Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Ở BIỂN NHA TRANG

Dầm mình trong biển Nha Trang
Giật mình nghe sóng nhà giàn DK
Vẳng vần thơ CHẾ*xót xa
Thương người cứu nước không nhà ngủ hang **

thanhdalanghop 7-2011
--------------------------------------


*CHẾ LAN VIÊN:
** tôi đến Nha Trang ngắm trời biển đẹp
có hay đâu hang Pắc bó gió lùa

HÌNH ẢNH TRI ÂN TẠI ĐÀ LẠT









Những ngày cuối tháng 7/2011, cuộc gặp Tri Ân phía Nam diễn ra tại Đà Lạt nhân dịp đám cưới cháu Hồng Nhân - con gái anh Nguyễn Duy Nghị. Cũng trong dịp này, Dự án 1044 đã trao máy tính cho anh Nguyễn Xuân Thảo.
QUÊ HƯƠNG TUỔI THƠ !

Quê hương sâu thẳm cõi lòng,
Dẫu đi muôn dặm vẫn không xa rời.
Quê hương ấm áp tình người ,
Tuổi thơ gắn bó muôn lời yêu thương .

Quê hương hoài niệm vấn vương ,
Bờ tre, bến nước,con đường ven đê .
Bến đò ,quán chợ,đi về ,
Liêu siêu vách đất tình quê mặn nồng .

Đêm trăng đổ nước nghiêng đồng,
Hẹn hò đôi lứa một lòng thủy chung .
Trăng vàng vui bước đi cùng ,
Đêm về khắc khoải dầu lòng tương tư .

Quê hương ơi! Tuổi ấu thơ,
Bao năm xa cách vẫn chờ…đợi…mong…
Tuổi thơ dấu kín trong lòng ,
Mang theo nỗi nhớ đi cùng tháng năm !...
                        
                            M.T
                Đông Triều 8-2011

CHUYỆN BẠN BÈ TÔI

THÀY... SỐ- 5

       Tôi cũng không nhớ nổi là sau bao nhiêu lâu nữa nhưng có lẽ cũng phải mất hàng năm kiên trì chiến đấu hắn mới đóng được chừng gần hai ngàn viên gạch. Nhìn đống gạch cứ hàng ngày đày lên hắn hý hửng lắm: “Kiểu này đóng cố thêm vài trăm viên rồi bán đi cũng được ít tiền để mua ngói”. Tôi thì lắc đầu lè lưỡi: “Vừa vừa thôi không thì đóng gạch xong không còn sức mà làm gì nữa đâu”. Nói vậy nhưng khi thấy số gạch đã hòm hòm, hắn cũng thôi không đóng nữa. Chắc cũng “oải” quá rồi.
Vật liệu đã hòm hòm, hắn quyết định làm nhà. Và thế là huy động tất cả những gì tích cóp được cùng với sự giúp đỡ của anh em, bè bạn hắn đã xây được 2 gian nhà tường gạch ba- banh, mái ngói. Quãng cuối năm 80, có một ngôi nhà như thế cũng khá là “oách” rồi. Như các cụ đã nói “có an cư mới lạc nghiệp”. Ổn định được chỗ ăn, chỗ ở đàng hoàng rồi người ta mới có thể tích lũy và sắm sửa những thứ khác cho cuộc sống. Và đúng là thế thật. Không phải canh cánh lo về cái nhà, đồng lưong của hắn giờ để sắm sửa thêm vật dụng nên trong nhà dần dần cũng có thêm các vật dụng cần thiết. Các con- bây giờ thêm 1 đứa con gái nữa là 3- cũng đã lớn dần lên. Nhà dã có bát ăn, bát để. Giai đoạn lầm than nhất trong cuộc đời hắn dường như đã trôi qua. Hắn đã có thể mơ đến một tương lai tươi sáng hơn. Dạo này về gặp hắn đã thấy hắn bắt đầu có da, có thịt và cái cười cũng đỡ méo mó hơn.
          Cứ ngỡ cuộc đời một SQ “bộ đội xóm” cứ thế êm đềm trôi qua thì đùng một cái, hắn lại nhận được quyết định phục viên. Thật tình, tôi cũng khá bất ngờ khi biết tin này. Cứ tưởng với khả năng của hắn, hắn sẽ được trọng dụng, sẽ phát triển và biết đâu lại lên được huyện trưởng, huyện phó. Nhưng ai mà lường hết được mọi chuyện. Sau này tôi mới biết rõ hơn: hắn làm được việc nhưng cũng là cái thằng gai ngạnh. Giống đời, thằng nào mà cái đầu không chỉ để đội mũ thì thường đa sự, gặp việc không vừa mắt là phát biểu thẳng tưng rồi phê phán, góp ý này nọ. Tất nhiên là với mục đích hết sức trong sáng- muốn làm cho công việc được trôi chảy hơn, tốt đẹp hơn song vẫn bị đồng loại chụp cho cái mũ kiêu căng, gai ngạnh… Lại quá tự tin vào mình, không thèm “nhập” vào dây, vào rợ nào nữa thì ra đi sớm là phải. Hắn thì chỉ cười buồn: “Đúng là tao không có số làm quan”.

