Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 10 năm 2014

Dịch Bắc hành tạp lục: Bài 120


Bài 120
Vinh Khải Kỳ thập tuệ xứ
榮棨期拾穗處
Vinh Khải Kỳ thập tuệ xứ
三樂人皆有
Tam lạc nhân giai hữu
如何子獨知
Như hà tử độc tri
生貧猶不恤
Sinh bần do bất tuất
老死復何悲
Lão tử phục hà bi
曠野東山下
Khoáng dã Đông Sơn 1 hạ
行歌拾穗時
Hành ca thập tuệ thì
賢名留此地
Hiền danh lưu thử địa
天古起人思
Thiên cổ khởi nhân tư
Dịch nghĩa: Nơi Vinh Khải Kỳ mót lúa
 
Ba niềm vui của ông, mọi người đều có
Sao chỉ mình ông biết ?
Sống nghèo còn chẳng đoái nghĩ
Già chết lại buồn chi ?
Cánh đồng bát ngát bên núi Đông Sơn
Vừa ca vừa mót lúa
Tiếng người hiền lưu lại đất này
Xưa nay người ta nhớ

Dịch thơ: Nơi Vinh Khải Kỳ mót lúa

Ba vui ai cũng có
Sao chỉ mình ông hay
Sống nghèo khỏi lo nghĩ
Già chết buồn chi đây ?
Cạnh Đông Sơn đồng rộng
Mót lúa ca suốt ngày
Tiếng người hiền lưu lại
Mãi mãi trên đất này.

                    Đỗ Đình Tuân
                       (dịch thơ)
Chú thích:
*Vinh Khải Kỳ: một ẩn sĩ đời Xuân Thu. Sách Liệt tử chép: "Khổng Tử đi chơi, thấy Vinh Khải Kỳ ở ngoài đồng vừa đi vừa hát bèn hỏi: "Tiên sinh có điều gì vui mà hát thế?". Vinh Khải Kỳ đáp: "Tôi có rất nhiều điều vui: vui được làm người, quí hơn muôn vật; vui được làm người đàn ông, quí hơn đàn bà; vui được sống lâu 90 tuổi, không chết non. Đó là ba điều vui vậy."
*Thập tuệ: mót lúa, cũng là tên một bài ca.
1.Tên núi thuộc tỉnh Triết Giang
30/7/2014
Đỗ Đình Tuân

VU VƠ


Vu vơ nhớ một nụ cười
Lại vu vơ nhớ một thời xa xưa
Cái thời cắt cỏ bắt cua
Tắm chung một khúc sông quê mát lành
Nắng vàng trong vắt rung rinh
Mưa giăng như ngọc long lanh sáng ngời
Heo may xao xuyến bồi hồi
Cánh hoa hé nở đầy vơi ngọt ngào
Trăng ngà nghiêng bóng chênh chao
Cho ai tha thiết ai nao nao tình

Giờ trăng sáng cũng mần thinh
Mưa tuôn nắng trải cũng hình như không
Hoàng hôn ngả xuống bến sông
Chiều ngăn ngắt tím cánh đồng gió đưa
Mong manh chiếc lá cuối mùa
Vời trông trời đất tàn thu mất rồi

                 25-10-2014
                 Song Thu

HÀ NỘI VÀ NÚI RÁC

 
Nội vừa xây bao núi rác
Vệ sinh đệ nhất không tiền bạc
Môi trường nhuốm bẩn thêm thê thảm
Ngọn cỏ điêu tàn làn gió ác
Bụi cuốn đô thành mùi bốc ninh
Bây giờ kiếm chỗ nơi nào khác
Quê mình lại đẹp với văn minh
Đất nước vươn vai vào đổi mới.
                                           VN

Thứ Sáu, ngày 24 tháng 10 năm 2014

NHỮNG BÔNG HOA MỚI NỞ HÔM NAY :


Dịch Bắc hành tạp lục: Bài 119



Bài 119
Hoàng Châu trúc lâu
 
黃州竹樓
Hoàng Châu trúc lâu
合圍巨竹遍郊衢,
Hợp vi cự trúc biến giao cù,
曾有前人建此樓。
Tằng hữu tiền nhân 1 kiến thử lâu.
舊址何時成白地,
Cựu chỉ hà thì thành bạch địa,
遺文從古記黃州。
Di văn 2 tòng cổ ký Hoàng Châu
後人徒有千年感,
Hậu nhân đồ hữu thiên niên cảm,
當日曾無隔歲謀。
Đương nhật tằng vô cách tuế mưu 3.
惟有長江巧收拾,
Duy hữu Trường giang xảo thu thập,
一成一毀盡東流。
Nhất thành nhất huý tẫn đông lưu.
Dịch thơ: Lầu trúc ở Hoàng Châu

Vòng quanh trúc lớn mọc chen nhau
Từng có người xưa dựng trúc lầu
Nền cũ ngày nào thành đất trắng
Văn xưa còn chép rõ Hoàng Châu
Người sau cảm chuyện nghìn năm trước
Giờ có người nào tính kế sau
Chỉ có Trường Giang là khéo nhặt
Cái thành cái hủy cuốn dòng sâu.

