Thành viên xón TriAn kính viếng thân mẫu ông Nguyenx Văn Nhã

- CẢM ƠN ĐỜI MỖI SÁNG MAI THỨC DẬY. TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG -

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

THƯƠNG

                                    
Một cậu học trò, đến tỏ tình với con gái
thày giáo…Con gái thày giáo rất chua
ngoa,nói rằng:Người ta thương cha
mẹ,thương vợ chồng,
thương con,thương cái người ta ,chứ
ai thèm thương tôi !...Thày giáo thấy
con mình xỗ xàng quá ông chữa thẹn
và dịu giọng nói: Em nó ra đối cho anh
đấy,anh đừng giận.Nếu anh đối được em
nó sẽ ưng thuận lấy anh làm chồng.
Anh liền ứng khẩu đọc ngay bài thơ sau:

呵監傷兜分媽紅
Há giám thương đâu phận má hồng,
傷爲沒餒底防空
Thương vì một nỗi để phòng không.
傷吒媄蝒庄絲緾
Thương cha mẹ nhện giăng tơ lưới,
傷婦重牛隔末滝
Thương vợ chồng Ngâu cách mặt sông.
傷傷昆囯愈呌務
Thương con quc rũ kêu mùa h,
傷丐瓢鱩沃汴東
Thương cái bèo trôi dạt biển đông.
君子固傷罗傷世
Quân tử có thương là thương thế,
呵監傷兜分媽紅
Há giám thương đâu phận má hồng
         Đ.T11-7-2011
       M.T s. t& giới thiệu

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2011

GIÓ  THU
       (Tặng  Anh  Thu  Uân-- Tuân)
Tình yêu thượng đế không phai,
Gió
Thu nhè nhẹ mơ hoài tình XUÂN.
Tháng ngày khuya sớm tảo tần,
Văn thơ nghiệp cũ gieo vần sóng đôi./.

                        THUỐC  TIÊN
         ( Cám ơn bạn tri âm  Song Thu )
Cám ơn bạn đã động viên,
Một lời hơn cả thuốc tiên tuổi già.
Chiều thu nhẹ gánh đường xa,
Nâng niu sợi nắng ngâm nga ba vần./.
                              Hà  Nội  : 26/7/2011
                                     Bạn  Thịnh Tú

