Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -

Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2021

CHUYỆN VỀ HOA PƠ LANG

      Chuyện thì buồn. Nhưng chuyện buồn đâu phải không nên kể. Có khi kể ra rồi lòng thấy thảnh thơi mà hoá vui hơn. Chuyện tôi kể về hoa Pơ - lang này như thế .
     
Bà bác sĩ ấy về hưu rồi. Cùng tổ dân phố lại sinh hoạt hội cựu chiến binh phường với tôi . Mấy đứa con công tác và cư ngụ tít trời Nam. Bà bảo, hai vợ chồng son ngủ ít nên đi bộ ngoài hồ Hoàng Cầu thì nhiều. Mấy ngày nay nắng nóng quá. Các gốc phượng vĩ ngoài hồ chật người ngồi trà đá, râm ran chuyện hội nghị Campuchia không ra được thông cáo. Bà nói với tôi, anh cũng là lính B3 Tây Nguyên nên tôi kể, chuyện một thời của lính, của tuổi trẻ của B3 mà thôi. Nhìn bà, mái tóc bạc nhuộm lại và rất nết na. Hiểu ra người bác sĩ ở trong rừng thời xưa xinh phải biết.
   Bà kể.
..... “ Đánh Kon tum ác liệt quá, tháng tư ta thắng, tháng 5 thấy chững lại rồi cuối tháng 5... mình yếu ... rồi rút . Chúng tôi đón thương binh về toàn là anh em bị thương mấy ngày rồi. Mùa mưa Tây nguyên lại bắt đầu ... các vết thương có ròi đến nhanh . Thương binh chết trên tay chúng tôi , thương binh đưa đến đội điều trị đã chết, thương binh nằm chờ đến lượt phẫu của mình thì chết. Con gái chân yếu tay mềm chúng tôi chỉ biết khóc, chỉ biết vuốt ve nắm chân tay các anh muốn truyền hơi ấm yêu thương của đồng đội tới nhau để thêm chút hi vọng sống. Các anh cũng biết, có người tắt thở rồi vẫn nhìn chúng tôi như níu kéo, bàn tay bấu chặt vào tay tôi như muốn chào tạm biệt, muốn nhắn gửi một nhời gì đó về quê với mẹ với người thân.
     Đầu mùa mưa, cuối mùa khô hoa Pơ lang sót lại lốm đốm đỏ. Đội điều trị ở một cánh rừng có mấy cây Pơ lang to . Nó cao vượt lên hẳn những ngọn lồ ô xanh mướt mát. Lá thì ít mà hoa thì nhiều. Sao cái loài cây này nó không sống cho nó, nó cứ sống cho thiên nhiên nhiều hơn. Ngay cả vào mùa mưa lá nó cũng ít. Dường như nó hút tinh tuý cao nguyên chỉ để vắt kiệt máu mình vào màu đỏ của hoa vào những cánh hoa mỡ màng dầy dặn như những cánh diều bé xíu màu máu? Còn chính thân nó thì khẳng khiu khô khốc đầy những gai nhọn mốc thếch giữa nắng và gió.
      Đội điều trị có một thương binh ở đoàn Đồng Bằng. Anh ấy quê xứ Đoài. Trung đội trưởng bắn DKZ . Mấy ngày đầu anh ấy nặng tai lắm. Cái vết thương thì xoàng thôi nên rất nhanh bình phục. Anh ấy nhao xuống giúp y tá chúng tôi đủ việc, mà việc nào anh ấy cũng tỏ vẻ như rất biết nghề. Anh cười hì hì, rằng bố anh là y tá ở trạm xá quê nhà . Mấy việc đun nước, tiêm chọc anh ấy biết cả, anh ấy còn khuyên chúng tôi nên trồng thuốc nam nữa nên tìm những loại của sâm nam trong rừng Tây nguyên làm thuốc bổ cho thương binh. Anh ấy chỉ cho chúng tôi những loại lá nào ăn được trong rừng. Anh cứ như một cuốn từ điển về rau dại và cỏ cây vậy. Anh ấy đi cải thiện thức ăn cho thương binh, chui vào các lán bón cơm đút cháo cho đồng đội. Tối tối anh ấy dậy bọn tôi hát. Mà anh ấy hát hay lắm cơ. Con trai xứ Đoài tốt nghiệp cấp 3, không nhận giấy đi học nước ngoài mà nhận giấy nhập ngũ. Đã bốn năm theo đơn vị đánh từ Quảng Trị, đường Chín Nam Lào nay lại vào Tây Nguyên đã từng là dũng sĩ diệt Mỹ từ năm Mậu Thân... Tôi không thể nhớ hết chúng tôi đã nói chuyện gì với nhau ngày ấy. Nhưng mỗi chiều anh ấy đợi tôi xuống tiêm, thay băng cho thương binh để tặng tôi một cái cối giã gạo làm bằng ống lồ ô xinh xắn, anh ấy làm cái tượng cô gái Tây Nguyên đeo gùi bằng gốc nứa sao mà đẹp thế . ..