                                  Đỗ Đình Tuân
                                                    (dịch thơ)
Chú thích:
*Hoàng Châu: tên đất, nay là huyện Hoàng Cương, tỉnh Hồ Bắc.
1. Người thời trước, chỉ ông Vương Vũ Xứng, nhà thơ đời Tống, khi bị trích ở Hoàng Châu, có làm cái lầu bằng trúc tại đây và làm bài thơ nhan đề là Hoàng Châu trúc lâu ký.
2. Chỉ bài văn của Vương Vũ Xứng.
3. Tính việc năm sau. Trong bài ký trên, tác giả có nói "Trong bốn năm phải bôn tẩu không nghỉ, chưa biết sang năm lại đi nơi nào, há sợ lầu trúc này dễ hỏng nát sao ?".
30/7/2014
Đỗ Đình Tuân

SỐNG CHUNG VỚI LŨ


Nào ai muốn sống chung cùng lũ
Lốc xoáy thời gian, xoay giấc ngủ
Gió cuộn ngang trời mây xám xịt
Mưa rơi giữa ruộng tàn đu đủ
Sông gầm cuộn sóng nỗi gào lên
Tiếng thét trào dâng vang tiêng hú
Mặt đất quay cuồng tựa đảo điên
Triền miên nước xối nơi vũ trụ.
                                    VN

Thứ Năm, ngày 23 tháng 10 năm 2014

Dịch Bắc hành tạp lục: Bài 118


Bài 118

Đồ trung ngẫu hứng
途中偶興
Đồ trung ngẫu hứng
山下喬松松下墳
Sơn hạ kiều tùng, tùng hạ phần
纍纍都是古時人
Luy luy đô thị cổ thời nhân
自由自在不知死
Tự do tự tại bất tri tử
花落花開無限春
Hoa lạc hoa khai vô hạn xuân
伏臘子孫空酹酒
Phục lạp 1 tử tôn không loại tửu
世間富貴等浮雲
Thế gian phú quí đẳng phù vân
百年到底皆如是
Bách niên đáo để giai như thị
回首芒芒一片塵
Hồi thủ mang mang nhất phiến trần.
Dịch nghĩa: Ngẫu hứng giữa đường
 
Dưới chân núi là thông cao, dưới tàn thông là mồ mả
Ngổn ngang gò đống, đều là người xưa cả
Tự do tự tại không biết là đã chết
Hoa rụng hoa nở, mùa xuân vô hạn
Đến tiết phục lạp, con cháu uổng công tưới rượu xuống đất
Giàu sang trên đời như mây nổi
Trăm năm rốt cuộc đều như thế
Quay đầu nhìn chỉ thấy một áng bụi mịt mùng

Dịch thơ: Ngẫu hứng giữa đường

Ngổn ngang gò đống dưới rừng thông
Dưới núi tùng cao mộ dưới tùng
Tự tại tự do không biết chết
Hoa tàn hoa nở xuân vô cùng
Giầu sang trần thế như mây nổi
Phục lạp cháu con phí rượu nồng
Rốt cuộc trăm năm đều thế cả
Ngoái đầu gió bụi mịt mờ trông.
Đỗ Đình Tuân
(dịch thơ)

Chú thích
1.Phục là tiết thuộc mùa hạ; lạp là tiết chạp mùa đông. Ở Trung Hoa, hàng năm, đến hai tiết này nguời ta thường làm lễ tế mồ mả tổ tiên, rót rượu xuống đất để xin phù hộ.


29/7/2014
Đỗ Đình Tuân

Chia sẻ sau ngày 20 tháng 10


Ước gì trên những dặm dài
Gió thôi làm nón không quai chòng chành
Ước sao những sóng khuynh thành
Không gây đổ quán xiêu đình riêng ai.
23/10/2014
Đỗ Đình Tuân

THỜI TIẾT NGÀY MAI



Phập phồng thời tiết ngày mai
Những điều dự báo đúng sai thế nào
Gió mưa...chuyện của trời cao
Lão nông lòng dạ nôn nao, phập phồng !...


23/10/2014
Phố Quê Chiều Muộn
THANH DẠ NGUYỄN

XUÂN ĐANG TỚI


 

Tiết lạnh đầu mùa đã chuyển đông
Nhầm sao vội vã đến phiền lòng
Bầu trời xám xịt đầy mưa gió
Mặt đất hanh khô mấy đợi mong
Rét buốt đang về trên cửa bắc
Muôn hoa đã đến có hoài không
Xưa nay mai mận mừng xuân mới
Điều khiển bây giờ mới có công.

                                      VN