VÀI CẢM NHẬN VỀ CÔ GIÁO - "NHÀ THƠ" CẨM TÚ

            Tháng 9/1977, khi vừa rời ghế trường Đại học sư phạm, tôi chân ướt, chân ráo về nhận công tác tại trường cấp 3 Chí Linh thì chị đã có hai đứa con thật đáng yêu là Cẩm Vân và Ngọc Minh rồi.Khi mà tôi được phân nửa gian nhà phía dưới đắp tường, phía trên trát vách, mái lợp rạ đã thấy mừng vì thoát khỏi cảnh giường tầng của kí túc xá sinh viên thì anh chị đã có 3 gian nhà ngói khang trang ở ngay cạnh trường rồi. Vì vậy, dưới con mắt của tôi lúc đó, gia đình anh chị là một gia đình lý tưởng. Mà thật sự là một gia đình lý tưởng,không chỉ vì anh chị có nhà riêng, có con trai con gái mà còn vì anh chị rất đẹp đôi, rất tâm đầu ý hợp.Anh cao ráo, miệng rộng, mái tóc xoăn tự nhiên, bồng bềnh, rẽ đường ngôi lệch rất chững chạc, rất đàn ông.Trong công tác, anh rất nhiệt tình. Là tổ trưởng tổ tự nhiên tổng hợp,anh có những bài giảng mẫu, những bài ngoại khóa khá công phu. Tuy khác chuyên môn nhưng tôi vẫn nhớ như in việc anh dùng đèn chiếu chiếu lên bức tường vôi bao hình ảnh linh hoạt, sống động thật hấp dẫn ( thuở đó chỉ làm thủ công chứ làm gì có máy tính, máy chiếu như bây giờ). Trong gia đình, anh là người chồng, người cha tận tụy.Tôi thường thấy anh làm hết những công việc nặng nhọc giúp vợ con như bổ củi, múc nước giếng khơi...
           Còn chị, lần đầu nhìn thấy chị trên sân trường, tôi đã thấy thật  ấn tượng. Chị đẹp, không phải vẻ đẹp quý phái, kiêu sa; lộng lẫy rờ rỡ hay căng tràn sức sống mà nền nã, đằm thắm. Chiếc quần lụa đen , chiếc áo trắng may xanh tê ôm khít thân hình mềm mại thanh thoát, mái tóc mềm dài chưa chấm gấu áo không uốn tỉa cầu kỳ chỉ cặp hơi trễ bằng chiếc cặp ba lá giản dị cứ rung chuyển khẽ khàng trên tấm lưng thon như hòa nhịp với những bước đi nhẹ nhàng, khoan thả, nết đi của người có cuộc đời nhàn hạ, ít sóng gió. Hòa hợp với dáng vẻ yêu kiều đó là khuôn mặt trái xoan, làn da trắng hơi xanh, cặp mắt đen nhưng không sắc lẹm cũng không sâu thăm thẳm mà chỉ hơi ánh lên vừa như chợt cười lại như chợt ngỡ ngàng, ngơ ngác. Cặp môi hồng nhạt, không son phấn, môi dưới hơi trễ xuống một chút,điểm một nét chẻ nhẹ gợi một vẻ gì đó rất nũng nịu nửa như khoe ra, nửa như giấu đi một nụ cười duyên thật tự nhiên chứ không phải là cái duyên làm dáng.
             Một ấn tượng tốt đẹp nữa về chị là lần tôi lên lớp sau giờ chị dạy. Thấy học sinh không xóa bảng, tôi gọi một em lên xóa. Tay học sinh đó cầm giẻ lau mà cứ ngập ngừng như chưa muốn xóa. Tôi quát, trò xóa vội vàng. Khi ra chơi, ngồi nói chuyện với học sinh thì chúng bảo: "chữ cô Tú đã đẹp, lại trình bày bảng rất tài cứ viết hết bảng là hết giờ, phần nào ra phần nấy, xóa đi cũng tiếc." Tôi chợt giật mình nghĩ đến cách viết bảng tùy tiện, cách vừa giảng vừa xóa bảng rồi lại viết tiếp của tôi mà thấy ngượng. Từ đó, tuy chữ tôi không đẹp như chữ chị nhưng tôi luôn cố gắng trình bày bảng cho thật hợp lí, thật khoa học và không bao giờ xóa bảng khi đang giảng bài.
             Sau này tôi còn được học sinh kể cho nghe những ngày đầu chị làm chủ nhiệm lớp, gặp phải một lớp có những học sinh tinh nghịch, bướng bỉnh, cá tính chị chẳng quát tháo, mắng mỏ hay trừng phạt chúng bao giờ mà mỗi khi chúng hư chị chỉ buồn lặng lẽ thậm chí còn khóc nữa. Thế mà chị vẫn quản được chúng. Một mặt vì lớp đó có nữ lớp trưởng uy tín, cứng rắn, một mặt bởi học sinh quý mến cô giáo thích ngắm cô, thích nghe cô giảng, thấy cô khóc thì rất thương nên tự bảo nhau chừa dần những thói tinh nghịch đó đi. Biết được điều này tôi càng thêm quý mến chị. Tuy vậy suốt mấy năm công tác tại trường, tôi với chị chỉ dừng ở quan hệ đồng nghiệp chứ không trở nên thân tình gần gũi. Có thể do tôi và chị ở hai thế hệ khác nhau lại không cùng tổ chuyên môn. Cũng có thể do tôi cảm thấy chị ít cởi mở và không dễ gần chăng?
                Sau đó, do thuyên chuyển công tác nên tôi và chị càng xa nhau hơn thậm chí là rất ít gặp nhau. Hình như trong suốt mấy chục năm trời, tôi chỉ gặp chị một lần duy nhất vào ngày hội trường cấp 3 Chí Linh năm 1996. Nhưng tin tức về anh chị thì tôi vẫn nắm được. Tôi mừng vì anh chị vẫn là một cặp đôi hạnh phúc lí tưởng, có kinh tế khá giả có con cháu thành đạt hiếu thuận. Nhiều lúc ngồi tụ tập mấy anh chị em trong trường, chúng tôi thường nói với nhau: Giáo viên trường mình một số người có cuộc sống thật chìm nổi lênh đênh, long đong lận đận, một phần đông thì được mặt này hỏng mặt kia phần nữa là bình thường chỉ có hai gia đình được toàn diện trong đó có gia đình anh chị. Chúng tôi ai cũng mừng cho anh chị.