      Một chiều, tôi đến sau lưng anh mà anh không biết. Anh nhặt ở đâu về rất nhiều bông Pơ lang. Anh lấy từng cánh hoa đỏ như máu xếp thành một cái tên. Không ! mà là hai cái tên. Hà - Hồng. Tôi sững lại, anh xếp tên anh và tên tôi với nhau. Dẫy chữ bằng những cánh hoa Pơ lang đỏ tươi trên mặt đất lam nham đàn kiến tha mồi. Anh cười một mình, anh có vẻ vui lắm và bỗng giật mình khi thấy có người đến gần. Anh xoá vội dòng chữ đỏ hồng đi nhưng chỉ mất chữ Hà còn lại nguyên chữ Hồng. Anh như đứa trẻ biết lỗi, tôi cũng đứng bên anh im lặng như mình mới là người có lỗi. Anh ngồi bất động, tôi đặt tay lên mái tóc anh. Anh đưa tay lên giữ chặt bàn tay tôi trên tóc. Tôi nhớ lúc ấy có tiếng đạn pháo rú qua đầu.
Ai đã từng ở chiến trường Tây Nguyên vào năm 1972 thì hẳn không quên mùa mưa năm 1972 thật nhiều bom đạn, nhiều mất mát và cũng thật nhiều kỉ niệm. Thế mà chả biết làm sao có ai đó biết chuyện tôi và anh nắm tay nhau âu yếm để rồi tôi bị kiểm điểm là tình cảm bi lụy, gây ảnh hưởng cho thương binh. Rằng tôi làm như thế sẽ mất sức chiến đấu của bộ đội. Tôi là người ‘ hữu khuynh” tư tưởng. Sau mỗi cuộc họp kiểm điểm tôi lại thấy mình nhớ anh nhiều hơn, lại muốn yêu hơn. Sau mỗi đêm thức dậy tôi lại mong trên mặt đất có chùm hoa pơ lang thật đỏ rơi từ trên trời xuống cho anh.
      Anh trở về đơn vị chiến đấu. Tôi và anh nhìn nhau chia tay tận ngoài bờ suối. Anh đi như chạy, anh nói xin lỗi tôi. Mà anh làm gì có lỗi. Hoa Pơ lang thì cứ đỏ, cứ là cái màu máu vốn có của nó. Chúng tôi rất trẻ và chúng tôi khao khát yêu, khao khát thịt da như thèm muốn muôn đời của con người. Chúng tôi nuốt nước mắt vào lòng mà ao ước yêu. Con người thì ai cũng như nhau thôi khao khát ham muốn được yêu và yêu cuộc đời. Chiến tranh biết bao điều vô lí. Vô lí đến mức trở nên hợp lí…”
      Bà bác sĩ nghẹn ngào.... “Chua xót lắm anh ạ. Năm 1974 tôi lại gặp anh, nhưng anh chả nhận ra tôi nữa. Anh bị thương sọ não ở đường 19 đoạn Thánh Giáo gần Pơ lây Cu. Sau gần một tháng mổ điều trị anh tỉnh lại và không nhận ra mình nữa. Anh cười ngô nghê. Nào, bắt tay đồng chí . Đồng chí có chồng chưa? Đồng chí có hay về Sơn Tây không? Cứ như anh và tôi đã nhận ra nhau mà giả vờ không quen nhau. Có lúc mắt anh vô hồn nhưng đột nhiên có lúc lại nồng nàn hổn hển. Rồi anh lại à à ..ờ ờ quê tôi ở gần sông Hồng đồng chí ạ. Đồng chí có biết tiếng Nga không? Dờ đờ rát sờ vui che! Chào đồng chí!
      Một buổi chiều tôi xuống lán anh. Nhiều ngày nay tôi nhìn anh từ xa, tôi nhìn người bạn tôi hai năm trước bừng bừng khí thế. Lúc ấy anh là một dũng sĩ đầy mình chiến công. Bây giờ anh là một Đại đội trưởng can trường nhưng không còn nhận ra tôi. Bây giờ anh trở về là một đứa trẻ ngô nghê biết chữ và hiền lành thánh thiện. Những dũng sĩ chiến binh thật ra là những đứa trẻ thánh lành thế kia ư?