     Thực tình, lần xuất ngũ này cũng làm cho hắn cảm thấy hẫng hụt mất một thời gian. Nói gì thì nói, ở nhà quê có cái mác “thoát ly” hay sỹ quan nó cũng oai oai một tý, bọn quan xã nó cũng nể mặt hơn so với đám dân đen. Đã thế, thu nhập lại khá ổn định, dẫu rằng đồng lương có thấp một tý nhưng còn có đồng ra, đồng vào, muốn mua sắm cái gì cũng dễ dàng hơn bà con nông dân.
           Tuy nhiên, hắn cũng chẳng có nhiều thời gian để gặm nhấm nỗi buồn bởi cái đoàn tàu ở đằng sau còn khá nặng. Sự nghiệp xây dựng kinh tế vừa mới manh nha, bước đầu đi vào ổn định nay lại chuyển hướng nên có phần chung chiêng rất cần bản lĩnh của hắn. Thế là hắn lại lao vào công việc. Bây giờ thì hắn đã dứt hẳn nghề rèn rồi mà chỉ chuyên tâm vào làm ruộng mà thôi. Thực ra, các kỹ thuật của nhà nông VN ta cũng không có gì phức tạp lắm nên với đầu óc của mình, chỉ đôi, ba năm là hắn đã trở thành một lão nông tri điền. Ngoài làm ruộng, hắn còn chú trọng đến canh tác trên cái vườn nhà. Về vụ này, mặc dù chẳng biết mô tê răng rứa cái chi chi song tôi cũng nhiệt tình khuyến khích hắn, lại còn viện dẫn ra cái câu mình nghe lỏm được từ sách vở: “Các cụ bảo: “Thứ nhất canh trì, thứ nhì canh viên, thứ ba canh điền”. Mày có cái vườn đẹp thế này cứ chuyên tâm vào đó sẽ có kha khá tiền đấy”.
          Cũng may, khi xin chuyển đến chỗ mới hắn được một diện tích khá rộng (hình như hơn 2 sào) cho nên ngoài diện tích làm nhà, làm sân  thì còn một cái vườn khá rộng. Theo phương châm lấy ngắn nuôi dài, hắn quyết định trồng rau màu trước, mà chủ yếu trồng các loại rau có giá trị cao như súp lơ, cần tây v.v.... Đất tốt, chịu khó chăm bón, phân gio, bắt sâu, làm cỏ v.v… nên rau nhà hắn tốt lắm, trông rất thích mắt. Song cũng phải nói thật là trồng rau so với trồng lúa thì vất vả và tỷ mẩn hơn nhiều. Nhưng với động lực duy nhất là kiếm tiền thì có mệt cũng phải làm và hắn đã làm khá tốt. Trong vụ này phải kể đến công lớn của vợ hắn. Vẫn nhỏ bé, mảnh mai, lại dính bệnh hen suyễn sau ba lần sinh nở nhưng dường như sức lực ở con người này là vô tận. Hầu như lúc nào tôi thò mặt đến nhà hắn cũng thấy cô ta đang làm một việc gì đấy. Đúng là một hình mẫu điển hình của người phụ nữ nông dân VN.

          Nhờ tích cực, cần mẫn như vậy, mấy năm sau khi làm nhà cuộc sống của gia đình hắn đã mát mặt hơn nhiều. Nhưng hắn có phần không vui vì 2 thằng con trai của hắn không mặn mà lắm với việc học tập. Nói cho công bằng, về mặt IQ của chúng không đến nỗi nào, thằng thứ hai lúc hơn chục tuổi cũng đã đánh cờ ngang ngửa với bố. Nhưng có lẽ lúc chúng bắt đầu đi học và cả tuổi thơ của chúng là những tháng ngày gian nan, nghèo khổ nhất của gia đình nên sự học của chúng không được bố mẹ quan tâm. Ngoài ra, có lẽ cũng đã hình thành trong chúng tâm lý học giỏi cũng chẳng làm gì (bố chúng ngày xưa học giỏi có tiếng mà giờ thì cũng chỉ thế này. Vậy nếu chúng có học giỏi bằng bố thì cũng chỉ được như bố là cùng chứ gì!). Thế cho nên chúng không thích học mà chỉ thích chơi. Biét hắn buồn, tôi động viên: “Xét cho cùng, có học rồi thì cũng phải học một cái nghề gì đó. Vì vậy, bọn chúng không thích học thì cho chúng đi học nghề”. Có vẻ bọn trẻ cũng thích như vậy nên khi bảo cho đi học lái xe là chúng vỗ tay nhiệt liệt. Và định hướng đó cũng có kết quả không đến nỗi nào.
          Cho đến giờ, thằng lớn đã có 2 con, thu nhập cũng khá. Khi thấy con đi làm đã có tiền, hắn cắt ra một nửa khuôn đất chia cho nó. Ban đầu, nó cũng xây một gian nhà nhỏ- tất nhiên bằng các loại vật liệu tốt hơn ngôi nhà của bố mẹ nhiều. Dần dà, nó làm thêm và đến Tết vừa rồi tôi về thấy ngôi nhà cũ đã nâng tầng. Bên dưới thì nối ra thêm 2 gian làm phòng bếp và công trình phụ. Nói chung khá ổn.
          Thắng thứ hai cũng theo học nghề lái xe. Sau mấy năm ôm xe nay cũng đã lấy vợ, có 1 con và đang ở chung với bố mẹ.
          Riêng con bé con gái út thì hắn nuôi chí quyết tâm cao là sẽ cho con học hành đến nơi đến chốn. Thực ra, khi cháu nó bắt đầu đi học thì cuộc sống gia đình hắn đã dễ thở hơn nên hắn đã quan tâm hơn đến việc học hành của con. Ngoài giờ cày cuốc hắn đã dành thời gian phụ đạo cho con nên con bé học cũng được. Tuy nhiên, khi đi thi ĐH thì cũng chỉ đủ điểm vào cao đẳng. Sau khi tốt nghiệp một trường CĐ ở Quảng Ninh, hắn xin cho con về làm ở Cty Trúc Thôn ngay quê nhà. Con bé làm việc ở Phòng kinh doanh, có tháng bán được nhiều hàng, được công ty thưởng đến hàng chục triệu. Hắn bảo: “Con nhà nông. Được thế này cũng là tốt lắm rồi!”. 