                  Giờ tôi đã về hưu, vẫn bám trụ ở mảnh đất Chí Linh và tự bằng lòng với cuộc sống của mình (dù cuộc sống của gia đình tôi vẫn được mọi người xếp vào số ít người lận đận long đong chìm nổi của trường). Còn anh chị đã về hưu khá lâu rồi và đã trở thành công dân chính thức của chốn phồn hoa đô hội đất Hà thành. Tuy quỹ thời gian của chúng ta bây giờ chẳng thiếu. Nhưng mỗi người mỗi cảnh, tôi có máu say xe, chị bị đau cột sống nên chúng ta cũng chẳng có điều kiện gặp nhau. May thay nhờ công nghệ internet nên tôi đã vài lần được nhìn thấy và nói chuyện cùng anh chị. Lại nhờ có xóm Tri ân mà tôi được đọc thơ của chị để biết thêm một Cẩm Tú "nhà thơ". Tôi đã đọc hết lượt những bài thơ của chị trên Thịnh Tú blog và đọc kĩ các bài chọn đưa lên Tri ân. Công bằng mà nói, thơ chị không phải không còn những câu gượng ép, khiên cưỡng, dễ dãi, những bài nặng tính diễn ca nhưng tôi vẫn tìm thấy ở đó những tình cảm thật đáng quý. Đó là tình cô trò trọn vẹn trước sau, tình vợ chồng thủy chung thắm thiết, tình mẹ con da diết ân cần. Thậm chí ngay trong những bài diễn ca  vẫn có thể chắt lọc ra được những câu thơ thật là thơ. Đây là chút mâu thuẫn, chút khó xử rất thành thật rất ngọt ngào của người vợ yêu chồng, người bà thương cháu:
                                         "Về hưu bà phải xa ông
                                          Bà đi bế cháu mà lòng ngổn ngang
                                          Buồn vui lẫn lộn đôi đàng
                                          Không đi nhớ cháu, đi càng thương ông"
                                                             (Bà đi bế cháu)
              Đây lại là niềm cảm thông chia sẻ với người  bạn gặp phải trái ngang trong cuộc đời. Dường như ở đó, chị đã hóa thân vào bạn mình để mà tiếc nuối cái thời yên ấm đã qua:
                                        "Đã từng gối phượng chăn loan
                                         Đã từng ríu rít con ngoan vợ hiền" Để rồi càng thấm thía hơn, xót xa hơn cảnh sống hiện tại của bạn: "Ra vào khuya sớm một mình" (Khoảng trống).
              Còn đây lại là những câu thơ thật giăng mắc và ám ảnh:
                                       "Gối đầu lên mảnh trăng tà
                                        Ngắm gió cuốn giải ngân hà về Tây
                                        Ngưu lang Chức nữ còn đây
                                        Ngàn năm thương nhớ giăng đầy sợi ngâu"
                                                  (Ngắm sao)
             Ở những câu thơ trên, Cẩm Tú không chỉ vẽ ra được một tư thế rất lạ, rất lãng mạn, lãng mạn đến thoát tục của người ngắm sao "Gối đầu lên mảnh trăng tà" mà còn chọn được cách diễn đạt rất độc đáo, chọn được hình ảnh rất đắt để miêu tả nỗi lòng Chức Nữ, Ngưu Lang trong tiết mưa ngâu: "Ngàn năm thương nhớ giăng đầy sợi ngâu".
              Đặc biệt là khi mẹ già về cõi  vĩnh hằng, "nhà thơ"đã thể hiện tiếng khóc mẹ thật thấm thía và xúc động:
                                         "Cõi trần bỗng chốc vỡ tan
                                          Nén hương đỏ mắt cuộn tàn vào thân"
             Câu thơ không chỉ diễn tả nỗi đau xót , bàng hoàng đến trào ra, vỡ òa mà còn gợi tiếng khóc chất chứa niềm thương đến chảy máu, đứt ruột nơi người con trước sự ra đi vĩnh viễn của mẹ hiền.
             Song với tôi, thơ nhất,trọn vẹn nhất trong thơ Cẩm Tú là những bài lục bát tứ tuyệt như :" Soi gương _ Chải đầu", " Nhớ mùa thi " và "Thạch linh". Bởi ở những bài thơ này, ta không còn thấy sự trùng lặp, dư thừa hoặc diễn nôm dễ dãi nữa mà đã có sự chắt lọc câu chữ, sự chọn lựa những hình ảnh giàu sức khơi gợi và đặc biệt là có những rung động rất tinh tế trong tâm hồn "nhà thơ". Nói cách khác đó là những bài thơ có sự hài hòa giữa nội dung và hình thức thơ để chuyển tải thật tự nhiên cái hồn cốt của "nhà thơ" trong thi tứ.. Nếu ở  bài Soi gương - Chải đầu hay Nhớ mùa thi ta cảm nhận được chút rung động nhẹ nhàng chút bâng khuâng, tiếc nuối mơ màng của Cẩm Tú về một thời tuổi trẻ hay một thời bụi phấn vương tay, phượng bay sân trường thì trong bài Thạch linh, ta lại thấy cái biến ảo lạ lùng của tình yêu "hóa đá chờ nhau", sự vĩnh hằng bất biến, sự linh thiêng diệu kì của tượng đá Vọng phu trong nỗi sầu muôn thuở   chờ.chồng vụt biến thành Thạch Linh đủ sức vượt qua mọi thời gian, không gian để trở thành biểu tượng đẹp đẽ về lòng thủy chung được truyền tụng đến muôn đời:
                                         Yêu nhau hóa đá chờ nhau
                               Người xưa ai tạc nên sầu vọng phu
                                          Thạch linh đã vượt mây mù
                               À ơi! Tô thị hát ru ngàn đời
            Tôi chợt nghĩ có lẽ giống như tượng đá vọng phu, bài Thạch linh của cô Cẩm Tú sẽ có sức neo đậu lâu bền trong lòng nhiều người đọc.
            Cám ơn trang blog tri ân  đã giúp tôi thêm yêu cuộc đời này "mỗi sớm mai thức dậy" để càng yêu hơn các bạn bè trong xóm tri ân và hiểu biết thêm về người chị, người đồng nghiệp đáng kính của tôi trong vai trò của một "nhà thơ"CẨM TÚ,