      Thật bất ngờ, tôi lại nhìn thấy anh ấy ngồi bên một đống hoa Pơ lang xé từng cánh hoa xếp chữ HỒNG ngay ngắn. Thấy tôi anh cười nhỏn nhoẻn. Chào đồng chí đồng chí thấy tôi xếp chữ đẹp không ? tôi xếp chữ Dờ Đờ rát sờ vui che đấy. Chào đồng chí !
      ôi vụt chạy, tới gốc cây Pơ Lang tôi ôm mặt khóc, khóc như ngày tôi đi tòng quân nhớ mẹ. Một bông Pơ lang rơi ngay dưới chân tôi. Tôi nhặt lên giữ chặt nó trong tay mình. Tôi giữ mãi ...giữ mãi ...”
      Những ngày sau, trong những đêm ngủ chập chờn rách nát màn đêm bởi bom và pháo giặc tôi hay nằm mơ đến một ngôi làng ven sông Hồng. Hình ảnh làng quê có bãi bồi và những cây hoa gạo mơ hồ như sương cứ mập mờ trong hồn người con gái chưa chồng. Bao nhiêu điều mơ hồ khi người đàn bà chưa lấy chồng nó bị chìm đánh ủm một tiếng như quả bưởi trôi trên sông mùa lũ lúc mình đi lấy chồng. Rồi đến một lúc nào đó nó nổi bềnh lên chói lói giữa mênh mông sóng và nước. Nó nổi được lại là nhờ những con sóng ở dưới sâu phải không anh?
      .... Bà bác sĩ ngồi nhìn ra hồ Hoàng Cầu. Mấy cái trụ bê tông của dự án đường sắt trên cao mà nhà thầu Trung quốc còn xây dở đứng chòi lòi giữa mặt hồ. Mấy ngọn sắt nhô lên trên trụ cầu có những con chim sẻ đậu im lìm như mấy nốt mụn ruồi. Bà kể tiếp :
      " Rồi vài ngày sau anh ấy đi, người ta đưa anh ấy về hậu phương chữa chạy tiếp. Buổi sáng hôm ra đi anh nói cười như con trẻ . Anh ấy lại chào các đồng chí! Dờ đờ rát sờ vui che. Trong cóc ba lô của anh ấy có vài bông hoa pơ lang đỏ chói lói lấp ló. Anh ấy ngoái lại cười thật hiền với tôi và những người ở đội điều trị. Tây Nguyên lùi lại sau với anh. Còn tôi từ lúc ấy Tây Nguyên nặng nề và day dứt .
     Cách nay vài năm, một lần đoàn cán bộ sở Y tế thành phố về chống dịch một xã ven sông sau trận lụt. Chợt nhận ra cái tên xã rất quen. Tôi bàng hoàng rồi nhớ lại những nỗi đau đã xưa lắm rồi. Tôi mò mẫm vào làng. Bãi sông sau đận lũ nước và phù sa ong óng vàng trên cây trên cỏ trên vườn. Gặp lũ trẻ chăn trâu tôi hỏi : Cháu biết nhà bác Hà thương binh không?
      Lũ nhóc nhao nhao có có. Tôi mừng quá, hơi thở dồn dập. Ở đâu hả cháu?
     Chúng nó chững lại. Bác ơi ông "Hà Hồng " ấy chết rồi, chết hơn năm rồi. Thế bác biết ông Hà à? ông ấy hay lấy hoa gạo ngoài bờ sông về ngồi xếp chữ Hồng rồi khóc, khóc rồi lại cười, ngộ lắm bác ạ. Tôi cứ im lặng, tôi như người chết đứng, tôi quên mất lũ trẻ đang bu quanh tôi. Tôi khóc nức lên. Tôi không là tôi nữa, già rồi mà không lí giải được thế nào là tình yêu, tôi vô tình hay chiến tranh nó bắt đời chúng ta phải vô tình với những điều yêu mến.
      Bỗng chốc tôi lại trở về với tôi ngày xưa. Tôi một chiến sĩ Tây Nguyên. Tôi cố hình dung ra anh, anh gầy gò tật bệnh ngồi trên bãi sông Hồng nhặt từng cánh hoa Pơ lang (hoa gạo) lặng lẽ kết hình tên tôi. Có phải tên tôi không? ..”
      Bà bác sĩ quay sang tôi :
- Không biết anh có nghĩ như tôi không ? Tôi lúc nào cũng thấy bông hoa Pơ lang là ngọn lửa. Còn những cánh hoa Pơ lang là những cánh buồm bằng máu .