         (Còn nữa)

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

THẦM MONG THĂM LẠI TRƯỜNG SƠN

Muốn vào thăm lại Trường Sơn
Thăm con cua đá, khoai môn, suối ngàn.
Vào thăm lại những dấu chân
In trên vách đá rêu trơn thủa nào
Gập ghềnh bước thấp, bước cao
Đá tai mèo sắc đâm vào bàn chân,
Vẫn đi giữ vững đoàn quân
Ba lô con cóc mấy lần trĩu vai
Hành quân đánh giặc đường dài
Vượt bao đèo dốc chông gai bão bùng.
Vào thăm trái vả, quả sung
Măng le, hoa chuối bạn cùng với ta
Nắng mưa rừng núi là nhà
Võng tăng làm chiếu theo ta hàng ngày


 
Vào thăm rau lá tàu bay
Tai chua, trái bứa đậm say tình người
Vẫn vui đời lính hát cười
Nghĩ mình sống giữa đất trời đầy hoa
Trường Sơn vang rộn tiếng ca
Át đi bom đạn chan hòa tình thương.
Vào thăm rừng trúc, rừng bương
Rừng bằng lăng trắng bên đường hành quân.
Vào thăm lèn đá trú chân
Anh em đồng đội quây quần bên nhau
Người ra bên suối hái rau
Người ngồi băng lại vết đau chưa lành.
Vào thăm dốc Nguyễn Chí Thanh
Chim kêu, vượn hót trên cành cây cao
Suối sâu thác đổ ào ào
Cá say bơi lội lao xao rộn ràng.
Vào thăm lại dốc ba thang
Quân đi như đứng xếp hàng nối nhau
Trùng trùng, lớp lớp trước sau
Gót chân người trước, người sau đụng đầu
Ba lô nặng trĩu vai đau
Nấc thang từng bước lên cao lưng trời
Chân chồn lưng đẫm mồ hôi
Vẫn nghe ríu rít tiếng cười vui sao.
Chênh vênh ngay trước đỉnh đầu
Dốc năm thang đứng, đón chào đoàn quân
Trên cao, vách đá mây vần
Dưới sâu, vực thẳm mấy lần hiểm nguy
Việc quân ta phải quyết đi
Ba thang đã vượt, sợ gì năm thang!
Qua rồi lòng dạ xôn xang
Trường Sơn có phải thử vàng đó không ?


 
Vào thăm Xê-Noọng, Xê-Công
Rừng Thông, Sông Bạc,Bản Long, Mường Pìn
Tà Lê, Tha Mé, Băng Hiêng
Bản Đông, Thà Khống, Mô Phiên, Chà Vằn
Mường Noòng, Đường Chín, Xê Pôn
Bờ Le, Tăng Cát, Cô Tiên, Chà Lì
Đèo Phu La Nhích, Văng Mu
Cha Lo, La Hạp bom thù chặn ta
Trời đêm pháo sáng chói lòa
Đỉnh đèo vẫn hát bài ca mở đường
Gian nguy càng lắm yêu thương
Quyết tâm đào xúc san đường nhanh hơn.

Vào thăm Linh Cảm, Xuân sơn
Pháo xe nườm nượp, đường trơn, phà đầy
Thăm phà Long Đại bom rơi
Tối tăm mù mịt, đất trời chuyển rung
Ngã ba Đồng Lộc anh hùng
Những cô gái trẻ xung phong giữ đường
Quản chi tan thịt, nát xương
Đếm bom, lấp hố thông đường xe qua.
Lùm Bùm cua lượn chữ A
Dốc quanh sườn núi mưa sa đường lầy
Cổng trời đá đứng ai xây
Đường đi ẩn hiện trong mây chập trùng
Bãi Dinh trận địa phòng không
Giữ đường đánh giặc chiến công lẫy lừng.
Vào thăm đồng đội yêu thương
Đơn côi nằm lại tuyến đường năm xưa
Âm thầm dầu dãi nắng mưa
Chiến tranh kết thúc vẫn chưa biết gì,
Mịt mùng giữa chốn sơn khê
Biết bao giờ mới được về quê hương?
Ngày đêm vẫn bám giữ đường
Ngậm ngùi gối đất, nằm sương lạnh lùng!
Vào thăm bà mẹ Lào Thưng
Lào Lum, Lào Sủng làm nương nhọc nhằn
Mối tình cá nước quân dân
Vì đường mẹ đã mấy lần rời xa
Bản Lào vắng vẻ hoang sơ
Cây Chăm Pa đứng ngẩn ngơ đợi người.
Qua rồi thủa đó mẹ ơi!
Trường Sơn hùng vĩ đất trời của ta
Bản Lào rực rỡ Chăm Pa
Hương thơm ngào ngạt bản nhà mừng vui
Trăng lên tỏa sáng núi đồi
Trường Sơn một giải đẹp tươi lạ thường...

Bây giờ tóc đã pha sương
Muốn vào thăm lại tuyến đường năm xưa
Ngẫm mình biết đến bao giờ
Khó khăn nên mới mượn thơ thăm đường
Trường Sơn biết mấy yêu thương
Một thời đánh Mỹ ta - đường bên nhau
Thủy chung tình nghĩa trước sau
Trường Sơn hát mãi những câu quân hành
Đường mòn - đường "Hồ Chí Minh"
Con đường huyền thoại mối tình Nước Non ./.
Chí Linh,ngày 27 tháng 7 năm 2011
Nguyễn Văn Thế

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

Thiền sư và cô lái đò


Cô lái đò đưa khách qua sông. 
Đò cập bến cô lái thu tiền từng ngườì,
* Sau hết đến nhà sư.

Cô lái đò đòi tiền "gấp đôi."

Nhà Sư ngạc nhiên hỏi vì sao?
Cô lái mỉm cười:
- Vì Thầy nhìn em…

Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.



* Một hôm nhà sư lại qua sông.

Lần nầy cô lái đòi tiền "gấp ba."