CHUYỆN BẠN BÈ TÔI

THÀY SỐ...- 3

     Hè năm 77- kỳ nghỉ hè của năm thứ nhất, tôi được về phép. Vừa về nhà, mẹ tôi đã khoe: “Thằng T. nó có con rồi đấy! Một thằng cu, khỏe mạnh lắm, lại giống bố như đúc”. Bà còn đay đả thêm: “Còn anh, cũng phải liều liệu đi thôi”.
    Tôi chưa kịp xuống chúc mừng hắn thì một cơn bão nổi lên. Trận bão hè năm 77 khá mạnh, chả thế mà cây bàng cổ thụ cạnh nhà tôi bị gãy một cành làm sập một mảng mái ngói. Chính mẹ tôi nhớ ra cảnh nhà hắn đầu tiên, bà giục: “Anh chạy xuống nhà thằng T. xem tình hình thế nào chứ gió mạnh lắm, nhà nó có khi bị đổ đấy”.
Khoác vội tấm áo mưa, tôi lao đầu chạy đi trong làn gió mạnh, nước mưa táp vào mặt rát ràn rạt. Lội bừa qua những đám ruộng ngập nước, tôi đến nhà hắn và ngỡ ngàng: trên mái nhà là cái bóng mảnh mai của vợ hắn. Trong nhà, tiếng trẻ con gào khóc át cả tiếng gió rít. Tôi hét lên: “Xuống ngay!”. Vợ hắn vẫn ở trên mái nhà, hổn hển: “Mái bị tốc, em phải dặm lại đã”. Trời đất, mới đẻ 15 ngày mà đội mưa thế này thì không được. Tôi bảo: “Cứ để đấy! Xuống đây đã!”. Đỡ con vợ hắn xuống, tôi bảo: “Bế con về nhà anh ngay, còn nhà đây cứ để đấy. Mà hắn đi đâu?”. Vợ hắn vừa dỗ con vừa lập cập: “Nhà em thấy cây đổ nhiều nên đang đi nhặt”. Thì ra, gió mạnh quá nên làm đổ khá nhiều cây bạch đàn dọc đường 18, hắn đang đi “thu hoạch”.
          Áp tải vợ con hắn về trên nhà rồi, tôi lại lao ra đường đi tìm hắn. Mất gần 1 km mới gặp hắn đang lặc lè kéo một xe cải tiến (xe ba gác) đầy những thân và cành lá bạch đàn ngược gió về nhà. Hai thằng hợp lực đưa được xe gỗ về đến nhà thì mệt lử, mặt mũi hắn xanh lét như tàu lá nhưng lại nở một nụ cười đầy mãn nguyện: “Đủ củi đun được mấy tháng”. Lúc này, rạ trên mái nhà hắn đã bị tốc gần hết. Hai thằng che tạm mấy tấm ni- lon lên rồi chằng buộc tạm và chống 4 cái cột vào 4 góc cho nó khỏi đổ. Xong xuôi rồi, chui vào nhà nổi một đống lửa lên để sưởi và lại cạch 2 bát… rượu chống rét. Đến lúc này hắn mới thật tình: “Cứ tưởng về nhà vực kinh tế gia đình lên nhưng khó quá. Ông bố thì già rồi, không thể làm nghề được nữa. Trong khi đó, mình thì “học không hay, cày cũng dở”. Hồi xưa chỉ làm phụ, có được làm chính đâu nên tay nghề của hắn chưa đủ đảm đương được vai trò thợ cả. Trong khi đó, mang tiếng con nông dân song là mẹ hắn làm chứ hắn có biết cày cấy, trồng trọt gì đâu. Đã thế, lại vợ con bìu rín cho nên đụng vào đâu cũng thấy bí rì rì”. Nghe bạn nói, tôi cũng thấy thật sự khó khăn nhưng cũng chẳng biét góp ý với hắn thế nào vì về chuyện này thì mình cũng chỉ i- tờ mà thôi. Chỉ biết động viên hắn: “Sông có khúc, người có lúc. Cứ quyết tâm, bền chí rồi cũng sẽ có ngày hết khổ”.
                  