16/7/2012 Hoàng Cầu - NTL

Ngày NGVN Mùa COVID





Tự vui cũng chỉ mình ta 
Tự sướng cũng chỉ có ta một mình 
Điện mua một lẵng hoa xinh 
Cô hàng hoa đến thấy mình trẻ ra

 hddt 20_11_21

PHẠT




Đại gia Yên Bái làm nhà,
Xây ngôi biệt phủ nguy nga nhất vùng.
Làm ngay trên đất trồng rừng,
Hỏi ai dám phạt thẳng thừng đai gia.
Quyền hành cấp đất ở ta,
Chỉ cần hô biến ắt là xong xuôi.
Mọi điều lo liệu xong rồi,
Thanh tra-một việc lôi thôi thật phiền.
Đành lòng mất một ít tiền,
Cũng đành mất chút chức quyền mà thôi.
Biệt phủ vẫn đứng giữa trời,
Phạt như gãi ngứa cho người đại gia.
Thôi thì đã trót thanh tra,
Cũng đành phải phạt để mà…yên dân.
Ở đời ai chẳng sai lầm,
Nhiều tiền tội trạng muôn phần nhẹ đi!!!

4/12/2021
Đề Kháng

VIẾNG LIỆT SỸ



Đã trải bao năm dưới mái trường
Qua thời cắp sách vạn niềm thương
Vui trò thưở ấy ghi lòng trẻ
Lớp cũ bây giờ đẹp tuổi hường
Thắp nén tâm nhang cầu khấn gọi
Câu lời khẩn nguyện ngát mùi hương
Mong phù hộ khỏe cho bè bạn
Đẹp mãi nhân tình buổi dặm đường.

26-11-21
Văn Nhã



NHỚ


Buổi ấy hai thằng vượt Bắc Ninh
Về quê nghỉ phép thắm ân tình
Bao ngày luyện tập cho tiền tuyến
Mấy bữa về cha với mẹ sinh
Lớp học hào men thương mái nứa
Trường chung dọc lối nghĩa muôn hình
Miền nam chiến trận cùng theo hướng
Quyết lập công đầu xứng học sinh.

25-11-21
Văn Nhã


 

HOÀNG HÔN



Xế chiều gửi gió sườn non
Cành thông vương sợi nắng vờn đong đưa
Hàng cau tàu lá cợt đùa
Vươn cam trĩu quả đợi mùa trao duyên
Bướm đàn bay lượn dốc triền
Nhụy hương dâng tặng thiên nhiên cuối chiều
Hoàng hôn buông giọt nắng xiêu
Sườn non say đắm, lưng đèo ngất ngây
Đắm mình trong áng thơ hay
Suối đàn phấp phỏng, tình cây thẫn thờ
Mắt nai nhuộm tím hồn mơ
Thẹn thùng chân bước dáng mờ núi cao
Ngang mây vi vút thông reo
Mấy câu thơ bỏ ngang đèo bâng khuâng
Xế chiều gọi bóng hoàng hôn
Để em thơ thẩn sườn non thì thầm.

24-11-21
Văn Nhã

 

VƯỢT SÔNG



Sông Đà buổi ấy vượt thuyền sang
Nắng trải triền đê, ruộng cải vàng
Sóng vỗ trên dòng như khúc nhạc
Gió vờn giữa lạch tựa đàn vang
Bình đoàn vũng bước ra tiền tuyến
Tiểu đội bền gan đến mọi đàng
Quyết phải danh hồng vang tổ quốc
Mang cờ bách thắng tận trời nam.

24-11-21
Văn Nhã

 

TRỞ LẠI ẤP BẮC



Từ QL.1A vào xã Tân Phú
Nằm cạnh dòng kênh nhỏ hiền hòa
Soi bóng rặng trâm bầu
Khu di tích chiến thắng Ấp Bắc
Di tích lịch sử tượng đài
Ba chiến sĩ gang thép
Sừng sững như nhắc lại
Một trận đánh mở đầu
Cho sự phá sản của
chiến thuật “trực thăng vận”,
“thiết xa vận”
Con chủ bài của Mỹ trong chiến lược “Chiến tranh đặc biệt”
… Năm 1974
Tiểu đoàn sáu trung đoàn 24
Lại tiến vào
Quyết giải phóng
Chúng tôi dàn đội hình
Sư đoàn chín ngụy binh
Đem xe tăng bọc thép
Bắn đại bác vào làng
Những cây dừa ụp xuống cửa hang
Che bộ đội tàng hình
Anh Thẩm chính ủy củng cố quyết tâm
Đại đội hỏa lực
Bao anh hùng tinh thần vĩ đại
Đã viết lại trang sử kiên cường
Ngời ánh hào quang chói lọi ...
Năm tháng trôi
Bây giờ đứng cạnh
Ấp Bắc chói ngời vang dội nguy nga
Đất Tiền Giang đổi mới hiền hòa
Lúa xanh đồng
Trẻ thơ đến lớp
Nhà cao tầng
Đường mới mở thênh thang...!