Nhà sư hỏi vì sao?

Cô lái cười bảo:

- Lần này Thầy nhìn em dưới nước.

Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.



* Lần khác nhà sư lại qua sông.

Vừa bước lên đò nhà sư nhắm nghiền mắt lại đi vào thiền định.
Đò cập bến cô lái đò thu tiền "gấp năm" lần.
Nhà sư hỏi vì sao?

Cô lái đáp:

- Thầy không nhìn nhưng còn nghĩ đến em.

Nhà sư trả tiền và lên bờ.



* Một hôm nhà sư lại qua sông.

Lần nầy nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò…

Đò cập bến, nhà sư cười hỏi lần này phải trả bao nhiêu?

Cô lái đáp:

- Em xin đưa Thầy qua sông, không thu tiền.

Thiền sư hỏi:

- Vì sao vậy?

Cô lái cười đáp:

- Thầy nhìn mà không còn nghĩ tới em nữa…

Do vậy em xin đưa Thầy qua sông mà thôi...

 
Nói một cách khác - (mọi sự từ TÂM mà ra)

Sống ở đời chỉ có chữ TÂM là đáng quý!

Một phút suy tư: Chữ TÂM

Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.

Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người:

- Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngả, đảo điên.

- Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.

- Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù..

- Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.

- Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá …

Cho nên , ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn:

- Đặt trên tay để giúp đỡ người khác.

- Đặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.

- Đặt trên trán để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.

- Đặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.

- Đặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.

- Đặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em, chị em.

Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có Tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi người.

THƯỢNG TỌA
( VA sưu tầm và giới thiệu)



Thủ phạm gây mệt mỏi



Thiếu ngủ không phải là nguyên nhân duy nhất khiến bạn cảm thấy mệt mỏi. Hãy khắc phục 6 thói quen sinh hoạt dưới đây để nạp điện cho cơ thể của bạn.
1. Đối mặt với quá nhiều sự lựa chọn

Buổi sáng mặc bộ nào, buổi tối xem TV kênh nào… con người mỗi ngày phải đưa ra rất nhiều sự lựa chọn khác nhau. Thực tế để đưa ra một quyết định cần rất nhiều tinh thần, điều này sẽ dẫn đến mệt mỏi. Suy nghĩ nhiều khi làm giảm sự tự tin khiến ta cảm thấy khó khăn. Một điều tra cho thấy, so với người dạo phố theo ý muốn thì những người quyết định mua đồ dễ cảm thấy mệt mỏi hơn. Vì vậy, nếu bạn thường xuyên bận đàm phán công việc, tạm thời không nên đưa ra bất cứ quyết định quan trọng nào.
Giải pháp: Với những quyết định không quan trọng như dùng bữa, chọn món hãy dựa vào cảm giác đầu tiên của bạn. Đối với quyết sách quan trọng như mua nhà, chọn trường, thanh toán hóa đơn, hãy liệt kê ưu khuyết điểm của từng lựa chọn rồi để sang một bên, hãy dựa vào trực giác của bạn để đưa ra lựa chọn cuối cùng. Trực giác sẽ giúp bạn đưa ra những quyết định sáng suốt.


2. Điện thoại, máy tính luôn trong tình trạng kết nối
Liên tục giữ liên hệ với bên ngoài giúp bạn xử lí công việc kịp thời nhưng bạn lại luôn trong trạng thái căng thẳng, hoóc môn nội tiết gia tăng khiến bạn dễ mệt mỏi, tinh thần không tập trung. Nếu tình trạng này kéo dài khiến cơ thể không ngừng trao đổi ảnh hưởng đến hệ thống miễn dịch.
Giải pháp: Nếu bạn không thể ngừng làm việc khi đã hết giờ, hãy sắp xếp một thời gian nghỉ ngơi như khi dùng cơm với mọi người hãy tắt máy điện thoại. Có thể thông báo với đồng nghiệp bạn sẽ kiểm tra và xử lí công việc vào một thời gian khác. Khi đã hình thành một lịch trình công việc cố định bạn sẽ phát hiện bản thân không cảm thấy đã bỏ qua công việc.

3.Thiếu Magie

Cơ thể cần một lượng magie thích hợp để tiêu hóa thức ăn. Tuy nhiên có đến 65% nữ giới không thể hấp thụ đủ lượng chất này trong những bữa ăn hằng ngày. Lượng magie cần hấp thụ là 320mg mỗi ngày.

Giải pháp: Ăn nhiều hạt bí, đậu, hạch quả, yến mạch, các loại cá và rau xanh.


4. Bạn là bầu tâm sự phiền muộn của nhiều người

Bạn bè không những khiến hóa đơn điện thoại của bạn cao vời vợi mà họ còn thường xuyên tâm sự những suy nghĩ tiêu cực khiến hoóc môn áp lực trong cơ thể dư thừa. Khi bạn không thể giúp đỡ họ những vấn đề này bạn sẽ càng khổ tâm hơn.

Giải pháp: Khuyến khích bạn không có nghĩa là luôn phải lắng nghe họ. Khi bạn cần lôi họ ra khỏi những rắc rối, không phiền cho họ biết họ cần phải tự giải quyết những vấn đề hóc búa này.

 
5.Thể trạng chưa đủ thẳng

Virginia - một nhà trị liệu người Mỹ cho hay: “Khi cúi xuống, ngực sẽ nén phổi khiến lượng không khí được hít vào ít hơn khiến não thiếu oxy, trở nên mơ hồ. Khi cơ thể hướng ra phía trước 2.5mm, cơ bắp cần tiêu hao gấp đôi để hỗ trợ nâng đầu.” Vì vậy khi tinh thần không thoải mái các bộ phận cơ thể sẽ tạo nên sự căng thẳng cho cơ bắp ở lung và cổ khiến thể lực giảm xuống.