6
          Không còn cách nào khác, hắn cày thật lực. Được cái vốn sức khỏe trời cho, lại thông minh lanh lợi và trải qua những thử thách rèn luyện của đời lính nên những khó khăn chồng chất trước mặt hắn dần dần được tháo gỡ từng bước. Vợ hắn, tuy nhỏ người nhưng cũng khỏe và rất đảm, lại là nông dân chính hiệu nên rất thạo việc nhà nông. Vì vậy, kinh tế gia đình ít nhiều cũng dã khởi sắc. Dẫu chưa bứt phá hẳn lên nhưng cũng đã trông thấy tương lai. Đúng lúc ấy, cuộc chiến tranh BGPB nổ ra, hắn có lệnh tái ngũ.
          Dạo đó, khóa chúng tôi cũng ra trường sớm đi huấn luyện cho 4 tiểu đoàn T55 để thành lập 2 sư đoàn BBCG 304 và 308. Tôi được điều đi làm trợ lý tham mưu của đoàn. Vì một lý do đặc biệt, các thủ trưởng đoàn cho tôi nghỉ phép 1 tuần để cưới vợ. Khi tôi về đến nhà, gặp nhau hắn ảo não: “Mẹ kiếp! Mình cứ tưởng sẽ mãi mãi không phải khoác áo lính nữa. Thế mà…”. Sự nghiệp vực kinh tế gia đình vừa mới bắt đầu lại phải bỏ dở. Hắn lại ra đi bỏ lại đằng sau một vợ và hai thằng con nheo nhóc.
          Tuy nhiên, trong cái rủi cũng có cái may. Đã từng  4 năm làm lính nên vừa tái ngũ hắn liền được cử đi học Trường Quân chính quân khu và ra trường được phong quân hàm chuẩn úy. Chắc cấp trên cũng chiếu cố hoàn cảnh của hắn nên sau khi ra trường đã điều hắn về làm công tác QSĐP ở ngay huyện đội CL. Biết tin này tôi cũng mừng cho hắn. Công tác gần nhà thế hắn có điều kiện giúp đỡ gia đình nhiều hơn. Và đúng như thế thật.
          Với tư chất thông minh thiên phú của mình, lại ít nhiều được đào tạo chính quy tại TSQ đã hơn 1 năm, hắn nhanh chóng làm quen với công việc mới và hoàn thành rất tốt mọi nhiệm vụ được giao, lại còn được kết nạp đảng nữa cơ chứ. Gặp nhau, tôi thấy hắn có vẻ phấn khởi lắm và nói nhiều đến chuyện nghiệp vụ ở cơ quan. Tôi đùa: “Thôi, mày cứ tằng tằng ở đây rồi lên đến huyện trưởng cũng được”. Hắn cười, lắc đầu: “Mày không biết, công tác ở địa phương thì công việc không có gì khó quá nhưng lại có rất nhiều thứ phức tạp”. Hắn không nói ra cụ thể nhưng tôi biết đó là cái gì. Tuy nhiên, bất chấp mọi sự phức tạp hắn vẫn hoàn thành rất tốt nhiệm vụ và vì vậy, cứ đến niên hạn hắn lại được thăng quân hàm.
          Nói chung, công việc cơ quan QSĐP cũng có lúc bận, lúc nhàn, lại ở gần nhà nên cũng tranh thủ giúp đỡ gia đình được ít nhiều. Ngoài thời gian làm việc cơ quan, cứ chủ nhật và những lúc xin nghỉ được về hắn lại cặm cụi lo toan mọi việc nhà. Thời gian này hắn đã xin chuyển đến một khu đất khác rộng rãi và cao ráo hơn và tính đến chuyện dựng một cái nhà tươm tươm một chút cho vợ con đỡ vất vả. Và thế là một kế hoạch lớn được hắn vạch ra.