23-11-21
Văn Nhã


 

HOA CẢI



Trên đồng rực rỡ thắm màu hoa
Đám cải vàng khoe cảnh thái hòa
Dạo ngắm bao niềm cần gắng gỏi
Chăm làm tạo sắc đẹp kiều sa
Nhìn xem vẻ ngọc trải hương đà
Thắm đậm say lòng mãi thiết tha
Mảnh đát bao lần ân nghĩa rộng
Hào quang sự nghiệp của trăm nhà
Cho dù vất vả tháng ngày qua
Được ngắm bây giờ rõ đâm đà
Nhắc nhở mùa sau lăm thật tốt
Hương đời tỏa ngát trải ngàn xa.


23-11-21
Văn Nhã

 

TRẬN ĐÁNH LỊCH SỬ



Ba mươi tháng ba bảy năm
Trên thuyền giữa dòng kênh Hai Tám
Trung đoàn 24 nhận lệnh tiến công
Ngã Sáu Bằng Lăng
Đồn thù ngụy đóng
pháo to
súng nhỏ
bãi cài lựu đạn
Chốt gác
giây thép gai cuộn nhằng
Pháo sáng nhòe trăng
Lau mọc
Dừa nước soi hình
16 trận quyết liệt,
với 49 trận
loại khỏi vòng 744 tên
cùng nhiều phương tiện chiến tranh
Cuộc chiến tử sinh
Ta giành toàn thắng
Ngã sáu trận mở màn
Quân khu tám tham gia chiến dịch lịch sử
Góp phần giải phóng miền nam.

23-11-21
Văn Nhã

Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2021

CÂY MÓC

 