Giải pháp: Mỗi ngày cách vài tiếng nên kiểm tra trạng thái cơ thể. Thẳng lưng, để vai, tai và đùi theo một đường thẳng. Sau một thời gian bạn sẽ thấy tư thế này khiến cơ thể trở nên thoải mái tự nhiên.


6. Bàn làm việc lộn xộn

Nguy cơ của việc lộn xộn trên bàn làm việc không đơn giản như việc không tìm thấy một phần tài liệu. 90% nhân viên văn phòng cho biết, sự lộn xộn trên bàn làm việc khiến họ cảm thấy bực bội, khó tập trung tinh thần

Giải pháp: Vứt bỏ những vật dụng không dung đến hoặc bỏ gọn lại, sắp xếp tài liệu vào hộp giấy. Bày trí những vật trang sức nhỏ đẹp như hộp nến, cây xanh.

Theo - Dân Trí
VA sưu tầm và giới thiệu








CHUYỆN BẠN BÈ TÔI

THÀY ... SỐ- 4

      Để làm được một ngôi nhà trong điều kiện của hắn những năm đó thực ra không hề đơn giản bởi thu nhập của vợ chồng hắn chỉ tạm đủ nuôi con, có dư cũng chỉ dư chút ít nếu thật là tằn tiện. Vì vậy, điểm mấu chốt trong cái ké hoạch ấy là phát huy cao độ sức lực của mình, càng ít phải mua càng tốt, đại khái là “tăng xin giảm mua, tích cực lao động”.
Trong các thứ vật liệu dựng nhà thì cái đầu tiên và tốn kém nhất là gạch, sau đó là ngói, tre gỗ, xi- măng, cửa giả. Ngói và xi măng thì buộc phải mua rồi (không làm được, chứ nếu làm được chắc hắn cũng sẽ làm). Cây que xin đằng nhà vợ trong làng Ngái. Làng Ngái có tiếng nhiều tre pheo nên chắc cũng xin được vài chục. Thợ thuyền thì lão anh vợ có thể giúp một tay, kéo thêm vài an hem nữa cũng đủ dựng được nhà.. Tóm lại, khoản nặng nề nhất trong kế hoạch làm nhà của hắn là gạch xây.. Tiền để mua gạch nung thì dĩ nhiên là hắn không có nên hắn quyết định sẽ đóng gạch ba- banh để xây nhà (cho đến giờ tôi cũng không hiểu xuất xứ của tên gọi đó?).
Theo tính toán của hắn, để làm ngôi nhà 2 gian cần khoảng hơn 1000 viên (gạch ba- banh- loại gạch đóng bằng vôi+ cát, kích thước khá to, chừng 20x30x15 cm). Nếu mỗi tuần tranh thủ đóng được 50 viên thì khoảng 4 đến 5 tháng sẽ đủ gạch. Vật liệu làm gạch thì bao gồm vôi xỉ với cát, vôi xỉ thì phải mua thôi nhưng cát thì có thể tự kiếm được.
Thế là 2 cái hố vôi to đùng được đào lên và mấy tấn vôi được tống xuống đó. Tiếp theo là công việc lấy cát. Cũng may cho hắn là ở quê tôi thì cát cũng không đến nỗi khó kiếm. Hai con suối chảy ngang đường 18 chỗ cầu Ma và cầu Ngái là hai cái mỏ cát dường như vô tận (từ hồi tôi còn bé đã thấy người ta khai thác cát ở đây và cho đến giờ cũng vẫn thấy người ta moi cát ở đó lên!). Hàng ngày, sau khi xong việc đồng áng, vợ hắn lại cắp theo cái xẻng và cái rổ xảo ra đó xúc cát đổ lên bờ. Đống cát cứ to dần lên. Đến chủ nhật hắn về, hai vợ chồng lại đứa kéo, đứa đẩy vài chục chuyến xe ba gác. Kiến tha lâu cũng đầy tổ, sau vài tháng đống cát ở sân nhà hắn đã ngồn ngộn lên đến vài chục khối. Lúc này, vôi tôi cũng đã ngấu. Sự nghiệp đóng gạch của viên sĩ quan huyện đội đã có thể bắt đầu.
Không biết trong chúng ta đã có ai trải nghiệm cái công việc đóng gạch ba- banh chưa, còn tôi thì cũng đã từng phải đóng khoảng 300 viên để xây cái bếp. Và cho đến giờ, mặc dù đã gần 30 năm trôi qua nhưng cái cảm giác ê ẩm của cái lưng, của đôi vai cũng như đôi chân vẫn như còn hiển hiện.