           (Còn nữa)

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

      
Gói bồ kết


Gói bồ kết u gửi vào nhiều lắm
Em và bạn bè gội đủ cả năm
Anh hối hả hành quân gấp gấp
Hương tóc ngày nào nâng bước chân anh


Đồng đội vây quanh mà lặng ngắt
Không một ai cất nổi thành lời
Gói bồ kết vỡ òa tiếng nấc
Tức tưởi nghẹn ngào đồng đội gọi tên em


Ngào ngạt trong anh hương nồng bồ kết
Màu tóc xanh, xanh đến quặn lòng
U cứ sợ tóc con mình khô rụng
Gửi thật nhiều quà tình nghĩa quê hương


Em nằm đây, thanh thản một làn mây
Bạn bè gội cho em lần cuối
Để mãi mãi xanh non màu thiếu nữ
Bồ kết chan hòa nước mắt yêu hương
21 giờ ngày 27/7/2011.
VA

Tri ân ngày 27/7




Về những cô gái Trường Sơn


Đêm đen đặc, đèn rùa không phép bật
Ngầm lầy sâu, khe dốc xe như bò
Áo trắng hay da em tỏa sáng?
Làm cột tiêu dẫn lối xe anh sang


Mắt xót đắng căng lên trong đêm
Cắn chặt vành môi thầm gửi lại lời chào
Đường phía trước không phép dừng một phút
Những đoàn xe cứ nối tiếp qua ngầm


Hàng nghìn, hàng nghìn đêm như thế
Sáng trong anh hàng tiêu trắng bên đường
Có nơi đâu như mảnh đất chiến trường
Da con gái thắp sáng đường ra trận!


Anh đã qua bao ngầm sâu, khe hiểm
Ước một lần được dừng lại bên em
Một lời chào, cái bắt tay đồng đội
Khất hẹn đến giờ…..
                          Đến tận mai sau!
17/7/2011 (Viết theo lời ba kể)
VA

Thằng Sướng



Thằng Sướng, nó sướng cũng đúng thôi.
Đã giàu, lại đẹp, mặt tinh khôi.
Nói năng ý tứ, tình thơ mộng.
Tài, đức ở đời vẹn cả đôi.

Ngẫm đời sướng khổ do trời định.
Tạo hóa sinh ra vẫn công bằng.
Sướng, khổ trước sau đời phải có.
Hoàng hôn rồi-ắt phải bình minh.

Vòng đời luẩn quẩn ôi sướng khổ!
Khổ sướng chi bằng sống tri ân.
Đạo nghĩa ở đời ta luôn giữ.
Dẫu đói, dẫu no, dẫu phong trần.

Sẽ có một ngày ta cũng sướng.!
     
Ngày 27/7/2011.
Xuân Thảo.
                                               
 Thằng Khổ

Khổ ơi! Cũng một kiếp người.
Mà đời lận đận chơi vơi giữa dòng.
Đành rằng suối đổ về sông.
Nước kia ra biển mênh mông vơi đầy.
Đành rằng vơ vẩn trời mây.
Gió đưa đi hết chỗ này, chỗ kia.
Một mình đêm vắng canh khuya.
Một đời thằng Khổ bộn bề lo toan.