     Cây cối cũng giống như con người vậy, nếu chịu khó quan sát và tìm hiểu kĩ lưỡng về chúng, ta sẽ thấy mỗi cây đều có những đặc điểm riêng rất thú vị. Chẳng nói đâu xa, chỉ loanh quanh trong vườn hoa cây cảnh nhà mình thôi, Thị cũng thấy nhiều cái lý thú lắm. Này nhé, nhỏ nhoi khiêm nhường như dừa cạn mà quanh năm trổ hoa tươi thắm, bừng sáng cả khoảng trời; mảnh mai như những nhành phong lan, chỉ ăn gió uống sương mà mỗi độ xuân về, hay thu tới đều bung lụa muôn màu muôn vẻ. Bông thì vàng óng như tơ lại giống hệt thiếu nữ mặc đầm đang múa, đẹp mê ly. Có bông giống như một đàn hồng hạc đang bay, ngắm nhìn mê mải cả ngày không biết chán…Lại còn mùi hương tỏa ra từ các loài hoa cũng đặc biệt vô cùng. Có hương thơm thoang thoảng mà phải lắng lại ta mới thấy như hương hoa tường vi, hoa đại tướng quân; có loài lại ngan ngát và dịu ngọt như hương hoa cau, hoa mộc hương, hoa bưởi; lại có loài tỏa hương nồng nàn khi chiều xuống, lúc đêm về như thiết mộc lan hay dạ hương ... Đâu chỉ có hoa mà thân, lá, mỗi loại cây cũng thật nhiều màu vẻ càng ngắm càng đắm say.Nhưng có lẽ độc đáo nhất trong vườn nhà Thị là cây móc.
     Nhớ hồi cách đây khoảng ngót nghét hai chục năm, khi đi dự đám cưới con chú em, vợ chồng Thị nhìn thấy cây này đã cùng trầm trồ thốt lên:” Cây gì đây mà lạ và đẹp thế?” Người ta nói đó là cây móc. Với Thị, cây móc đặc biệt ngay từ cái tên của nó. Thị thắc mắc và được gia chủ giải thích rằng, gọi như vậy vì thuở xưa, người ta thường dùng những sợi tơ mầu đen trên tầu móc để khâu nón. Thân cây móc cũng khá độc đáo. Lúc mới mọc lên nó mềm mại như thân cỏ nhưng khi đã trưởng thành, thì cao vút, thẳng tắp, vững chãi có đốt như cau nhưng đốt thưa và thân to gấp đôi cây cau. Lá móc cũng xòe ra từ bẹ nhưng vươn dài chia thùy nên trông thanh thoát, thưa thoáng, mềm mại chứ không nặng nề như lá cau. Tuy thưa thoáng vậy nhưng những người đi đánh chim thì thích dùng loại lá này lắm. Họ bảo rằng cứ để tàu lá này trước mặt rồi di chuyển đến sát gần nơi chim đậu chúng cũng không phát hiện ra. Một điều lạ nữa của tàu lá móc là nó không hề rụng xuống, tách ra cùng bẹ như tàu cau mà bẹ nó cứ bám chắc vào thân, lá có khô héo quắt lại cũng vẫn cứ ở nguyên trên cây như vậy, nếu ta không cắt đi.
     Cách đơm hoa, kết quả của cây móc cũng thật lạ lùng. Có lẽ trên đời này hiếm có cây nào như thế. Khi cao lớn vút lên tầm ba, bốn mét thì cây bắt đầu trổ bông. Nó đơm bông từ ngọn trước. Cụ thể là ở đốt trên cùng nhú ra một cái cuống to cỡ cườm tay người trung bình. Cái cuống đó vươn ra và quắp xuống, tựa như cái móc câu. ( Vì thế tôi cho rằng có lẽ người ta đặt tên cây móc là dựa vào hình dáng này chăng?) Thế rồi cái móc câu ấy, đẫy đà dần lên và bung xòa ra một chùm nhành hoa xõa xuống rất mềm mại, xanh màu nõn chuối. Theo thời gian, chúng dần sẫm lại thành màu xanh lá cây. Và trên từng nhành của buồng hoa lại nhú ra những chiếc nụ bé tí xếp san sát nhau. Nụ lớn dần, căng mọng. Màu sắc chuyển từ xanh sang nâu nhạt cũng chính là lúc nụ sắp sửa khai hoa. Hàng nghìn chiếc nụ của chùm đó, bất chợt bung nở trong một buổi sớm mai, khoe màu vàng sẫm, không sặc sỡ mà đằm thắm,phồn thực, sung mãn và lan tỏa một mùi thơm phảng phất rất dịu nhẹ. Nếu lắng lại, và thật yên tĩnh ta sẽ không chỉ thưởng thức được hương thơm kín đáo của hoa mà còn nghe rõ tiếng tí tách nứt vỏ của từng chiếc nụ khi khai hoa nữa. Những chú ong ở tận đẩu đâu bay đến bu kín mít trên các đóa hoa tạo nên một sự sống động, rộn ràng thật sự. Nhưng chỉ đến chiều là hoa trút hết, cánh hoa cứng và đằm nên không để gió cuốn đi, bay lả tả mà tụ lại một đám ngay phía dưới buồng hoa thành một lớp dày. Lúc này lũ ong bay đi gần hết, chỉ còn vài con lượn lờ như lưu luyến, tiếc nuối chút phấn hoa sót lại.
     Cả buồng hoa lúc này nhẹ bẫng đi và có phần xơ xác. Nhưng chỉ vài ba ngày sau, ta sẽ nhìn rõ hơn những quả non bé xíu như hạt tấm và chúng cứ thế lớn dần lên, màu sắc cũng chuyển dần từ xanh nhạt sang xanh thẫm, rồi hồng nhạt, hồng thẫm và đến lúc tím đen như những trái nho hoặc trái sim chín mọng. Chùm quả này từ lúc có màu xanh thẫm đến lúc chín mọng luôn giữ được vẻ đẹp sung túc, viên mãn,phồn thịnh, ai nhìn thấy cũng phải trầm trồ! Thời gian hoàn tất quá trình ra hoa kết trái của một chùm kéo dài hàng năm. Trong suốt thời gian đó, các đốt tiếp theo của cây móc lại lần lượt thực hiện thiên chức ra hoa kết quả của mình y hệt chùm đầu tiên. Cứ tuần tự từ trên ngọn xuống gốc, mỗi đốt một buồng hoa buông tỏa, buông tỏa như những mái tóc xõa ra của người phụ nữ trông quyến rũ vô cùng. Khi quả móc chín đen rồi khô quắt lại và rụng xuống từ từ từng trái, từng trái cho đến hết cũng là lúc cái khung của mỗi chùm dần khô quắt lại nhưng nó vẫn đeo đẳng trên cây. Loài quả này, người không ăn được, vì nó gây ngứa miệng. Nhưng làm mồi câu cá thì tuyệt vời, vì thế những người đi câu thích lắm. Cây móc thường có khoảng vài ba chục buồng hoa, quả trĩu trịt. Chỉ khi nào cái chùm hoa gốc, sát mặt đất thực hiện xong thiên chức rồi khô quắt đi, thì cây móc mới hoàn tất một quá trình trưởng thành, sinh nở và nuôi dưỡng hoa trái của mình. Lúc đó, cành, lá và thân cây mới dần dần khô lại, chết đi trong tư thế đứng sừng sững, vững chãi chờ chủ vườn hóa kiếp cho nó.
    Một vòng đời khoảng trên dưới chục năm, từ lúc nảy mầm, xòe ra hai chiếc là bé xíu mềm như lá cỏ cho đến lúc kết thúc, cây móc chỉ “ ăn của đất, uống của trời” mà dâng hiến hết mình để tạo nên một thân thể cường tráng, những chùm hoa, trái lúc lỉu đẹp mãn nhãn dâng hiến cho đời. Rồi nó ra đi thật bình dị thanh thản và oai phong. Theo dõi quá trình đó của cây móc, Thị thấy mình ngộ ra nhiều điều trong cõi nhân sinh.

