
Đàn chim sải cánh dọc đồng quê
Mới sớm tinh mơ đã thắm hè
Ngọn nắng đầu hôm còn ngượng ngịu
Màn sương trái vụ ngập sườn đê
Nhà nông tất tưởi vào mùa vụ
Xưởng thợ đua chen tiếng búa đe
Đổi mới đời thênh thang rộng mở
Con đường hạnh phúc đẹp sao khuê.
                                                VN

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 4 năm 2015

Dịch thơ Nguyễn Khuyến bài 148



Bài 148

Dữ  hữu nhân Đồng Tốn dạ thoại
與友人同巽夜話
Dữ hữu nhân Đồng Tốn dạ thoại
一別書齋四十年
Nhất biệt thư trai tứ thập niên
如今相對已皤然
Như kim tương đối dĩ bà nhiên
源流益遠知誰是
Nguyên lưu ích viễn tri thùy thị
策塞相争各自賢
Sách tái tương tranh các tự hiền
身健喜看君有母
Thân kiện hỉ khan quân hữu mẫu
眼花愁嘆我無天
Nhãn hoa sầu thán ngã vô thiên
將相把盞頹然
Tương tương bả trản đồi nhiên túy
不覺窗前枕藉眠
Bất giác song tiền chẩm tạ miên
Ban đêm nói chuyện với bạn là Đồng Tốn

Từ khi xa nhà học tính đã bốn mười năm
Ngày nay lại ngồi cùng nhau thì đầu đã bạc phơ
Nguồn và dòng ngày càng xa nhau biết ai là phải
Người đọc sách, người đánh cờ tranh cãi nhau 
                                              ai cũng cho mình là hơn (1)
Mừng bác còn mẹ già sức vẫn mạnh khỏe
Ngán cho tôi mắt lòa chẳng biết trời đâu
Cùng nhau đánh chén say ngả nghiêng
Thành ra gối lên nhau ngủ  trước cửa sổ mà không biết
1.     Đọc sách và đánh cờ: Sách Trang Tử: Tang và Cốc, hai người cùng chăn dê và cùng đánh mất dê. Người ta hỏi tại sao thì Tang nói là vì đọc sách; Cốc nói là vì đánh cờ. Hai người này tuy việc làm có khác nhau, nhưng cùng làm mất dê, lỗi như nhau cả. Ở đây ý nói không ai hơn ai.
Đỗ Dình Tuân dịch thơ:

Đã bốn mươi năm xa lớp xưa
Gặp nhau nay đã tóc bạc phơ
Dòng trôi đã tách xa nguồn cội
Đọc sách hơn chi kẻ đánh cờ
Mừng bác mẹ già còn mạnh khỏe
Ngán tôi mắt lóa tựa đêm mờ
Cùng nhau đánh chén cười nghiêng ngả
Trước cửa chồng nhau ngủ chỏng chơ.
19/01/2015
Đỗ Đình Tuân

TIỄN ĐƯA MỢ TRƯỞNG


Năm nay người mới 83
Sao nỡ vội vã rời xa họ hàng
Tiễn người ra cánh đồng làng
Nơi người ươm những mùa vàng bao năm !

Vẫn gần sao thấy xa xăm
Cháu con nhớ mợ âm thầm lệ rơi
Về cùng tiên tổ, đất trời
Trọn tình trần thế, người ơi, đừng buồn !


Làng Hóp 26/4/2015
(8/3/ÂM) Thanh Dạ Nguyễn

Hành trang người lính

Có gì trong hành trang người lính?
Chiếc ba lô năm tháng phủ bụi mờ
Chứa cả nắng, cả mưa, và nỗi nhớ
Ngang dọc Trường Sơn, sờn vai áo cha già

Hết chiến tranh, ba về nằm viện
Chiếc ba lô ngơ ngác nép góc buồng
Cứ lặng lẽ giữa xô bồ cuộc sống
Níu tay người khi bất chợt chạm qua.

Ngày đầu tiên bước chân đi xa
Chiếc ba lô theo con vào đại học.
Má đắn đo, sợ con mình bật khóc:
Con gái lớn rồi, ai lại khoác ba lô!

Con không buồn vì chẳng có valy
Bạn bè hay gọi con là Út Tịch,
Không bận lòng vì những điều chẳng thể,
Con hồn nhiên yêu chiếc ba lô.

Con bây giờ không còn bé thơ 
Ba đi xa, và ba lô không còn nữa
Nhưng con đã vững vàng như người lính
Ấm bên lòng hình ảnh chiếc ba lô



Ngày 8/3 Ất Mùi - Lần Giỗ Ba thứ 24
VA

Thơ cũ đăng lại (25)


 Nét quê



 



Xa quê nhiều lúc nhớ làng
Càng lên hiện đại tôi càng nhớ tre
Mùa đông chiều gió xa về
Nhớ khi bước tới bờ tre ấm làng
Xuân về mưa bụi bay ngang
Nhớ con đường nhỏ rụng vàng lá tre
Nhớ sao tịch mịch trưa hè
Mát hây hẩy gió bờ tre thổi vào
Thu về những bụi tre cao
Nhớ đêm trở gió ào ào heo may
Bây giờ làng xóm đổi thay
Vắng tre nên cũng hao gầy nét quê.


                               07/05/2002

Đăng lại 
26/04/2015
Đỗ Đình Tuân

CÁNH CÒ

 
Mênh mông sải cánh cò bay
Bình minh nắng sớm như say cánh đồng
Lúa chiêm xanh tận bờ sông
Ai đưa câu hát giữa dòng thiết tha
Mến thương tình nghĩa mặn mà
Con đò, gợn sóng, cánh hoa, điệu hò
Kinh Thày yêu đến vô bờ
Quê hương ơi sải cánh cò bao la..
                                                 VN