Hôm nay dẫu phải lên ngàn.
Thằng Khổ có bạn, cơ hàn có nhau.
Phải chăng có trước, có sau?
Phải chăng tình nghĩa, lại giầu nhân văn?
Nay còn có hội tri ân .

Thằng Khổ bớt khổ, nợ nần bớt lo.
Như thầy tôi nói hôm xưa.
“Lãi tri ân” có bao giờ sai đâu?

Kỷ niệm ngày nhận máy của “Tri ân cuộc đời”.
 26/7/2011.
 Xuân Thảo

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011

LỜI TRI ÂN

Tháng Bảy về, lòng mỗi người Việt Nam như chùng lại.
Chiến tranh ba mươi năm, bao lớp người ngã xuống, bao người mất đi một phần thân thể cho đất nước độc lập tự do. Như mọi người Việt Nam, các thành viên Xóm Tri Ân luôn ghi nhớ sự hy sinh quên mình vì Tổ quốc của các anh hùng liệt sĩ, các thương bệnh binh, đặc biệt là những thương binh là thành viên của Blog Triancuocdoi.
Xóm Tri Ân xin gửi lời chúc sức khỏe và hạnh phúc tới các anh: Đỗ Đăng Biên, Nguyễn Khắc Nguyệt, Nguyễn Văn Khoản, Hoàng Minh Thạo… nhân kỷ niệm 64 năm ngày Thương binh Liệt sĩ. Chúc các anh tiếp tục phát huy phong độ của những người lính, là trụ cột gia đình, là những công dân tiên tiến của xã hội và là những thành viên tích cực của Blog Triancuocdoi.

CHUYỆN BẠN BÈ TÔI

THÀY... SỐ- 2

      Tháng 12.71- khi tôi đã học hết PT và thi đại học xong, còn hắn đang học dở lớp 10 thì hai thằng cùng nhập ngũ vào e 202 xe tăng. Những ngày HL tân binh, trung đội tôi ở làng Cam Lâm, tôi với hắn ở chung một nhà. Gia đình ông chủ là người Sán Dìu thì phải, mọi người trong gia đình nói tiếng Kinh còn chưa sõi nên chúng tôi rất ít nói chuyện với nhau. Với lại, bọn tôi lúc ấy suốt ngày đi huấn luyện, tối về lại phải sinh hoạt nên cứ về đến nhà đã thấy cả nhà đi ngủ rồi. Nhà chủ nhường cho cái phản ở giữa nhà, tuy có rộng rãi nhưng phản gỗ lim nên lạnh lắm. Mỗi thằng có một cái chăn chiên nên chẳng mắc màn nữa mà lồng luôn vào đó rồi hai thằng ôm nhau ngủ. Chính những ngày đó tôi mới biết nhiều hơn về những trò nghịch ngợm và yêu đương của hắn (về lĩnh vực này tôi lơ ngơ lắm). Hết thời gian HL tân binh, tôi đi học lái xe, còn hắn được điều về b Hóa học (Phòng hóa) của trung đoàn.
          Tết năm đó, cũng như tôi- hắn ở lại đơn vị ăn Tết (hầu hết số HS cấp 3 CL cùng đợt đều ở lại). Vì vậy, khi nghe tin trung đoàn chuẩn bị đi chiến đấu thì bố mẹ hắn cùng bố mẹ tôi quyết định đi thăm hai thằng. Hai ông già đèo theo hai thằng em út thì đạp bộ vã hơn 100 km với hành trang là 1 bi- đông rượu treo ở ghi đông xe. Đi từ sáng đến gần tối thì đến chỗ bọn tôi (chính là lúc tôi đang chơi thăm lão Thu thì bị gọi về). Còn hai bà già đi tàu lên sau với cả bao tải quà, bánh, gà qué (để cho hai thằng tôi ăn Tết bù- các bà bảo thế). Đó là cuộc đi thăm đẫm nước mắt của hai bà mẹ vì đó chính là thời điểm e 202 của chúng tôi đang rục rịch đi B. Sau đó cả trung đoàn 202 đi B. Tôi với hắn gặp nhau lần cuối ở Quảng Bình trước khi tôi lên đường vào Quảng Trị và phải mãi đến Tết năm 76 mới gặp lại nhau.
          Thực ra, trong những năm đó mặc dù không được gặp nhau và thư thì cái được, cái mất nhưng tôi vẫn biết tin về hắn, biết hắn đã được cử về Trường SQTG học từ cuối năm 73. Thật tình, tôi rất phấn khởi- người có năng lực như hắn được đi đào tạo cơ bản thì vừa tốt cho hắn, vừa có ích cho QĐ. Vì thế, tháng 7 năm 75- khi được đi học tôi cứ chắc mẩm về trường sẽ được gặp hắn và Lập- hai thằng bạn cùng quê, cùng nhập ngũ, cùng trường, cùng đội bóng… Tuy nhiên, khi lên trường tập trung thì chỉ gặp mỗi Lập, còn hắn thì không. Lập cho biết: “Hắn đá bóng bị ngã gãy tay nên nhà trường đã trả về đơn vị”.  Thì ra, về đây 2 cựu cầu thủ TC3 CL vẫn phát huy được tài năng của mình và trở thành 2 trụ cột trong đội bóng của TSQTG. Tuy nhiên, vẫn với phong cách xông xáo, chém đinh chặt sắt của mình nên hắn đã phải trả giá. Tôi thật sự tiếc cho hắn.