      Nói chung, tất cả các công đoạn của món này  đều hết sức nặng nhọc: từ đánh vữa, đóng gạch, lên kiêu… công đoạn nào có cái khổ của công đoạn ấy.
Trước hết là khâu đánh vữa: Gạch ba banh chính ra nó chỉ là một cục vữa để khô đi thôi mà, cho nên mác của nó là cực thấp. Vì vậy, để tăng độ cứng vững của nó người ta phải đánh vữa thật khô, sau đó khi nhồi vữa vào sẽ dùng chày giã thật lực. Có làm được như vậy các thành phần của vữa mới liên kết chặt với nhau và viên gạch mới chắc được. Chứ còn nếu đánh vữa loãng toẹt, khi đóng rất dễ dàng thì viên gạch cũng sẽ dễ dàng bị vỡ. Ấy nhưng đánh vữa khô mới thật là mệt vì không thể cào và trộn được như đánh vữa xây. Cứ phải khọm lưng mà cuốc rồi đảo từng tý một rồi đắp lên đó ủ vài ngày cho khô bớt nước đi mới đóng.
Đến công đoạn đóng thì như đã nói trên, xúc vữa đổ đầy khuôn xong dùng chày thúc, càng mạnh tay càng tốt, sau đó lấy bay hay dao gạt cho bằng. Nhưng thế chưa mệt bằng cái đoạn phải bê cái khay gạch đến vị trí phơi gạch. Để cho bền và dễ đóng, khay đóng gạch được hàn bằng thép, tấm đáy cũng bằng thép nên bản thân của nó đã nặng gần chục kg, lại thêm khối vữa ướt được lèn chặt trong đó nữa, tổng cộng chừng hơn 20 kg. Thế mà phải bê nó đến cách đó vài chục mét để phơi thì còn gì là lưng với tay nữa. Sau khi bê nó đến chỗ phơi lại phải úp cái khuôn xuống, chân dận lên tấm đáy và 2 tay nắm 2 tay nắm ở khuôn, dùng lực của cơ lưng kéo mạnh cái khuôn lên. Không đóng chặt thì gạch dễ vỡ, mà lèn chặt thì lôi được cái khuôn ra cũng tướt mồ hôi. Nói chung cái lưng quá vất vả trong công đoạn này.
Gạch đóng xong để đó phơi vài ngày sẽ khô. Đến lúc đó phải xếp lên “kiêu” để còn lấy chỗ để phơi loạt khác. Lúc này lại phải còng lưng mà bê thôi.
Nói chung là mệt! Ấy thế nhưng vẫn phải chiến đấu thôi, biết làm thế nào bây giờ.
Kế hoạch mà hắn vạch ra là: hàng tuần vợ hắn ở nhà phải tranh thủ đánh một “cối vữa” thật to rồi “ủ” vào đó (vữa vôi ủ độ vài ngày càng ngấu). Sau đó, đến chủ nhật hắn về sẽ đánh lại rồi hai vợ chồng cùng đóng gạch. Gạch đó sẽ phơi trong cả tuần, đến thứ 7 vợ hắn phải lên kiêu. Cái chu kỳ đó cứ thế mà lặp đi, lặp lại.

      (Còn nữa)

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

LỜI  GIÓ
(Tặng chị X thanh niên xung phong
thời chống Mỹ nhân ngày 27/7 )

Trường Sơn lời gió như thơ,
Chị tôi ra ngẩn vào ngơ một thời.
Chiến tranh đã qua lâu rồi,
Mà chị vẫn nhớ từng lời câu thơ.
Cắm sào cho chắc chị chờ,
Bóng chim tăm cá giấc mơ nơi nào ?
Chị về mái tóc hanh hao,
Lời gió xưa đã tạc vào trong tâm.
Trong lòng dào dạt khúc ngâm,
Thì ra chị đã yêu thầm người ta,
Bây giờ bóng đã xế tà,
Lời gió nay đã cuốn xa chân trời.
Trở về bên những chiếc nôi,
Ru đàn trẻ nhỏ mồ côi trên đời.
Giường đơn, gối chiếc chị ơi!
Trách chi cơn gió gieo lời trong mơ./.

                       Hà Nội  : 20/7/2011
                                   Cẩm Tú

NHẬN BIẾT VÀ CẢM THỤ THƠ 

Đỗ Đình Tuân

Bài 1

BÀN VỀ THƠ CON CÓC
                                     

          Muốn hiểu thế nào là thơ con cóc, trước tiên phải đọc lại mẩu chuyện về bài thơ con cóc trong kho tàng tiếu lâm Việt Nam. Mẩu chuyện ấy như sau: “Có ba ông vẫn tự đắc là mình hay thơ Nôm. Một hôm, rủ nhau đi chơi chùa, để cùng làm thơ tức cảnh. Nhưng đến chùa, không biết làm thơ gì, mới bảo nhau hãy đưa tiền cho ông tự đi mua rượu và đồ nhắm về đánh chén đã: hễ rượu vào rồi, thì tự khắc thơ sẽ ra tuồn tuột! Đồ nhắm được mua về, ba ông ngồi bắt chân chữ ngũ, gật gù uống rượu, rung đùi nghĩ thơ. Chợt thấy con cóc ở trong xó, nhảy ra. Một ông mới ngâm rằng:
   Con cóc trong hang,
   Con cóc nhảy ra.

Ông thứ hai  đọc tiếp:
   Con cóc nhảy ra,
   Con cóc ngồi đấy.

Ông thứ ba:
   Con cóc ngồi đấy
   Con cóc nhảy đi.