Sao Đỏ : 14-11-2021
Song Thu

BAN MÊ ƠI

(Tặng những đồng đội đánh Ban Mê Thuột tháng 3/1975)



Ban Mê sáng – Xanh
Ban Mê trưa - vàng nắng
Ban Mê chiều - bụi hồng
Đêm Ban Mê 
- cà phê thơm ngực em
Ta đi tìm Ban Mê một đêm Sê rê bốc
Cầu phao nín thở thắt nghẹn mùa khô
Đồng đội tôi ôm giò phong Lan mà khóc
Vào trận rồi ai mang được hoa theo ?
Ta đi tìm Ban Mê trời đêm trong veo
Hoa Cà phê nưng nức thơm nòng súng
Gặp đứa bạn cùng làng đặc công trần như nhộng
Thủ pháo đeo thắt lưng như đeo giỏ tát ao làng
Ta đi tìm Ban Mê có em
Gái cao nguyên ngực căng thơm như mùa rẫy
Em bảo nơi mình sắp vô là Ngã Sáu
Bồng bềnh sương …Ngã năm Ngã bẩy cũng theo em
Ta đi tìm Ban Mê có một sở chỉ huy sư đoàn
Họ bảo con đường ấy có nhà Bảo Đại
Tôi tìm bạn tôi ngã ở cổng nhà thương nằm lại
Bạn tôi mới biết Ban Mê là một con đường
Ta tìm Ban Mê có một “ phi trường”
Đứa bạn cùng làng chết rồi không mặc áo
Bùn chét kín thân rơi vẩy khô trên đường băng bết máu
Mùi một thời cua ốc của làng tôi
Ta đi tìm Ban Mê pháo sáng rực trên trời
Lửa đạn vạch cái điều chúng tôi chưa từng hiểu
Lửa đạn nói một “ mùa xuân hoa và máu “
Ban Mê gặp nhau chưa từng quen nhau
Ban Mê dài thế ?
Ban Mê lạ quá
Bạn tôi hồn lạc phố lạc phường
Tôi về tìm cũng lạc giữa hương hồn
Tháng ba lang bang sương trên phố núi
EM – Ban Mê váy áo thơm cà phê sữa
Mấy chục năm thơm đến tận bây giờ
Ban Mê ơi Ban Mê ngày xưa
Chiều nay
Ta tìm đến một quán rừng có nhiều cà đắng

Ban Mê Thuột
4/2013 - NTL

Ảnh chụp tháng 4/2013

TÚNG TIỀN


Ở đời mà sống thiếu tiền,
Thì gây ra lắm chuyện phiền người ơi.
Muốn đi du lịch rong chơi,
Không tiền thì phải dừng thôi, đành lòng.
Có tiền thì nói như rồng,
Túng tiền ngậm miệng, đành không nói gì.
Con đi học, lắm khoản chi,
Phải đi vay mượn, có khi cầm đồ.
Lúc vui cầm bút làm thơ,
Nghĩ tiền mất hứng, ngẩn ngơ cả hồn.
Có tiền toàn những người khôn,
Làm gì thì cũng dễ hơn người thường.
Người nghèo càng nghĩ, càng thương,
Trên đời khổ cả trăm đường người ơi.
Cũng sinh ra sống làm người,
Giàu, nghèo một vực, một trời tại sao?

25/11/2021
Đề Kháng



CAM CHỊU


Quả đất đang vào tiết cuối đông,
Ông già bỗng nhớ việc gieo trồng,
Cởi đồ, xuống nước e trời lạnh,
Mặc ấm thì chẳng thể lội đồng.
Cao tuổi hết còn tham tiếc việc,
Thanh xuân, công chuyện nhẹ như không,
Đành lòng ra đứng bờ nhìn ruộng,
Cam chịu, bó tay ngắm cảnh suông.

28/11/2021
Đề Kháng

GỬI NGHĨA

(Họa nguyên vận bài bình yên của Doanh Phùng)



Xanh màu gấm lụa, ấm lòng trai
Đậm nét dòng thư giữa lễ đài
Khúc nhạc lưu hồn nơi trận chiến
Thi đàn khắc trọn có nào phai
Đèo cao suối vọng bàn chân bước
Dốc vực rừng ngân đoạn hát cài
Mắc võng đêm dài nghe vượn hú
Đưa đường dẫn lối của ngày mai.
 
21-11-21
Văn Nhã


Phụ chép:BÌNH YÊN

Dịu mát bên đời thỏa nghĩa trai
Bình yên thuở ấy giọt trang đài
Trường xưa viễn xứ hình luôn đậm
Chốn cũ quê nhà bóng chẳng phai
Mãi khắc tâm hiền quen gió trải
Hoài lưu tánh thiện nhớ sương cài
Êm đềm dạ vững tươi đường trúc
Nhẹ nhõm tim bền rạng ngõ mai.