    Tết năm 76- vẫn đang trong thời gian “dự khóa” (tức là dự bị cho khóa học), chúng tôi được nghỉ 1 tuần. Về đến nhà, tôi ngỡ ngàng khi gặp hắn. So với lần cuối gặp nhau ở QB, hắn chẳng lớn hơn tý nào mà lại già, đen và gày đi nhiều. Còn một ngạc nhiên lớn hơn là hắn đã ra quân và cưới vợ. Tôi vẫn đinh ninh vợ hắn là KTT nhưng không phải. Đó là một cô gái còn rất trẻ trong làng Ngái. Thành vợ hắn rồi nhưng vẫn bẽn lẽn như một thiếu nữ. Cưới vợ xong, hắn xin HTX một mảnh đất hoang ở chỗ rất hẻo lánh và tự tay dựng lên một ngôi nhà. Gọi là nhà thôi chứ thực ra đó chỉ là một túp lều lợp rạ, bốn phía là vách đất (trát nhứng), còn trong nhà đồ đạc có mỗi chiếc giường với mấy thứ nồi niêu, bát đĩa. Tôi tin rằng cái nhà này còn thua xa cái nhà chị Dậu hay anh Pha.
Chiều 30, tôi xuống nhà hắn. Có gen uống rượu được hai ông già truyền lại nên hai thằng tôi cùng uống được. Hắn bỏ ra hai cái bát (có ấm chén đâu) rót đầy rượu rồi hai thằng cùng “cạch”. Sau hai tuần như thế hắn mới bộc bạch tâm can. Cũng chẳng có gì đặc biệt, khi bị TSQ trả về (tất nhiên vì lí do sức khỏe) hắn thấy cũng chán. Hắn bảo: “Chắc tại tao không có số làm quan”. Trong khi đó, đã hòa bình rồi nên các đơn vị đều giảm quân và chẳng xin thì người ta cũng cho hắn về. Hỏi về tương lai, hắn chán nản: “Lúc đầu, cũng định đi học lại rồi thi ĐH. Song về nhà rồi, thấy hoàn cảnh gia đình bí bét quá: anh cả thì báo tử (Anh Hưu, anh cả của hắn nhập ngũ năm 66), bố mẹ thì già yếu, các em còn nheo nhóc… nên biết là không thể theo được con đường học hành mà phải ở nhà đỡ đần bố mẹ. Trong khi đó, ông bà già cứ giục lấy vợ nên tặc lưỡi cho xong”. Hỏi: “Thế sao không phải là cái T.?”. Hắn lắc đầu buồn bã: “Không được! T. bây giờ đã là một giáo viên. Mà không hiểu sao càng ngày nó càng đẹp ra. Mình thì thằng lính xuất ngũ, không nghề nghiệp, cũng không một xu dính túi, nhà thì lại nghèo thế này v.v… làm sao lấy nhau được”.  Hỏi: “Thế cái T. nó bảo thế nào?”. Hắn buồn rầu: “Nó chỉ biết khóc thôi. Nhưng tao quyết rồi, không thể khác được”.
        Thật chua xót nhưng tôi thấy hắn nghĩ cũng phải.

        (Còn nữa)