Ba ông cùng vỗ đùi, cười ồ cả lên khen rằng:
- Hay! hay! hay thật!
Cười chán rồi, một ông bảo rằng:
- Thơ ta tuyệt cú! mà ta xuất khẩu thành chương như thế thì tôi e lắm, hai Tiên sinh ạ. E rằng Thánh nhân người có dạy: ai mà linh khẩu lắm thì chẳng kẻo chết non. Vậy ta phải nên liệu trước.
Hai ông kia lấy làm phải lắm, bèn mời ông tự ra, nói hết đầu đuôi; rồi đưa tiền nhờ mua hộ ngay cho ba cỗ ván.
Ông tự cầm tiền đi mua. Một chốc đem về bốn cái áo quan. Ba ông hay thơ mới hỏi:
- Sao lại mua những bốn cái thế ?
- Thưa các Ngài, tôi mua thêm một cái để cho tôi, bởi vì tôi buồn cười quá, cũng đến chết mất.”
Thật là sâu sắc và hóm hỉnh. Ngẫm nghĩ trước câu chuyện này ta sẽ hiểu được thơ con cóc trước hết là sản phẩm của những “nhà thơ” mà đầu óc trống rỗng, không có hiểu biết gì, nhưng luôn luôn ngộ nhận về mình, tự nghĩ mình là loại “giỏi thơ Nôm”, nên họ rất  tự đắc. Rồi từ “tự đắc” đến tự tin họ mới rủ nhau ra chùa để cùng thực hành  “làm thơ tức cảnh”. Nhưng chết nỗi là cùng với đầu óc trống rỗng thì trong tâm tư của họ cũng chẳng có một “rung động” gì trước ngoại cảnh. Với họ thì có lẽ cái “tâm hồn ăn uống” mạnh hơn cái “cảm hứng làm thơ”. Cho nên khi đã ra đến chùa mà vẫn “chưa biết làm thơ gì” thì họ nghĩ ngay đến “đánh chén đã”. Họ hiểu một cách rất thô thiển rằng “ Cứ rượu vào rồi thì tự khắc thơ sẽ ra tuồn tuột”. Hình ảnh ba “nhà thơ” ngồi “bắc chân chữ ngũ, gật gù uống rượu, rung đùi nghĩ thơ” thật ra vẻ và đúng mốt. Nhưng thực ra họ cũng có nghĩ ra được cái gì đâu. Giữa lúc đó thì may thay có một con cóc từ trong xó nhảy ra cứu nguy cho họ. Cả ba “nhà thơ” như người chết đuối vớ phải bọt và họ quay ông kính hướng cả vào con cóc để chụp lấy chụp để:
Ông thứ nhất chụp được cảnh:
Con cóc trong hang
Con cóc nhảy ra
Ông thư hai chụp được cảnh:
Con cóc nhảy ra
Con cóc đứng đó
Và ông thứ ba chụp được cảnh:
Con cóc đứng đó
Con cóc nhảy đi
Bài thơ tức cảnh đã hoàn thành và đúng là nó đã “ra tuồn tuột”.  Sáu câu thơ gợi ra hai bước nhảy của một con cóc rất chân thực và sinh động. Câu kết thúc của bài thơ lại là một câu thơ rất động “con cóc nhảy đi” đã khiến cho người đọc có cảm giác con cóc kia vẫn còn tiếp tục nhảy chứ chưa dừng lại cùng với bài thơ. Thơ tức cảnh như thế là rất giỏi về mặt miêu tả ngoại giới. Nhưng chết nỗi cái đó lại không phải là nhiệm vụ chính của thơ. Trong thơ “ngoại giới” chỉ là cái cớ nhà thơ mượn nó để biểu hiện cái “nội giới” của mình. Bài thơ con cóc, chẳng có cái “nội giới” cóc khô gì nên nó không phải là thơ. Ngay cả ở loại thơ gọi là thơ “hướng ngoại” hay thơ “tả thực”, “tả chân” gì đi nữa, thì cũng cứ phải “dính” ít nhiều cái “nội giới” của con người vào nó mới thành thơ được. Chẳng hạn cũng viết về con cóc nhưng dân gian lại viết “ Cóc chết bỏ nhái mồ côi / Chẫu ngồi chẫu khóc chàng ơi là chàng” thì lại là một câu thơ ghê gớm. Cả họ hàng nhà cóc, nhái chẫu chàng…đã hiện ra khóc thương nhau, nhưng vờ vĩnh quá, người chết một đằng, người khóc một nẻo. Đúng là trò thương vay khóc mướn, làm người ta phải bật cười. Nó không còn là câu thơ tả thực thuần túy và vô cảm nữa mà đã “dính” thái độ phê phán của người viết vào đấy rồi, dính cái “nội giới” của con người vào đấy rồi. Nó thành thơ là vì lẽ đó

Bài 2
ĐƯỜNG ĐẾN "QUÁN THƠ"