Doanh Phùng


 

NGUYỆT THỰC



Vầng trăng tỏa sáng khắp non ngàn
Nguyệt thực len vào khoảng tối lan
Mọi ngả thôn nghèo đan sắc quyện
Vùng quê xứ sở gọi đêm tàn
Khuya mòn lẩn khuất nơi phường xã
Tối vắng che miền nẻo phố đan
Xóm nhỏ im lìm trong tĩnh lặng
Hồn thơ lẫu ruột ngỡ băng tràn

12 - 11 - 2021
Văn Nhã

 

CHUNG ĐƯỜNG



Sao em nhỉ thế là mình chung hưởng
Xây con đường láng bóng tựa tầng mây
Khắp các ngõ mừng vui giọt nắng gầy
Đoàn kết khối cho đó đây tuyệt diêụ
Ngày rộng rãi gọi ân tình đâu thiếu
Con đường qua trái ngọt nặng nghĩa siêu
Khắc ghi lòng rồi mãi để ân nhiều
Maĩ mãi sẽ vầng quang thiều chói lọi .

Văn Nhã
20-11- 21

 

CẢNH ĐẸP DẦU GIÂY LONG THÀNH



Trên "cao tốc Dầu Giây- Long Thành"
Quốc lộ bây giờ một bức tranh
Tỏa nắng muôn hình như rắc bạc
Đoàn xe chuyển động giáng vươn nhành
Bao người rộn rã gom nhiều chuyện
Mấy kẻ thêm vào những tiếng nhanh
Ước tự thời xưa thành tác phẩm
Lòng sao phẩn khởi bước song hành.

21-11-21
Văn Nhã


 

TRĂNG KHUYA



Cầu An Cư
Lượn sóng vỗ dưới chân cầu khúc nhạc
Mang bồng bềnh chuyện kể lứa đôi
Về chốn cũ miền quê đạn cày bom xới
Mình dựng nhà góp sức tạo cơ ngơi
Cù lao xanh trái mọng chín đủ loài
Theo xe đò đến Sài Gòn
Buôn bán
Học cái chữ vào miệt vườn cấy lúa
Khi buồn lòng lặng ngắm dải mây xa
Tiệm hớt tóc khách đông khách vắng
Em thêu lời hy vọng đậm đà
Tà áo trắng sân trường
Mang ước mơ của ngày xưa thắm đẹp
Mãi nồng nàn nghĩa thương
Ngày nhung nhớ nơi dòng sông buổi âý
Khi cùng anh nâng chén rượu hường
Ngọn đèn dầu tỏ rõ vạn niềm mong
Bao tự sự gửi về nhau em hiểu
Khát khao
Cùng rắc hạt
Ở bên cồn trái ngọt...

20-11-21
Văn Nhã


 

TRE VÀ MĂNG



Măng
Đã bằng
Tre vút ngọn
Gió thì thào rỡn
Vang câu hát bầu trời
Cho lòng ai được thảnh thơi
Kế tục trải muôn thời rợp bóng
Dù bão tố gây mưa tràn gió lõng
Vẫn chở che cảnh vật của triệu làng quê
Tình mãi cao mang sức sống tràn trề
Lá vẻ đẹp dịu dàng lữ thứ
Tre vươn thẳng hình kiểu chữ
Măng nõn nà yêu kiều
Say đắm vị siêu
Tre măng gắn
Nghĩa nặng
Đời.

19-11-21
Văn Nhã

Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2021

SỐNG CHO TA



Sang tuổi tám mươi (80) đâu đã già 
Vẫn còn chinh chiến giữa phong ba
Tiếng cười ròn rã vui ngày tết
Giọng nói trong thanh rộn khúc ca 
Đồng đội thương yêu còn nhớ mãi 
Bạn đời phản phúc đã lìa xa 
Tạo hóa sinh TA đời bất hạnh
 Sống vui sống khỏe sống cho ta 

15.11.2021
hddt 

Trăng tháng chạp


Sương lạnh tan vào trăng
Ta uống men nhớ nhung …tháng chạp
Mái tóc nửa đen nửa bạc
Ai người ngắm trăng đêm nay?
Những đêm trăng cuối năm thêm nhớ
Buồn vui pha tan như sương
Tháng chạp trăng nghiêng ngoảnh lại
Cột thời gian thêm một quãng đường
Ta pha trăng sương vào chén rượu cuối năm
Soi thấy bao gương mặt bè bạn
Thấy ngày xa về mơ mộng nhẹ như mây
Cả những kẻ thù đã bị ta bắn hạ
Cuốn đi cùng trăng dưới chén rượu cuối năm này

HN 2008
Trọng Luân