Trong bài “Bàn về thơ con cóc”, ta đã chạm tới vấn đề cốt lõi của thơ là phải biểu hiện “nội giới” của con người. “Nội giới” là chữ rút gọn của “thế giới nội tâm” tồn tại trong tâm hồn sâu kín của con người. Khác với “ ngoại giới” là “thế giới hiện thực  khách quan” tồn tại ở bên ngoài tâm hồn con người. Hai thế giới này cố nhiên là có quan hệ và tương tác lẫn nhau. Thế giới bên ngoài gồm có  môi trường thiên nhiên và cộng đồng xã hội. Còn cái thế giới nội tâm, người xưa từng khái quát trong “thất tình-lục dục” (bảy thứ tình cảm và sáu sự ham muốn”.
Sáu điều ham muốn của con người gồm: 1.Sắc dục: mắt thèm nhìn cái đẹp; 2. Thính dục: tai thèm nghe những âm thanh êm ái; 3. Hương dục: mũi thèm ngửi những mùi thơm tho; 4. Vị dục: miệng thèm nhai những thức ăn ngon; 5.Xúc dục: thân xác thèm được sung sướng; 6. Pháp dục: ý nghĩ thèm được thỏa mãn. Còn bảy thứ tình cảm của con người thì các sách tổng kết có so le nhau một chút: 1. Phật học từ điển là: hỷ, nộ, ái, ố, ai, lạc, dục (mừng, giận, thương, ghét, buồn, sợ, muốn); 2. Kinh lễ của nho giáo là: hỷ, nộ, ái, ố, ai, cụ, dục (mừng, giận, thương, ghét, buồn, sợ, muốn); 3.Đại thừa chân giáo là: hỷ, nộ, ái, ố, ai, lạc, cụ ( mừng, giận, thương, ghét, buồn, vui, sợ); Dưỡng chân tập là: hỷ, nộ, ai, lạc, ưu, khủng, kinh ( mừng, giận, buồn, vui, lo, sợ, hoảng); Thuyết đạo của Đức Hộ Pháp là: hỷ, nộ, ái, ố, ai, lạc, dục ( mừng, giận, thương, ghét, buồn, vui, muốn). Nếu cộng cả lại thì phải thành mười một thứ tình cảm. Nhưng xét ra những cái "cụ" với "khủng" và "kinh" thực ra chỉ là một bởi chúng chỉ khác nhau về mức độ chứ cũng đều là "sợ "cả. Cụ-Khủng-Kinh gộp vào là một thứ cũng không hề sai. Cho nên nói “Thất tình” cũng chỉ là một thói quen, một giáo điều, chứ đúng ra phải là “Cửu tình”(chín thứ tình cảm) mới đúng. Cụ thể gồm: hỷ, nộ, ái, ố, ai, lạc, dục, ưu, cụ (mừng, giận, thương, ghét, buồn, vui, muốn, lo, sợ). Riêng sách “Thuyết đạo của Đức Hộ Pháp còn phân chia “thất tình” ra ở ba cấp độ tích cực và tiêu cực khác nhau để khuyên con người phát huy những tình cảm tích cực và chế ngụ những tình cảm tiêu cực. Ba thứ tình cảm thuộc loại tích cực là hỷ, ái, lạc (mừng, thương, vui). Ba thứ tình cảm này con người cần phát huy. Cố nhiên vẫn ở mức độ cần thiết cho phép. Bốn thứ tình cảm còn lại đều thuộc loại tiêu cực nhưng ở hai mức độ khác nhau. Ở mức độ trung bình có ố và dục (ghét và muốn) con người cần phải chế ngự nó ở mức độ vừa phải. Ở mực độ cao có nộ và ai (giận và buồn) thì con người phải chế ngự nó một cách mạnh mẽ.
Chưa kể trong thế giới nội tâm, ngoài phần “ý thức” mà con người tương đối kiểm soát được, còn có phần “vô thức” nữa. Mà đã là “vô thức” thì ta đâu có nhận ra nó và cũng không thể điều hành được nó. Nó nằm ở trong ta nhưng ẩn sâu nấp kín. Với rất nhiều những con người “tỉnh táo” thì cái anh chàng “vô thức” này hoàn toàn tê liệt. Nhưng ở một số người, có thể rất bình thường, thậm chí có thể hơi ngớ ngẩn, còn chập chập cheng cheng  nữa là đằng khác…Nhưng cái anh chàng “vô thức” của anh ta lại hay quẫy đạp, thỉnh thoảng nó lại “đốc chứng” vùng lên, thức dậy…Khi ấy tâm hồn anh ta sẽ rơi vào cái trạng thái “lên đồng”, “thăng hoa”. Nếu có ý thức viết anh ta dễ có khả năng “xuất khẩu thành chương”, “nhả ngọc phun châu” ra những câu thơ lạ lùng, kỳ diệu mà những người “tỉnh táo” trong chúng ta có thể mất cả đời cũng không nghĩ ra được. Nhưng những hiện tượng “trời cho” như thế thường rất ít. Đa phần những người làm thơ xưa nay thường khởi điểm từ lòng đam mê, yêu thích hoặc khắc khoải một nỗi niềm bày tỏ mà cầm bút. Rồi vừa làm vừa mầy mò tự học, tự tích lũy, làm phong phú và khôn lớn con người tinh thần của mình. Đến một mức nào đó bỗng “thành tài”. Có thể cũng trở thành những tác giả danh tiếng hẳn hoi. Trong rất nhiều những người đi con đường này tìm đến “quán thơ” cũng chỉ hiếm hoi lác đác vài người “ghé đít” được vào quán thôi chứ đâu có nhiều. Nhưng có sao đâu? Chính lúc họ đi trên đường, chính lúc họ cầm bút, họ mầy mò tự học…là niềm hạnh phúc của cuộc đời họ đấy. Nói như Trần Nhương:
Ta đắm đuối với câu thơ, bức hoạ
Cũng vớ vẩn thôi nhưng ta được là ta…
Cỏ cứ mướt chân đê ngày tháng mới
Hoa cứ tàn bạc cánh lối người qua
...
Cho nên dù có “khả năng” hay “không có khả năng” nếu yêu thơ xin cứ mạnh dạn mà cầm bút. Thơ ta bây giờ có thể mới chỉ là thơ con cóc. Nhưng biết đâu đấy sẽ có ngày nó lại thành trái ngọt hoa thơm …và đó là một khả năng  hoàn toàn thực tế. Trong CLB thơ văn Cánh Phượng có một “nữ sĩ” cách đây chừng 10 năm, thơ cô ấy viết cũng thật thà như đếm, cứ có sao nói vậy thôi. Chưa biết chọn lọc và biến hóa gì.  Câu thơ vì thế thiếu hẳn sự lung linh cần thiết. Ấy  vậy mà đến vài ba năm gần đây, cô ấy bỗng viết những bài thơ ám ảnh và rưng rưng lạ. Bài nào cũng là một bức tranh thuần túy tâm trạng đầy biến ảo và thao thiết lắm. Xin dẫn ra đây một bài cô ấy vừa mới viết:-bài Ký ức học đường:
Mượn cây bàng chiếc ô che
Xưa cùng chơi dưới lửa hè nắng chan
Xế chiều ngược bến thời gian
Mượn chùm hoa phượng sưởi làn heo may

Mượn câu lục bát cầm tay
Để tôi tìm lại những ngày ấu thơ
Sân trường tôi đứng ngẩn ngơ
Lắng nghe lớp trẻ ngây thơ học vần

Muôn bàn tay lá ân cần
Lao xao vẫy đón bước chân tôi về
Tìm trong ký ức trường quê
Chúng tôi vui học say mê một thời

Tôi đi tìm những nụ cười
Bạn tôi bỏ lại trong thời chiến tranh.

            Riêng tôi, tôi cứ tin rằng, những người chơi thơ chúng ta, ai cũng có thể làm được thơ hay cả, khiêm tốn nhất là một bài và có thể còn nhiều hơn thế, nếu chúng ta biết lắng nghe mình, biết tự trang bị cho mình một vài công cụ để sẵn sàng “chộp giật” lấy nó  khi nó vừa hé lộ trong cõi lòng sâu kín của ta.